(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 61: Sinh Nhật Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:05
Lượt xem: 1,062
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau ngày hôm đó, Phó Hướng Ngung đến tìm nữa.
Hắn xuất hiện , trong lòng Thu Trì ngược cảm thấy may mắn.
Thu Trì cảm thấy lẽ một phản ứng căng thẳng kỳ lạ với gương mặt đó, đúng hơn là với con . Chỉ cần thấy hoặc tên tin tức là sẽ vô cớ lo âu, còn khi gặp mặt thì m.á.u trong như sôi lên, tim đập nhanh bất thường, cảm xúc cũng trở nên bất .
Cậu bao giờ nghĩ sẽ gặp , dù nơi cũng cách thủ đô hơn một nghìn cây , cũng chẳng thành phố du lịch gì đặc biệt, xung quanh chỉ vài điểm tham quan ít đến, cho dù là ngày lễ, cũng chẳng mấy ngoài đến đây.
Thu Trì thích nơi . Ở đây bạn bè, cũng quá nhiều chuyện phiền lòng.
Phó Hướng Ngung đột nhiên xuất hiện khuấy động những ký ức kinh hoàng đó, những chuyện vụn vặt mà vốn tưởng quên hết, giờ nhớ vẫn rõ như in.
Sự rõ ràng khiến Thu Trì cảm thấy đau khổ.
…
Hôm nay Thu Trì làm ca sáng, bốn giờ chiều, Viên Tiếu đến nhận ca đúng giờ. Vừa lúc nhà cung cấp đồ uống giao hàng tới, Thu Trì liền ở tiệm phụ một tay, lúc về gần 5 giờ.
Vừa lên lầu, Thu Trì thấp thoáng thấy xổm cửa nhà , đội một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh đậm quen thuộc: “Tiểu Hòa?”
Tiểu Hòa túm vành mũ lưỡi trai nhấc lên với .
“Làm gì thế?” Thu Trì , “Trông như ăn trộm.”
Trong tay xách mấy túi đồ ăn: “Tớ mua ít đồ nướng, một chắc ăn hết, nghĩ là cũng sắp tan làm nên qua đây đợi ăn chung luôn.”
Thu Trì móc chìa khóa mở cửa, mới mua cơm hộp ở quán ăn nhanh lầu. Vì ở gần nên thỉnh thoảng Tiểu Hòa sẽ ghé nhà chơi, hai ngày thường mời qua mời , vì Thu Trì cũng khách sáo với : “Sao sớm, nhà tớ hết rượu , để tớ xuống lầu mua hai chai?”
Thu Trì thích uống rượu lắm, nhưng Tiểu Hòa thì khá thích.
“Tớ mang theo ,” Tiểu Hòa , “Tớ cẩn thận thế , quên chứ?”
Thu Trì ném đôi dép lê trong nhà chân : “Cậu làm ca tối , về ngủ mà dậy sớm thế?”
“Có chứ, bữa đầu tiên khi tỉnh dậy hôm nay chính là món xiên nướng đây, sáng nay khi ngủ thèm , tiếc là lúc đó bác Lưu còn dọn hàng .”
Hai xuống bên chiếc bàn ăn gấp, Tiểu Hòa xé túi ni lông, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ?”
Ánh mắt Thu Trì trĩu xuống: “Cũng , bác sĩ tạm thời định .”
Hai năm cuối cùng cũng thận tương thích để ghép, ca phẫu thuật ghép thận tốn 40 vạn. Cậu vốn tưởng sức khỏe của sẽ lên từng ngày, nhưng thuốc chống thải ghép mới uống hơn một năm thì mấy hôm bà đột nhiên nhập viện vì nhiễm nấm phổi.
Không còn cách nào khác, đành theo lời bác sĩ tạm ngừng dùng thuốc ức chế miễn dịch, hai ngày nay trông mới vẻ khá hơn, mãi đến hôm qua bác sĩ , mới dám làm.
May mà ông chủ dễ tính, Tiểu Hòa và Viên Tiếu mấy ngày nay cũng giúp ít việc.
“Y học bây giờ phát triển thế ,” Tiểu Hòa an ủi , “Dì chắc chắn sẽ .”
“Ừm…”
“ dì bệnh chắc tốn ít tiền nhỉ?” Tiểu Hòa khỏi lo lắng, “Trước đó còn làm phẫu thuật ghép thận , bây giờ còn tiền tiết kiệm ?”
Thu Trì ngập ngừng: “… Vẫn còn một ít.”
“Vậy thì ,” Tiểu Hòa với giọng thấm thía, “Chỉ sợ vay tiền qua mạng nọ, nếu thiếu tiền thì cứ với bọn tớ, hai đứa tớ với ông chủ chắc chắn sẽ cố gắng giúp đỡ. Trước đây tớ một bạn học cấp ba, lên đại học bắt đầu vay tiền qua mạng, đó lấy nợ nuôi nợ, nợ đến mấy chục vạn, gia cảnh nhà cũng chẳng khá giả gì, bố bán nhà ở quê mới trả hết cho .”
“Tớ sẽ .” Thu Trì .
Mấy năm nay vẫn luôn cố gắng dùng tiền kiếm để bù cái lỗ hổng trong thẻ mà tiêu hết. Mỗi dùng đến tiền đó, tự an ủi , từ từ chắc chắn sẽ trả .
Chờ gom đủ tiền ban đầu, sẽ tìm cách chuyển tiền trả cho nhà họ Phó.
dường như vĩnh viễn thể lấp đầy cái lỗ hổng đó. Tiền thuê nhà, điện nước, ba bữa một ngày, tiền thuốc men và phẫu thuật của , lương của vẫn quá thấp, nên chỉ thể tiếp tục sống một cách vất vả và vô vọng như lấy trứng chọi đá.
Ăn nửa bữa, Tiểu Hòa bỗng : “ , lúc tớ thấy một tài khoản công khai mạng tin tuyển dụng của viện nghiên cứu thành phố, yêu cầu vẻ khá thấp, thử ?”
“Thật ?” Thu Trì chút tin, “Mấy chỗ đó chẳng đều thi tuyển mới ? Hơn nữa ít nhất cũng bằng thạc sĩ.”
Tiểu Hòa lướt mấy cái điện thoại đưa cho xem: “Hình như là thật đấy, bạn tớ chia sẻ cho tớ. Cậu thì học xong đại học , chuyên ngành cũng phù hợp, lương bên đó gấp hai ba ở cửa hàng tiện lợi của , mỗi tháng còn các loại trợ cấp, chỉ là tính chất công việc vẻ nguy hiểm, ngày nào làm thí nghiệm cũng mặc đồ bảo hộ.”
Thu Trì liếc thể lệ tuyển dụng đó, quả thực đề cập đến yêu cầu bằng cấp, chỉ ghi rõ kinh nghiệm thao tác trong phòng thí nghiệm liên quan là . Hồi đại học, chọn hầu hết là các môn học thực hành, làm thí nghiệm ít, cũng bây giờ còn nhớ bao nhiêu.
Hơn nữa, một nơi chính quy như , cho dù hạ thấp ngưỡng yêu cầu thì cũng thể nào xem xét lý lịch đây của .
“Thôi bỏ .” Thu Trì đưa điện thoại cho .
Tiểu Hòa thấy hứng thú nên cũng : “Cũng . Lương cao như , chứng tỏ tính chất công việc chắc chắn nguy hiểm, vẫn là làm cửa hàng trưởng của chúng an hơn.”
Thu Trì , gì.
Thật cũng quan tâm an , chỉ là công việc hiện tại khá định, hơn nữa cũng chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của khác nữa.
Ăn cơm xong, Thu Trì ban công châm một điếu thuốc. Không nhiễm thói quen từ khi nào, nhưng lúc nhận thì khó bỏ .
vì t.h.u.ố.c lá bán đắt, là nhu yếu phẩm, nên Thu Trì vẫn hút ít, kiềm chế.
Trời tối. Tiểu Hòa từ trong nhà vệ sinh , thoáng thấy Thu Trì ngoài ban công, điếu thuốc mảnh kẹp giữa đầu ngón tay chậm rãi lập lòe, khung cửa sổ chống trộm màu trời xanh biếc, đều đặn như thể tô bằng phấn màu, giống như “khoảnh khắc xanh” mà từng thấy ở đó.
Tiểu Hòa vẫn luôn cảm thấy dáng vẻ hút thuốc của đặc biệt quyến rũ, chút ngẩn ngơ, nửa tỉnh nửa mê đến lưng , nhưng khi mở miệng là: “Anh Trì, hút thuốc nhiều sẽ trai nữa , bỏ .”
Thu Trì đầu , thờ ơ: “Vốn dĩ , cả.”
“ em thấy Trì trai lắm mà.” Giọng chắc chắn, ánh mắt mang một cảm xúc khó tả, “Em thật đấy.”
Thu Trì bèn dùng tay đang cầm điếu thuốc vỗ nhẹ vai , cảm thấy giọng điệu của Tiểu Hòa hôm nay chút kỳ quái, bèn nhỏ giọng : “Sao tự dưng thế? Trông ngốc quá.”
Tiểu Hòa vẫn chăm chú như .
Thế là Thu Trì đành : “Sau nhất định sẽ bỏ.”
Bây giờ chút khổ sở quá.
Tối qua lúc ngủ, mơ thấy một đứa bé, trông nhỏ xíu, đôi má phúng phính đáng yêu, nắm tay dắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-61-sinh-nhat-bat-ngo.html.]
Bây giờ nhớ , giấc mơ đó chỉ là một mớ những mảnh ghép lộn xộn, nhưng Thu Trì hiểu vì hôm nay vì nó mà buồn cả ngày, ngay cả lúc làm cũng nghĩ đến chuyện .
Trước đây bao giờ tin ma quỷ, nhưng mấy năm nay đột nhiên chút mê tín, luôn nghĩ đứa bé đó ở bên thiếu tiền tiêu , bắt nạt , vì sống nên mới thường xuyên trong mơ tìm .
Nghĩ thấy buồn , cục thịt nhỏ đó sớm xử lý như rác thải y tế . Thu Trì nhớ lúc đó hình như xin y tá , nhưng bệnh viện quy định cho, là đây cố tình tuồn ngoài để bán, pháp luật ủng hộ hành vi .
Thu Trì nghĩ cũng , lấy về cũng để , nên kiên trì nữa.
Lần bệnh thật sự nguy kịch, qua lời bác sĩ thể , suýt chút nữa mất .
Vì tiền đó, Thu Thụy Quân đến giờ vẫn với câu nào. Cậu mạnh mẽ với rằng sẽ trả tiền đó cho , nhưng lấy gì mà trả?
Bán cả cũng trả nổi.
Đang lúc Thu Trì ngoài cửa sổ xuất thần, Tiểu Hòa bỗng nhiên lén lút nhét một chiếc hộp nhỏ tay .
Thu Trì đầu : “… Cái gì đây?”
“Sinh nhật vui vẻ, Trì.”
Thu Trì nụ mặt , chút ngây .
“Mở xem .”
Tiểu Hòa ngay đó : “Ông chủ bảo em lát nữa 8 giờ đưa xuống lầu, hai họ cũng chuẩn bất ngờ cho đấy.”
Trên hộp một lớp màng nhựa mỏng, Thu Trì ngày thường tay chân nhanh nhẹn, bây giờ đột nhiên chút vụng về, cạy mãi .
“Để em giúp .” Tiểu Hòa giúp xé lớp màng nhựa đó , đưa chiếc hộp cho .
Thu Trì mở hộp, bên trong là một chiếc vòng tay thông minh, chắc hàng hiệu gì đắt tiền, nhưng thể thấy kiểu dáng mới, đeo lên cũng .
Chiếc vòng cổ tay Tiểu Hòa vẫn là mẫu cũ, mà nỡ chi tiền mua cho một món quà quý giá như .
“Đắt quá…” Thu Trì chút ngại ngùng dám nhận, “Anh thể nhận .”
“Mua mạng lúc giảm giá thôi,” Tiểu Hòa thản nhiên , “Với em bây giờ còn đối tượng, bà nội cũng cần em chăm sóc, lương tháng chỉ đủ lo ăn uống cho bản , thật sự dùng hết.”
“Cũng tiết kiệm một ít để phòng chứ.”
“Biết ,” Tiểu Hòa , “Anh cũng ngày nào cũng sinh nhật, nếu ngày nào cũng sinh nhật thì em nhiều lắm cũng chỉ tặng một viên kẹo thôi.”
Thu Trì nhịn .
Ngay đó cúi đầu mân mê chiếc vòng tay, trong lòng bất giác nghĩ, đợi đến sinh nhật Tiểu Hòa, cũng mua một món quà giá trị tương đương để tặng mới .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu lâu dùng vòng tay, hơn nữa vòng tay thông minh bây giờ cập nhật bao nhiêu , bên trong nhiều chức năng mới mà hiểu.
Tiểu Hòa gần , Thu Trì tưởng ghé sát để xem những chức năng phức tạp chiếc vòng tay mới, nên còn dịch cổ tay về phía .
Tiểu Hòa đột nhiên nắm lấy cổ tay , bỗng nhiên áp sát, cuối cùng bất ngờ hôn lên má một cái.
Thu Trì kinh ngạc .
“Chúng quen .” Tiểu Hòa , “Anh Trì.”
Ngay đó hỏi: “Đến Viên Tiếu còn , nhận chút nào ?”
Sau khi , Thu Trì mới đột nhiên phát hiện vài lời thường ngày của Tiểu Hòa quả thực chút mập mờ, nhưng bản Tiểu Hòa vốn là thiện quá mức, Thu Trì vẫn luôn cho rằng đó chỉ là sự “ mật” bình thường giữa bạn bè .
“Anh…”
Tiểu Hòa mong chờ .
Tiểu Hòa là bạn quý giá của , giúp nhiều, Thu Trì dám lời quá tuyệt tình: “Anh bây giờ vẫn yêu đương.”
Nói xong thêm: “Cứ như đây, làm bạn bè, .”
Tiểu Hòa đoán sẽ , nên chuẩn sẵn câu trả lời: “Coi như là bầu bạn với thôi, chúng đều là Beta, lúc chuyện, chỉ tìm một Beta để sống cùng ? Chúng cùng cố gắng, dựa , ba bữa một ngày đều ăn cùng, ?”
Cậu và Tiểu Hòa quả thực hợp , nhưng…
“Em thật sự thích , Trì,” Tiểu Hòa thản nhiên , “ nếu thì thôi .”
“Đừng vì em mà vui.”
Thu Trì vẫn khỏi d.a.o động.
Beta kỳ phát tình, cũng chẳng độ tương thích pheromone gì sất, quả thực khao khát một mối quan hệ định, dù là tình tình bạn. Hoàn cảnh gia đình của Tiểu Hòa cũng tương tự , chỉ , còn Tiểu Hòa chỉ bà nội.
Họ thể dựa … Nghe thật sự tuyệt.
“Anh… Anh suy nghĩ thêm.” Thu Trì , “Được ?”
Cậu từ chối ngay lập tức, Tiểu Hòa vui , bèn : “Không , cứ từ từ suy nghĩ.”
Bầu khí giữa họ dường như cũng vì khúc nhạc dạo nhỏ mà trở nên kỳ quặc, Tiểu Hòa vẫn như đây, kể cho vài chuyện vui.
Chẳng mấy chốc gần 8 giờ, Tiểu Hòa giục Thu Trì khỏi cửa, là ông chủ và bánh kem đến tiệm .
Mỗi nhân viên trong tiệm sinh nhật, họ đều sẽ tìm cớ tụ tập, nhân cơ hội náo nhiệt một chút, Thu Trì trong lòng thực chuẩn , nên cũng quá ngạc nhiên.
Thu Trì còn đang mang giày, Tiểu Hòa một bước mở cửa, thấy ngoài cửa một Alpha trẻ tuổi mặc quân phục, sừng sững ở cửa như một bức tượng. Tiểu Hòa sững sờ một chút, hỏi: “… Anh là ai? Có tìm nhầm nhà ?”
Alpha trong tay ôm một bó hoa gói bằng giấy màu xanh nhạt, ngoài cửa bao lâu.
Ánh mắt Phó Hướng Ngung dừng Tiểu Hòa quá lâu, Thu Trì lưng Tiểu Hòa với vẻ mặt lạnh tanh: “… Cậu sống chung với nó?”
Thu Trì lên tiếng.
“Phải ?”
--------------------