Anh không được thích em - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:44:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tết Âm lịch năm nay, khí nhà họ Kiều đặc biệt hòa thuận.

Trước đó, kỳ nghỉ hè, khi đến Quý Bắc vẽ vật thực, Kiều Nam suýt nữa xảy chuyện. Sau khi tỉnh ngộ, vợ chồng Kiều Thế An quan tâm đến Kiều Nam nhiều hơn, cũng dung túng hơn . Cụ thể nhất chính là Kiều Thế An còn tìm cơ hội lặp lặp chuyện học nghệ thuật vô dụng, bảo Kiều Nam nên sớm công ty thực tập, rèn luyện gì đó nữa.

Cái Tết , Kiều Nam đúng là như cá gặp nước. Chỉ điều bất tiện duy nhất là vì chột , dám khi ba ở nhà mà còn nhão nhão dính dính với Bùi Tự.

Trong thời gian đó, luôn ở phòng ngủ phụ tầng hai, hơn nữa nhiều nhấn mạnh, dặn dặn cho Bùi Tự “đêm tập”. Ngay cả những cử chỉ mật thường ngày cũng đều cố ý kiềm chế, bày bộ dáng quan hệ quá thiết.

Bùi Tự chẳng cách nào với , chỉ đành thuận theo.

Thế là chớp mắt tới Tết khai giảng. Ngày Kiều Nam học , chính là ngày hôm Bùi Tự mang “bạn gái” về nhà.

Đêm hôm , Kiều Nam trằn trọc tới hai giờ sáng, mất ngủ nghiêm trọng. Do dự một lát, ôm gối lén lút sang phòng ngủ của Bùi Tự.

Không ngờ Bùi Tự cũng ngủ.

Thấy sang, nhích sang bên cạnh nhường chỗ:

“Sao còn ngủ?”

“Anh cũng ngủ .” Kiều Nam sắp xếp gối xong xuôi, tự giác chui lòng , “Hay là ngày mai em xin nghỉ, cùng nhé?”

Nghĩ thế nào cũng thấy cửa ải ba khó qua. Anh trai lợi hại đến , một đối phó với ba cũng quá sức.

“Nếu em , chúng sẽ kiêng dè em, vài lời tiện thẳng.” Bùi Tự vuốt ve gáy , giọng dịu dàng trấn an,

“Không ngày mai em cuộc thi nhỏ ? Ngủ sớm . Ngày mai đưa em tới trường. Chuyện ở nhà cần lo, chỉ cần nhớ lời dặn là .”

em ngủ .” Kiều Nam lẩm bẩm.

“Anh giúp em.” Bùi Tự cúi đầu hôn , bàn tay đặt gáy thong thả men theo từng đốt sống lưng vuốt xuống.

Cảm giác khó nhịn lan khắp . Kiều Nam co ngón chân, thả lỏng cơ thể, hé miệng đón lấy .

Lúc , động tác của Bùi Tự vô cùng dịu dàng, nụ hôn tràn đầy ý trấn an mãnh liệt. Cơ thể Kiều Nam dần giãn , trong cổ họng phát tiếng thở nhẹ dễ chịu, như thể đang ngâm trong suối nước ấm đủ nhiệt.

Làn nước dịu dàng bao lấy , gợn sóng nhè nhẹ từng lớp từng lớp lướt qua làn da, khoái cảm thẳng tới tận sâu trong linh hồn.

Cuối cùng, Kiều Nam lười biếng sấp , chẳng nhúc nhích.

Bùi Tự vỗ nhẹ lưng , thấp giọng dỗ:

“Ngủ .”

“Áo ngủ…”

Kiều Nam mơ mơ màng màng mở mắt, cánh tay mềm nhũn còn kịp nhấc lên ôm trọn lòng. Bùi Tự hôn lên tai , hạ thấp giọng đầy mê hoặc:

“Anh mặc cho em, ngủ .”

Kiều Nam tin thật, mặc cho chìm giấc mơ.

Bùi Tự nghiêng , bàn tay là làn da trơn mịn tinh tế, ánh mắt tham luyến.

Anh kéo sát hơn lòng, ôm chặt .

Ngày hôm cuộc thi nhỏ chuyên nghiệp, Kiều Nam dậy sớm định về phòng rửa mặt đ.á.n.h răng, mới phát hiện mặc gì cả.

Cậu quấn chăn mỏng tìm áo ngủ, thấy từ phòng tắm bước , lập tức tức giận trừng một cái.

Bùi Tự kéo hôn một lúc lâu, mới tựa trán lên trán :

“Đi , chờ em lầu.”

Kiều Nam chỉnh áo ngủ, ôm gối, như thỏ con chạy về phòng .

Xuống lầu, Chu Nhược khéo thấy từ phòng Bùi Tự, cảm giác dâng lên. Bà nhíu mày hỏi chồng:

“Anh thấy … A Tự với Nam Nam… hình như mật quá?”

Kiều Thế An ban đầu phản ứng kịp:

“Hai em nó từ nhỏ chẳng luôn ?”

Đến khi đối diện ánh mắt lo lắng của vợ, ông sững một chút, cuối cùng hiểu bà đang lo điều gì:

“Em nghĩ nhiều . Sao thể chứ? Hơn nữa hôm nay A Tự còn đưa bạn gái về, em đừng suy nghĩ lung tung.”

Chu Nhược cũng thấy nghĩ nhiều, lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ , :

“Cũng đúng. Hôm nay A Tự mang bạn gái về, em làm tóc cho đàng hoàng, chọn bộ đồ mới .”

Bùi Tự đưa Kiều Nam tới Học viện Mỹ thuật, nhưng rời ngay, mà tiện tay lấy mấy bản tài liệu đưa ký:

“Tiền mừng tuổi em để chỗ , nhờ lập quỹ . Gần đây thủ tục xong, em ký tên .”

Sắp tới giờ học, Kiều Nam cầm bút ký tên, liếc qua tài liệu ngẩng đầu, xem kỹ, theo yêu cầu của lượt, vội vàng xuống xe.

Trước khi còn , thần sắc nghiêm túc với Bùi Tự:

“Lần cho em thì em . dù ba đồng ý , em cũng sẽ từ bỏ .”

Biểu cảm kiên định khiến tim Bùi Tự rung động thôi.

Nếu cửa xe ngăn cách, thật sự kéo , đ.á.n.h dấu thêm một nữa.

Đáng tiếc Kiều Nam vội học, xong chỉ vẫy tay với chạy cổng trường.

Bùi Tự theo bóng dáng , đến khi khuất tầm mắt, mới lái xe tới Tự Nam.

Anh giao tài liệu ký cho Triệu Bác:

“Làm thủ tục càng sớm càng .”

Triệu Bác rõ nội dung tài liệu, sắc mặt chấn động, định gì đó thì Bùi Tự giơ tay ngăn :

“Đừng để lộ.”

Triệu Bác chỉ thể ngơ ngác gật đầu.

Dặn dò xong, Bùi Tự lái xe rời .

Anh về biệt thự Tân Giang ngay, mà lái bờ sông, yên hai tiếng.

10 giờ 40 phút, biệt thự Tân Giang.

Thời gian hẹn là 11 giờ, tới nơi chỉ còn kém năm phút.

Đỗ xe xong, do dự bước .

Chú Vương đón, thấy chỉ một , nụ lập tức cứng :

“Đại thiếu… cái …”

Chẳng là mang bạn gái về ?

Bùi Tự gật đầu với ông:

“Hôm nay cho làm nghỉ nửa ngày.”

Chú Vương sững sờ theo.

Bùi Tự phòng khách nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-46.html.]

Thấy một bước , nụ gương mặt trang điểm tinh tế của Chu Nhược khẽ cứng . Kiều Thế An thì nghi hoặc phía :

“Sao chỉ một con?”

Bùi Tự trả lời.

Anh tới mặt hai , quỳ thẳng xuống:

“Không bạn gái.” Anh Chu Nhược, giọng khàn , “Con xin .”

Chu Nhược hiểu , môi run rẩy:

“Con với Nam Nam…”

Bùi Tự thẳng bà, lựa chọn thật:

“Chúng con ở bên . Xin đừng trách em , là con kéo em .”

Anh mang vẻ áy náy, nhưng hề ý lùi bước.

Kiều Thế An cuối cùng cũng hiểu họ đang gì, lập tức nổi giận, cầm chén bên cạnh ném về phía :

“Con đang cái gì ? Chúng nuôi con lớn thế để con hại Nam Nam!”

Bùi Tự né. Chén đập trán , m.á.u lập tức chảy .

Anh thực sự cảm thấy với vợ chồng họ Kiều, chuyện thể chối cãi. Vì chỉ lặp :

“Con xin . con thể từ bỏ Nam Nam.”

Kiều Thế An tức đến thở gấp, sang Chu Nhược:

“Bà xem đứa con trai bà mang về đấy! Tôi chỉ một đứa con trai thôi!”

“Ông đủ ?!” Chu Nhược cuối cùng cũng bùng nổ,

“Từ khi Nam Nam sinh , ông quản nó một ngày nào ?! Bây giờ vì chút thể diện mà đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c ? Ông cần con, còn cần!”

Hai vợ chồng cãi vã kịch liệt.

Cuối cùng, Kiều Thế An sang Bùi Tự:

“Chuyện chúng tuyệt đối đồng ý. Nam Nam còn nhỏ, gì về tình yêu? Nếu con hại nó, hãy tránh xa nó . Chúng vẫn coi con là con nuôi.”

Bùi Tự ngước mắt, giọng kiên quyết:

“Con làm .”

Kiều Thế An lạnh giọng:

“Đừng ép nể tình nhiều năm!”

Bùi Tự sang Chu Nhược:

“Con các thể lập tức chấp nhận. Hôm nay một là xin , hai là mong dì suy nghĩ kỹ chuyện con với Nam Nam.”

Anh chậm rãi ,

“Tính cách Kiều Nam dì hiểu rõ. Bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng thực cứng đầu. Dù các chấp nhận , giận dữ thế nào, xin cứ trút lên con. Đừng ép em .”

“Hai mà em quan tâm nhất.”

Hai vợ chồng im lặng lâu.

Cuối cùng, Chu Nhược thở dài, đưa khăn tay cho :

“Đứng lên , lau m.á.u .”

Bà hỏi tiếp:

“Các con ở bên bao lâu?”

“Chính thức là hai tháng.” Bùi Tự đáp.

Chu Nhược nhạy bén nhận :

“Vậy con ý nghĩ bao lâu ?”

“Ba năm.”

“Ba năm tính toán?”

“Thật sự lên kế hoạch chỉ ba tháng.”

Chu Nhược sững , dường như hiểu điều gì. Bà mệt mỏi xuống:

“Các con còn trẻ, tiền đồ rộng mở, hà tất con đường khó khăn …”

Bà phẩy tay,

“Con về . Gần đây đừng gặp Nam Nam.”

Bùi Tự gật đầu:

“Con chiều nay bay Yến Kinh công tác nửa tháng.”

Chu Nhược trầm mặc.

Bùi Tự cúi thật sâu, xoay rời .

Anh , Kiều Thế An liền nổi giận:

“Phải tách hai đứa nó ! Anh em mà yêu , chuyện truyền ngoài thì nhà họ Kiều giấu mặt !”

“Chú Vương, đón Kiều Nam về!”

“Ông đón nó về làm gì?” Chu Nhược lạnh giọng hỏi.

“Đương nhiên là bắt nó chia tay!”

“Kiều Thế An, ông dám!” Chu Nhược bùng nổ,

“Nếu ông cần con, cần!”

Cuối cùng, bà tỉnh táo :

“Càng ép, chúng nó càng phản kháng. Chi bằng tách một thời gian, để nguội dần.”

Kiều Thế An do dự:

“Vậy đưa Kiều Nam Yến Kinh?”

“Không.” Chu Nhược lắc đầu,

“Đưa nó nước ngoài. Chuyên ngành vốn nên du học.”

Kiều Thế An trầm ngâm:

“Để sắp xếp.”

Tác giả lời :

Để tránh cãi , tiết lộ nho nhỏ: chuyện hiện tại đều trong dự liệu của trai.

Và Nam Nam sẽ xuất ngoại.

Loading...