Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 36 Mini mềm mại (5)
Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:51:57
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn tắm đến thơm ngào ngạt, Ngu Kinh Mặc dùng khăn lông bọc , giống một cuộn bánh Thụy Sĩ mềm ngọt, gọn trong lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc, đặt lên giường.
Cuộn bánh Thụy Sĩ phẫn nộ trừng mắt đàn ông quấn thành như .
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Em lăn lộn một chút là thôi.”
Dứt lời, tự bộ áo ngủ tơ tằm thuần đen. Chất vải mỏng nhẹ như thế, bao lấy thể cao lớn cường tráng , tự mang theo một loại khí chất cấm d.ụ.c đầy mê hoặc.
Điền Nguyễn phục, hai chân đạp một cái, lăn phía trong giường. Khăn lông trải bung , lăn ngoài, trơn bóng thành một cục nhỏ.
Đối lập rõ rệt.
Ngu Kinh Mặc xoay , mười ngón tay khớp xương rõ ràng nắm lấy chiếc đai lưng thon dài, tùy ý thắt nửa nút bên hông, loại chỉ cần kéo một cái là bung .
Điền Nguyễn nửa che nửa hở túm lấy khăn lông che , kéo khăn sang nửa giường còn , bày tư thế mời quân bẫy: “Ngu , xuống .”
Ngu Kinh Mặc rũ mắt tí hon: “Em thể bay lên mà chơi parkour ?”
Điền Nguyễn: “…… em là thu nhỏ , đột biến, mọc cánh.”
Vất vả lắm mới kéo một đống khăn lông sang bên, Điền Nguyễn rút khăn lụa gối , khoác lên . Một dũng sĩ oai phong lẫm liệt xuất hiện. Hiện tại, đồ long.
Ngu Kinh Mặc phối hợp xuống dựa đầu giường, mở lòng bàn tay về phía .
Điền Nguyễn nhảy lên, khăn lụa tách sang hai bên, suýt nữa để lộ thể, vội vàng che .
Ngu Kinh Mặc khẽ, đưa tí hon đến n.g.ự.c bụng , giọng trầm thấp: “Muốn giúp em ?”
Cảnh xuân bày mắt, Điền Nguyễn chỉ cảm thấy hoa mắt, vui đến quên trời đất, đầu lắc lư: “Em tự chơi.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn nhảy xuống, bổ nhào lên cơ n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, tay chân cùng bám lấy, giống như một con sóc mật chậm rãi trượt xuống.
Cậu vội duỗi chân bám , nhưng cơ n.g.ự.c vững chắc như núi non hiểm trở, dọc theo khe rãnh mà rơi xuống, hai chân đáp lên cơ bụng.
Điền Nguyễn hạnh phúc đến ngất xỉu. Đương nhiên, tuyệt đối thể ngất, mới tới đây thôi, phía còn mỹ vị đang chờ.
Ngu Kinh Mặc cúi đầu thanh niên mini trong khe áo ngủ quên cả trời đất, khuôn mặt ửng đỏ, nhịn đưa tay chọc chọc: “Mất phương hướng ?”
Điền Nguyễn hồn, bò dậy, ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy khí thế: “Không hề. Tuy Ngu lớn, nhưng em sẽ lạc đường.”
Hầu kết Ngu Kinh Mặc khẽ chuyển động, giọng như tiếng cello trầm xuống: “Ừ.”
Hậu tri hậu giác, Điền Nguyễn cảm thấy hình như … bẩn bẩn một chút.
Cậu xoay mặt, đồng thời xoay hình mini, về phía vùng lãnh địa hùng tráng nhất. Chỉ thấy núi non trập trùng, ngọn núi khổng lồ , nhất định ẩn giấu một cự long hung mãnh.
Nghĩ , Điền Nguyễn cảm thấy nhiệm vụ nặng nề, nhưng sợ gian nan, dứt khoát tiến về phía ngọn núi.
Tới gần, long sào mơ hồ toát khí tức nguy hiểm.
Dũng sĩ mini Điền Nguyễn rung động tinh thần, quyết định tiên rèn luyện thể, mới đồ long.
Cách rèn luyện chính là chơi parkour đôi chân dài của Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn vung khăn lụa, giả như chiến bào tung bay trong gió đêm. Cậu khối cơ bụng thứ tám, chân cách lớp vải đen thuần, vẫn cảm nhận độ rắn chắc.
Cậu vận động tay chân, lao về phía chân Ngu Kinh Mặc.
“Ha!”
Một chạy đến chân, bi thương phát hiện, chân Ngu Kinh Mặc còn cao hơn nhiều…
Sau đó Điền Nguyễn nhảy sang chân , như giẫm đất bằng chạy về cơ bụng.
Trong thị giác của , bản hẳn là tư hiên ngang; còn trong mắt Ngu Kinh Mặc, chỉ thấy một tí hon trần truồng khoác khăn lụa làm áo choàng, áo choàng lọt gió bay phần phật.
Mini thanh niên tràn đầy sức sống.
Ngu Kinh Mặc buồn , khẽ một tiếng.
Điền Nguyễn thấy, vội che , hổ trừng mắt: “Không .”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Em cũng thể .”
Điền Nguyễn liếc về phía “cự long” đang ngủ say núi, vẫn dám mạo quấy rầy, còn chuẩn xong: “Gấp gì chứ, phần của Ngu em còn chơi parkour xong.”
Ngu Kinh Mặc giơ tay mời như một quý ông: “Mời.”
Điền Nguyễn nhặt đai lưng lên, dùng sức kéo, xoạt một tiếng, ngã nhào. May mà cơ bụng đỡ, đau. Ngu Kinh Mặc khép lòng bàn tay đỡ , buồn : “Em thể chỉ huy , cần tự động thủ.”
Điền Nguyễn ném đai lưng, vén áo ngủ chui : “Nam nhân của em, em tự chăm sóc.”
“……”
Cơ n.g.ự.c của Ngu Kinh Mặc rắn chắc, rãnh cơ tràn đầy lực lượng, theo nhịp thở khẽ phập phồng, xúc cảm ấm áp mịn màng như tơ lụa.
Điền Nguyễn mê đến chịu nổi, lăn lộn đó, suýt nữa hạnh phúc ngất .
Cuối cùng vẫn quá buông thả, chỉ lăn lộn, hôn tới hôn lui mà thôi.
Ngu Kinh Mặc cho phép buông thả thêm một chút, nhấc mini Điền Nguyễn lên, đặt xương quai xanh , để trượt như cầu trượt cơ thể.
Trong lúc trượt còn cơ bắp dội lên vài cái, đầu óc Điền Nguyễn còn nghĩ gì khác, chỉ còn một chữ lặp lặp : “Oa ~ oa ~”
Chờ thanh niên chơi đủ, Ngu Kinh Mặc tự đưa đến một tòa Hỏa Diệm Sơn.
Đối mặt Hỏa Diệm Sơn, Điền Nguyễn sững sờ.
Ngọn núi vốn sương đen bao phủ, từ lúc nào bùng cháy khắp nơi, thiêu rụi cỏ cây, nhiệt khí như sóng lớn cuồn cuộn ập tới.
Trong ngọn lửa , ẩn chứa hương hoa quế cùng xạ hương nồng đậm. Điền Nguyễn đầu óc choáng váng, hôm nay là ngày nào.
“Tiểu dũng sĩ,” giọng trầm mê hoặc của Ngu Kinh Mặc vang lên, ngón tay khẽ chỉ, “Không chinh phục cự long ?”
Điền Nguyễn lập tức hồn, kỹ, cự long trấn áp trong Hỏa Diệm Sơn quả nhiên thức tỉnh. Ngọn núi đầy lửa , chính là do nó phun .
Trong khoảnh khắc, ý chí chiến đấu của Điền Nguyễn bốc cháy.
Cậu chinh phục cự long, tiêu diệt cự long, mới thể an rời khỏi ngọn núi .
Khoác chiến bào, hùng dũng oai phong tiến núi, càng gần long sào, ngọn lửa càng dữ dội, cỏ cây quanh đều hóa thành sắc lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-36-mini-mem-mai-5.html.]
Cự long đột ngột vươn lên, há miệng gầm rít, nhưng vì phong ấn, chỉ thể dọa mà thôi.
Điền Nguyễn dọa sợ, giơ thanh kiếm mini tiến gần. Tuy nhỏ, nhưng vẫn là kiếm. Cậu tin rằng, kiếm của dũng sĩ dù nhỏ đến cũng thể đồ long.
Cậu tiến đến mặt cự long, càng cảm nhận rõ rồng vĩ đại như cột trụ chống trời, lớp vảy dữ tợn, hung mãnh khác thường.
Trong ngọn lửa hừng hực , một đạo “long tiên” chảy xuống.
Điền Nguyễn hoảng hốt, con rồng chẳng lẽ thèm đến mức đó, ăn ?
vì mà lùi bước, ngược tiến lên thảo phạt: “Ăn của một kiếm! Ha!”
Điền Nguyễn xê dịch né tránh, nhảy nhót lung tung, hai tay vung kiếm soàn soạt, đ.á.n.h lên cự long.
Cự long quả nhiên chọc giận, rít lên một tiếng, thế nhưng phá vỡ phong ấn, sinh sôi cao thêm một đoạn, mắt thấy sắp phá đất mà . Điền Nguyễn giật , lập tức nhảy lên leo theo.
Kỵ long dũng sĩ, chỉ là truyền thuyết.
Điền Nguyễn: “Giá!”
Hỏa Diệm Sơn rung chuyển như động đất.
Điền Nguyễn hề sợ hãi, càng đ.á.n.h càng hăng. Bị hất xuống liền ôm chặt cự long buông, như nhổ củ cải mà rút tới rút lui.
Dưới sự trêu chọc đủ kiểu của , cự long càng thêm tức giận. Tức đến cực điểm, nó há miệng phun một đại đoàn lửa về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn chiến bào thêm , tự nhiên sợ liệt hỏa. Cậu bước lên đỉnh đầu cự long giữa biển lửa hừng hực, trượt xuống, rơi bãi cỏ tu sửa chỉnh tề.
Điền Nguyễn còn đang lăn lộn thì nhấc bổng lên.
“Em còn đồ long!” Điền Nguyễn kêu lên.
Giọng Ngu Kinh Mặc nhẫn nại: “Anh giúp em đồ.”
Một tấm khăn mềm mại thế chiến bào, bao lấy Điền Nguyễn.
Đôi mắt bỗng nhiên trợn lớn.
Một bàn tay khớp xương rõ ràng nắm lấy cự long. Con rồng rốt cuộc còn chỗ trốn, dễ dàng Ngu Kinh Mặc hàng phục.
Điền Nguyễn e thẹn trọn quá trình.
Bất tri bất giác, trận đồ long mạo hiểm kéo dài đến rạng sáng.
Hai mí mắt Điền Nguyễn dính , chìm giấc mộng. Trong mộng, vẫn đang đồ long, chỉ là giống như , rồng khuất phục ; ngược , rồng cướp hết tài bảo, mắc kẹt trong long sào .
Ngu Kinh Mặc hết đến khác xác nhận vị trí của mini thanh niên, lúc mới nhắm mắt.
Điền Nguyễn ngủ ngoan. Để tránh xảy chuyện “ cẩn thận đè c.h.ế.t vợ mini”, suốt đêm Ngu Kinh Mặc nửa tỉnh nửa mê, cứ hai ba tiếng xác nhận vị trí của Điền Nguyễn.
Đến sáng sớm, Ngu Kinh Mặc bỗng cảm thấy mũi tê tê. Giơ tay sờ một cái, hóa mini thanh niên đang treo hình chữ X mặt .
Hắn nhấc Điền Nguyễn đặt lên gối, sờ sờ “chân núi” của , than một tiếng: “Em thật chọn chỗ ngủ.”
Mini mềm như cục bột nếp sấp gối ngủ say sưa. Ngu Kinh Mặc dùng khăn lông che cái m.ô.n.g tròn nhỏ của .
Đơn giản rửa mặt đ.á.n.h răng xong, Ngu Kinh Mặc xác nhận vị trí Điền Nguyễn một nữa, ngoài điện thoại: “Đưa đến trang viên.”
Mặt trời lên cao. Đợi Điền Nguyễn tỉnh , quần áo mới, còn một đống biệt thự lớn đặt ngay tủ đầu giường.
Đôi mắt Điền Nguyễn lập tức tròn xoe. Đây là một tòa lâu đài biệt thự phong cách Barbie mộng ảo, tông hồng chiếm hơn nửa, là nhà dành cho búp bê phương Tây.
Ngu Kinh Mặc bưng bữa sáng kiêm trưa bước , thấy Điền Nguyễn gối căn nhà mới phát ngốc, : “Cho em. Còn mấy bộ quần áo , em chọn .”
Điền Nguyễn đầu , hai mắt tối sầm: “Trang phục hầu gái??”
Ngu Kinh Mặc nhịn : “Còn trang phục nam phó.”
Điền Nguyễn phẫn nộ: “Em mặc.”
Ngu Kinh Mặc lấy từ túi giấy vài bộ quần áo mini khác: “Còn mấy bộ .”
Điền Nguyễn bộ đồ phong cách Lolita, tuy hằng ngày lắm, nhưng ít thể mặc ngoài: “Vậy bộ .”
Giống như , Ngu Kinh Mặc tự tay mặc quần áo cho Điền Nguyễn, chỉnh trang xinh xắn đẽ.
Điền Nguyễn tiếp nhận vẻ , cưỡi lên lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc, đến bàn dùng cơm.
Ăn một nửa, chợt tiếng gõ cửa.
Ngu Kinh Mặc mở hé cửa. Ngoài cửa truyền đến hai giọng thanh niên.
“Cha, ba nhỏ bỏ nhà ?”
“Tối qua con còn gọi điện cho Điền Nguyễn, cảm. Nếu bỏ nhà chắc chắn sẽ với con.”
Điền Nguyễn: “……” Xong , chẳng là con trai lớn và con dâu ?
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn đang bên bát cơm, dùng muỗng mini múc cháo đường, : “Em bệnh, tiện gặp .”
Lộ Thu Diễm ngó phòng ngủ: “Bị bệnh?”
Điền Nguyễn liếc cái chăn còn kịp chỉnh , trong lòng nảy chủ ý, lớn tiếng: “ , bệnh! Không gặp !”
Lộ Thu Diễm: “Tối qua còn khỏe .”
Điền Nguyễn: “Lại bệnh!”
Lộ Thu Diễm: “Tôi xem .”
Điền Nguyễn: “Đừng ! Tôi… mặc quần áo!”
“……”
Lộ Thu Diễm và Ngu Thương . Ngu Thương mặt cảm xúc: “Cha, ba nhỏ, túng d.ụ.c hại cho sức khỏe, hai bảo trọng thể.”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn: “……”
-----
Tác giả lời :
Ngủ ngon, ngủ sớm một chút ~