Alpha Này Yêu Vợ Lắm! - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:52:54
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vị lãnh đạo nào cơ?”
Vị lãnh đạo thần thánh phương nào mà thể khiến một như trai y chịu lắp trần xe ánh chứ? Mạnh Duật Tu đang định tiếp tục hóng hớt thì Lạc Dư Đoạn khởi động xe.
“Nói em cũng , đừng nữa, về nhà thôi.” Lạc Dư Đoạn đ.á.n.h lái, qua gương chiếu hậu một cái lái xe trở về sơn trang Giang Thiên Nhất Túc.
Mạnh Duật Tu: “……” Anh tin em cho xem ngay lập tức ?
...
Trở về nhà chính, vẫn nghỉ ngơi. Các vị trưởng bối đang uống trong phòng khách, mấy Alpha thì đang chơi bóng bàn ở phòng giải trí bên cạnh. Ngoài sân, khói trắng nghi ngút từ bếp nướng BBQ, đại bá và nhị bá đang cùng mấy đứa nhỏ nướng đồ ăn.
“Về đấy ?”
Người lên tiếng đầu tiên là ba Lạc Tụng Nhiên. Ông ở cửa vờ như đang lau cây đàn violin suốt cả buổi, thấy hai đứa con lượt về tới nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng ông vẫn cứ sợ con trai sẽ theo Hàn Thước luôn.
Mạnh Duật Tu cụp mắt, chút ủ rũ: “Dạ, tụi con về .”
Lạc Dư Đoạn theo nhà, tay cầm chìa khóa xe. Anh bình thản tới bên cạnh ba Lạc Tụng Nhiên: “Yên tâm ba, con dỗ nó .” Nói xong còn vỗ vỗ vai ba một cái, hiên ngang bước phòng bóng bàn với dáng vẻ cực kỳ tự tin.
Ba Lạc Tụng Nhiên ngơ ngác: “?” Ông sang hỏi Mạnh Duật Tu: “Anh con mà cũng dỗ ?”
Mạnh Duật Tu phủ nhận cũng chẳng khẳng định. Tính cách trai y đúng là thể dỗ , nhưng trình độ thì... bấp bênh lắm. Dù thì cũng chút hiệu quả, nhưng đáng kể: “Con về Vịnh Mạ Nguyệt.”
“Về đó làm gì?”
“Con về đó ở.” Mạnh Duật Tu đáp. Y vẫn về nhà , ít nhất ở đó còn cái chăn mà Hàn Thước từng đắp, nếu buổi tối y ngủ làm .
Ba Lạc Tụng Nhiên giận, lớn tiếng gọi: “Lạc Dư Đoạn!”
Lạc Dư Đoạn đang bôi phấn cho vợt bóng bàn, tiếng gọi liền lười nhác dựa khung cửa, đôi chân dài vắt chéo: “Dạ, mệnh lệnh gì ạ?”
Vút! Một chiếc khăn lau bàn bay thẳng mặt . Lạc Dư Đoạn luống cuống chụp lấy, ngơ ngác ba , hiểu làm sai chuyện gì.
“Con bảo con dỗ dành em xong mà nó vẫn đòi về một là thế nào?”
Lạc Dư Đoạn khó hiểu Mạnh Duật Tu: “Em đường về ? Cần đưa về ?”
Mạnh Duật Tu: “……” Không cần đưa, em đường, cảm ơn!
Vừa dứt lời, Lạc Dư Đoạn cô em họ Giang Niệm Kiều gõ nhẹ đầu từ phía . Anh lập tức trầm mặt, phản xạ điều kiện của một lính khiến định vung vợt bóng bàn lên.
“Ý thức tự bảo vệ thì cao đấy, nhưng chẳng hiểu ý chú Lạc gì cả. Anh Nhị đang mang thai, quên, một về Vịnh Mạ Nguyệt an , ở đây. Anh đòi chứng tỏ là lúc nãy dỗ tới nơi tới chốn .” Giang Niệm Kiều lấy cây vợt, thong thả giải thích.
“Anh dỗ mà.” Lạc Dư Đoạn vội vàng thanh minh. Anh bước tới cạnh Mạnh Duật Tu: “Bé con, chẳng lúc nãy mở trần xe ánh ——”
“Không tác dụng.” Mạnh Duật Tu phũ phàng.
Lạc Dư Đoạn: “……” Ôi trời, Omega một khi lật mặt thì ai cũng như ai.
“Bé con đừng về nữa, ở đây , đều thể chăm sóc con, cả nhà mới yên tâm .” Đại bá Sở Bắc Hành từ ngoài sân dậy, hiền hậu: “Đại bá đang nướng cánh gà thơm phức đây, con ăn ?”
“ đấy, cả nhà đều ở đây, con về một tụi yên tâm cho .”
Nghe những lời khuyên chân thành của , lòng Mạnh Duật Tu thấy ấm áp vô cùng. Y yêu thương và lo lắng cho . đêm xuống, bầu bạn với y chỉ chính y, bên giường sẽ ai ôm y, tỉnh dậy cũng ai bên cạnh.
ở thì thực tế cũng vẫn thôi. Y lo lắng, liền gật đầu: “Dạ , con ở ạ.”
“Không Nhị, tối nay em sang ngủ phòng bên cạnh , nếu sợ thì cứ sang tìm em.” Mạnh Duật Tu em họ Sở Ứng Hi đang rạng rỡ. Cậu nhóc kém y chín tuổi, là một Omega nhỏ tràn đầy sức sống.
Y mỉm : “Được.”
Lạc Dư Đoạn thầm thở phào nhẹ nhõm vì "áp giải" em trai về nhà. giây tiếp theo...
“Heo Heo, tối nay con sang ngủ phòng cạnh Bé con.”
Lạc Dư Đoạn kinh ngạc ba : “Con á?”
“Con ở trong quân đội, tiếng chuông báo động là tỉnh ngay. Nếu Bé con động tĩnh gì con sẽ ngay để hỗ trợ, con là ứng cử viên sáng giá nhất .” Ba bước tới vỗ vai con trai cao lớn nhất nhà: “Mấy đứa em còn đang tuổi ăn tuổi lớn, để chúng nó ngủ thêm chút, con thì khỏi cần cao thêm nữa .”
Lạc Dư Đoạn: “……”
Nhìn biểu cảm của trai, Mạnh Duật Tu nhịn . Lạc Dư Đoạn thấy em , thôi thì coi như đang thực hiện nhiệm vụ .
...
Đêm khuya, các gia đình nhỏ ai về nhà nấy. Mạnh Duật Tu cùng các ba ở nhà chính.
“Quỳ Quỳ, dắt tay Nhị con , đừng để ngã.”
“Con ba, con đang dắt đây.”
“Heo Heo, con cũng dắt tay của em , cẩn thận chút.”
“…… Ba , bảo đừng gọi tên cúng cơm của con nữa, con 24 tuổi , cho đấy.”
“Thì Bé con vẫn gọi đấy thôi, con thì gọi? Hay là chê ba đặt tên ?”
“Dạ ... ba đặt ... đáng yêu.”
“Thế thì , mới về nhà mấy bận mà bướng bỉnh thế .”
“Dạ, ạ.”
Gió đêm đầu thu nhè nhẹ thổi qua những con đường nhỏ rợp bóng cây trong sơn trang tinh tế. Mạnh Duật Tu em gái và trai dắt hai bên, trong lòng thầm nghĩ buổi tối chắc sẽ quá khó khăn. Hàn Thước sớm muộn gì cũng về thôi, cả. Nghĩ , tâm trạng y cũng khá hơn đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/alpha-nay-yeu-vo-lam/chuong-89.html.]
Trở về căn phòng cũ của , quần áo của y và Hàn Thước vẫn còn đó. Y lấy một chiếc áo thun của hàn Thước mặc , ít nhất mùi hương Alpha còn vương sẽ giúp y dễ ngủ hơn. Trước khi ngủ, y còn ôm thêm một chiếc áo khoác của , để cảm giác như nọ vẫn đang ở bên cạnh.
...
Đêm càng về khuya, sơn trang vẫn sáng đèn, những ngọn đèn lung linh như để xoa dịu nỗi cô đơn. Trong phòng, Mạnh Duật Tu trằn trọc mãi ngủ . Y ôm chiếc áo khoác của Hàn Thước, nghiêng trân trân chiếc đèn hình ngôi tủ đầu giường.
Đầu y giờ chỉ là hình ảnh Hàn Thước. Mười tiếng bay dài đằng đẵng, còn chín tiếng nữa mới thể giọng của . Lúc thi đấu cũng từng xa vài ngày, nhưng cảm giác khác. Khi thi đấu, y đối phương sẽ về, hoặc chính y thể tìm. Còn , về nước D, khi nào mới .
Y cuộn tròn , vùi mặt chiếc áo khoác, tham lam hít hà chút pheromone Alpha còn sót . Càng yên tĩnh, nỗi nhớ nhung cái ôm của Hàn Thước càng trỗi dậy mãnh liệt. Hốc mắt y dần ướt đẫm, đôi tay siết chặt lấy chiếc áo. Tiếng nức nở kìm nén vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Teela - Đam Mỹ Daily
Người đang thương tâm hề nhận cửa phòng đang hé mở một khe nhỏ. Ngoài cửa, bốn đang rón rén quan sát vì sợ làm phiền y.
“…… Ái chà, đại ca đừng đẩy em, thấy Nhị đang đang thở nữa kìa.”
“Anh đẩy , nhỏ tiếng thôi nó thấy bây giờ.”
“Quỳ Quỳ, Heo Heo, là hai đứa bầu bạn với nó .”
“Con cũng thấy thế, ba tháng đầu t.h.a.i kỳ nhạy cảm lắm, để nó ngủ một thế tụi yên tâm .”
Vài phút , hai bóng dáng một cao một thấp rón rén lẻn phòng. May mà đây là phòng suite, phòng khách nhỏ bên ngoài nên họ dễ phát hiện. Cô em gái Đoạn Lấy Quỳ nhỏ nhắn, áp sát tường, cẩn thận hé cửa phòng ngủ . Tiếng kìm nén lập tức lọt tai.
Đoạn Lấy Quỳ cả Lạc Dư Đoạn, đầy lo lắng: “Làm bây giờ, Nhị thật kìa.”
“Vào dỗ nó .” Lạc Dư Đoạn .
Đoạn Lấy Quỳ ngơ ngác: “Dỗ m.a.n.g t.h.a.i kiểu gì ?”
Lạc Dư Đoạn cứng họng: “…… Anh kinh nghiệm bao giờ .”
Cô em gái nhíu mày : “Anh Nhị kết hôn bầu luôn mà vẫn còn đang nghiên cứu cách dỗ , hèn gì mà ế tới giờ.”
Lạc Dư Đoạn: “……” Độc thì cũng là mà, cứ công kích thế nhỉ: “Để lấy cái máy chiếu tạo trần xe ánh , em đợi đây tí.”
“Lấy cái đó làm gì?”
Lạc Dư Đoạn : “Em độc nên hiểu .”
Đoạn Lấy Quỳ: “……” Anh trai cô đúng là đồ hẹp hòi: “Thế em lấy chút đồ ăn cho Nhị, ba bảo m.a.n.g t.h.a.i đói nửa đêm lắm.”
Hai phút , Lạc Dư Đoạn mang máy chiếu tới, Đoạn Lấy Quỳ cũng bưng một khay đồ ăn, cả hai khẽ khàng bước . Mạnh Duật Tu đang đến mức bụng đau, định thôi nữa thì thấy và em . Y ôm áo khoác ngẩn ngơ: “…… Sao hai đây?”
“Lo ngủ một thoải mái nên tụi em sang bầu bạn đây.” Đoạn Lấy Quỳ đặt khay đồ ăn lên tủ, xuống cạnh Mạnh Duật Tu, ôm lấy cánh tay y tựa đầu vai: “Anh Nhị đói ?”
“Cũng đói lắm.” Mạnh Duật Tu để mặc em gái ôm, thấy Lạc Dư Đoạn đang loay hoay điều chỉnh gì đó ở cuối giường, y tò mò ngó qua: “Heo, làm cái gì thế?”
Nghe thấy cái tên "Heo", gân xanh trán Lạc Dư Đoạn giật liên hồi, nhưng cố nhịn vì đối phương là đang mang thai. Khi máy chiếu bật lên, ánh đèn trong phòng tự động mờ , những vì lấp lánh bao phủ ngóc ngách, hòa cùng ánh sáng từ đèn pha lê tạo nên một gian như giữa dải ngân hà.
Mạnh Duật Tu vẻ mặt bình thản nhưng đầy vẻ "đắc ý" thầm kín của trai mà bật . Y vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh . Thế là "bầu trời ", ba em tựa ở đầu giường, ăn vặt trò chuyện.
“Anh Nhị, mứt chanh ngon lắm nè.”
“Ừm, dạo thích ăn chua, ngon thật.”
“Đại ca ăn miếng ?”
Nhìn miếng chanh em gái đưa tới, Lạc Dư Đoạn thấy rùng vì vị chua, biểu cảm cực kỳ khó tả: “Sao các Omega các đều thích ăn chua thế nhỉ?”
“Các ?” Đoạn Lấy Quỳ đ.á.n.h mùi "bát quái", đôi mắt to tròn sáng rực, cô nắm lấy tay trai: “Anh đang yêu ai ở quân đội đúng ?”
Lạc Dư Đoạn ngẩn : “Anh thế bao giờ?”
Mạnh Duật Tu chen : “Em cũng thấy thế, lắp trần xe ánh trong xe việt dã rõ ràng là để dỗ dành Omega, phong cách của .”
“Thật hả!” Đoạn Lấy Quỳ hào hứng: “Đại ca, làm chuyện lãng mạn thế trong cái xe hầm hố của ?”
Lạc Dư Đoạn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Alpha thì thích ánh ?”
Mạnh Duật Tu bồi thêm: “Chính bảo là vị lãnh đạo của thích mà.”
Đoạn Lấy Quỳ lập tức kết luận: “Vậy vị lãnh đạo đó là Omega ! Wow, Omega mà làm lãnh đạo của chắc chắn cực kỳ mạnh mẽ!”
Trong đầu Lạc Dư Đoạn bất chợt hiện lên hình ảnh một đàn ông mặc quân phục Không quân màu trắng, một điều khiển chiến đấu cơ tiêu diệt hàng chục máy bay địch. Đó là đoạn video huấn luyện tiêu biểu mà mỗi tân binh nhập ngũ đều xem suốt ba tháng ròng rã. Anh xem nó bao nhiêu kể từ khi nhập ngũ.
“Ừm, cực kỳ mạnh mẽ.” Mạnh mẽ đến mức khiến khó lòng theo kịp, dám mơ tưởng viển vông.
Mạnh Duật Tu vốn tưởng đêm dài sẽ mất ngủ vì nhớ Hàn Thước, nhưng giờ đây y thấy thời gian trôi qua thật nhanh khi chuyện của trai. Y đưa cho một miếng chanh: “Đại ca, kể chuyện yêu thầm của cho tụi em .”
Lạc Dư Đoạn cứng họng: “…… Yêu thầm cái gì, ai yêu thầm chứ, còn chẳng dám yêu thầm chứ.”
Đoạn Lấy Quỳ thêm dầu lửa: “Anh kể cho Nhị là tí nữa tiếp đấy, lúc đó tự dỗ nhé, em ngủ đây. Ba mà hỏi em sẽ bảo là bắt nạt Nhị.”
Lạc Dư Đoạn liếc em gái, khẽ nhéo mũi cô: “Chỉ em là thông minh nhất thôi.”
Đoạn Lấy Quỳ hì hì: “Thì em thông minh từ bé mà, đúng Nhị?”
Mạnh Duật Tu nhai chanh rôm rốp gật đầu: “Anh kể chuyện là em thật đấy. Người m.a.n.g t.h.a.i vô lý lắm, 3 giờ sáng em đòi xem mặt trời, Hàn Thước cũng dắt em đấy.”
Lạc Dư Đoạn: “……?” Anh em trai với vẻ mặt [ "Em thể vô lý đến mức đó luôn hả?!" ].
“Omega m.a.n.g t.h.a.i là thế đấy.” Mạnh Duật Tu thản nhiên ăn thêm miếng chanh: “Biết vợ cũng thế, nên tập làm quen từ bây giờ .”
Lạc Dư Đoạn trầm mặc: “……”
Omega m.a.n.g t.h.a.i thần kỳ đến thế ? Anh thầm nghĩ, nếu đó mang thai, liệu đòi điều khiển chiến đấu cơ lúc nửa đêm nhỉ?