(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 39: Xung Đột Dưới Trời Tuyết
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:18
Lượt xem: 913
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Hướng Ngung lâu lắm qua đêm ở đây.
Hắn chiếc giường từng ngủ hồi nhỏ, trằn trọc mãi mà vẫn ngủ .
Gần 12 giờ đêm, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, một tin nhắn hiện . Phó Hướng Ngung thấy ảnh đại diện của Thu Trì, tay nhanh hơn não, lập tức nhấn xem.
“Anh nghỉ ngơi ?”
Phó Hướng Ngung nhấn mở đoạn video gửi lúc , nền trời còn tối hẳn, vài bông tuyết to như hạt muối bay lất phất, lấp lánh yếu ớt ánh đèn đường ấm áp.
Dường như thể thấy cả tiếng thở của Beta xuyên qua đoạn video ngắn ngủi .
Ngay đó, Thu Trì gửi một tấm ảnh nữa, trong ảnh là chiếc giường nhỏ của , trải một tấm ga màu tím nhạt, hoa văn gì nhưng trông mềm mại.
“Em mua một cái chăn lớn hơn một chút, như đắp chung sẽ lạnh nữa.”
Phó Hướng Ngung nên trả lời thế nào, do dự một lát dứt khoát tắt giao diện trò chuyện.
…
Tắm rửa xong, Thu Trì chiếc giường nhỏ trải ga mới. Sau khi gửi mấy tin nhắn đó, kìm mà xem nhiều .
Trước đây nào Phó Hướng Ngung cũng trả lời nhanh, nhưng mãi thấy hồi âm.
Thu Trì đoán lẽ uống nhiều rượu quá nên ngủ .
Vì mỗi ngày đều dậy sớm dọn dẹp cành khô lá rụng ở khu vực phụ trách nên Thu Trì bây giờ cũng mệt mỏi. Cậu cầm điện thoại đợi thêm một lát, chờ tin nhắn của Phó Hướng Ngung, bèn mở điện thoại, gõ hai chữ “Ngủ ngon” khung chat.
Hôm Thu Trì nghỉ, thế nên dậy từ sớm, đến khu chợ nông sản gần nhất mua một đống đồ ăn.
Tối qua lên sẵn danh sách, chọn những nguyên liệu nấu ăn mà ngày thường nỡ mua. Không ngờ về đến ký túc xá bao lâu thì nhận điện thoại của Phó Hướng Ngung.
Thu Trì vội vàng đặt hết đống nguyên liệu đang xách tay lên bàn bếp, nhanh như bay bắt máy: “Alo?”
Không hề vòng vo, Phó Hướng Ngung thẳng vấn đề: “Hôm nay việc, qua .”
Thu Trì sững sờ một chút, đống đồ ăn mua về bàn, lí nhí đáp một tiếng: “Vâng.”
“...Vậy ngày mai thì ạ?”
“Để xem .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thu Trì vốn còn thêm gì đó, nhưng nhạy bén nhận giọng điệu của Phó Hướng Ngung vẻ qua loa, cũng chút lạnh nhạt, thế nên mở miệng nữa.
Sau khi cúp máy, cất hết những món ăn mua tủ lạnh và sắp xếp gọn gàng.
Chắc là bận quá thôi, nghĩ.
Sau đó, Phó Hướng Ngung liên tiếp hơn nửa tháng trời đến nữa.
Những tin nhắn Thu Trì gửi cho , dường như cũng hề thấy. Thỉnh thoảng sẽ chọn một hai tin để trả lời, nhưng Thu Trì thể cảm nhận chẳng chút nhiệt tình nào, thái độ luôn hời hợt.
Thế là Thu Trì bắt đầu tự kiểm điểm, nhiều .
Cuối tháng 11, thủ đô một trận tuyết lớn.
Thu Trì chạm mặt Phó Hướng Ngung nhiều trong trường. Có mấy hai xa , Phó Hướng Ngung dường như thấy . Ngoại trừ lúc ở trong căn ký túc xá chật chội của nhân viên, Alpha lẽ ở cũng là trung tâm của sự chú ý.
Từ lâu đây, dường như thể kiềm chế ánh mắt của khi về phía Phó Hướng Ngung.
Thu Trì từng thấy lễ đường phát biểu, nhận giải thưởng, cũng từng thấy vây quanh bởi những bạn đồng trang lứa cũng sáng sủa, nổi bật như thế. Alpha trẻ tuổi như ở một thế giới khác, còn thì ẩn trong góc khuất ai thấy, trong lòng tự hào khổ sở.
Từ xa trông thấy Phó Hướng Ngung.
Bên cạnh là một cô gái tóc màu nâu cọ, Thu Trì cô , là bạn cùng lớp của Phó Hướng Ngung, cũng chơi với đám Bành Thước.
Hai dường như đang thảo luận điều gì đó. Thu Trì cầm dụng cụ xúc tuyết trong tay, tổ trưởng thông báo trong nhóm bảo xử lý đống tuyết đọng cầu thang của cây cầu vượt. Cậu vội vàng chạy tới, ngờ đụng Phó Hướng Ngung ở đây.
Lúc lướt qua Phó Hướng Ngung, Thu Trì lén một cái, nhưng như thấy , lơ đãng qua bên cạnh, thèm liếc lấy một .
Khoảng cách gần như , thể nào thấy .
Mỗi một “tình cờ gặp gỡ” đây, ánh mắt của Phó Hướng Ngung đều sẽ dừng trong giây lát, cho đến khi Thu Trì cũng ngước lên lặng lẽ đáp ánh mắt .
Trong lòng Thu Trì dâng lên một cảm giác khó tả, cảm thấy cuộc giao dịch lẽ sắp “kết thúc”, nhưng Phó Hướng Ngung vẫn hề nhắc đến từ với , nên vẫn giữ một tia ảo tưởng cuối cùng theo bản năng.
Biết thì ?
Ngày hôm đó khi Phó Hướng Ngung rời khỏi nhà , hai cũng hề cãi vã, Alpha cũng vẻ gì là vui, tối hôm đó còn đội mưa chạy ngoài mua quà.
kể từ ngày đó, Phó Hướng Ngung đến nữa.
Cậu làm sai điều gì. Có nên hỏi câu hỏi , nên mở miệng lúc đang tắm, nên chuyện lí nhí như muỗi kêu…
Có vô duyên vô cớ ghét .
*
Đầu tháng 12, lễ kỷ niệm 300 năm thành lập trường Đô Lan.
Vào ngày diễn lễ kỷ niệm, nhà trường mời hơn một nghìn cựu sinh viên, lượng tình nguyện viên đăng ký thiếu, nên ban kế hoạch điều động một nhóm nhân viên từ đội hậu cần phụ trách sắp xếp hiện trường và phát vật tư.
Hôm đó, Thu Trì đẩy mấy xe nước khoáng đến lễ đường, cùng những khác dỡ từng thùng nước xuống.
Một trong những phụ trách bước một lượt, đó chỉ Thu Trì và hai nhân viên khác: “Phiền ba vị mở thùng nước khoáng , đó bày lên những bàn trống trong lễ đường.”
“Bàn nào cũng ạ?”
“ . Thời gian gấp , mỗi phụ trách hai dãy , còn sẽ gọi thêm .”
Thu Trì qua khuân vác mấy chuyến, mới bày hơn một nửa thì các cựu sinh viên và đại biểu sinh viên mời lục tục bàn.
Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung trong những đó. Cậu chỉ dùng khóe mắt vội vàng liếc về phía một cái, cúi đầu, tiếp tục chuyên tâm bày biện những chai nước khoáng.
Lúc nhà kho tạm để khuân thêm nước, ngoài bao xa, Thu Trì một đàn ông đột nhiên xuất hiện từ khúc ngoặt va mạnh.
Thùng nước khoáng trong tay Thu Trì suýt nữa thì tuột mất. Dù là đối phương va , nhưng vẫn theo bản năng một câu: “Xin …”
Thu Trì thấy nọ khinh miệt khẩy một tiếng.
Cậu ngước mắt đối phương, thấy mặt gã lộ một nụ ác ý: “Mày mắt ?”
Cả đời Thu Trì cũng sẽ quên gương mặt .
Giây tiếp theo, Cừu Ngạn Minhcũng từ khúc ngoặt bước , , nặng nhẹ mà quở trách: “Mày làm gì đấy Cảnh Địch, già đầu còn bắt nạt bạn học ?”
“Tao bắt nạt nó lúc nào,” Cảnh Địch vênh váo, “Đường rộng thế , nó cứ đ.â.m sầm tao, chẳng ý gì nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-39-xung-dot-duoi-troi-tuyet.html.]
Cừu Ngạn Minhthì chặn đường của Thu Trì từ phía bên , giọng điệu thản nhiên, như thể quen gặp mặt: “Lâu gặp nhỉ, bạn học Thu.”
“Cảm giác quét rác trong trường thế nào?” Hắn một cách quái gở, “Cũng coi như về nhà nhỉ? Dù đây mới là việc mà lũ Beta các nên làm.”
Cảnh Địch ở phía vỗ mạnh lưng một cái: “Lẽ ngay từ đầu nên nhận lũ rác rưởi , nếu Bộ Giáo dục quy định, bắt buộc nhận vài Beta cho lệ, thì lũ hạ đẳng làm thi .”
Nói đến đây, gã bỗng dừng , thẳng mắt Thu Trì: “Mẹ chắc vẫn khỏe chứ nhỉ?”
Cuối cùng Thu Trì cũng ngẩng đầu lên lườm gã một cái.
Cảnh Địch phá lên, về phía Cừu Ngạn Minh, chút cam lòng : “Mẹ nó, lúc bà điên đó rạch một vết dài như eo tao, khâu hơn hai mươi mũi, tống bà điên đó tù đúng là hời cho bà quá .”
Lúc may mà d.a.o đ.â.m là Cừu Ngạn Minh, nếu thì vụ án đó cuối cùng cũng sẽ giơ cao đánh khẽ như . Vị hiệu trưởng già của trường Đô Lan yêu con như mạng, cho dù chỉ làm Thái Tử Gia trầy một miếng da, cũng lấy “mạng” đền.
“Làm gì đấy, trừng tao thế,” Cảnh Địch như phát hiện chuyện gì đó đặc biệt thú vị, “Có đánh tao lắm ? Ngồi tù còn đủ ?”
Thu Trì vẫn luôn cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ và lửa giận trong lòng, những ngón tay đang ôm thùng nước bất giác siết chặt . cho dù tay, cũng đánh hai tên Alpha , ngược còn thể vì thế mà mất công việc định duy nhất.
Trong lúc chuyện, Cừu Ngạn Minhbỗng đưa tay kéo khẩu trang của . Thu Trì ghê tởm lùi về , đụng Cảnh Địch.
“Gần đây tao đang theo đuổi Lam Nhân,” Cừu Ngạn Minhchép miệng một tiếng, “Con đĩ nhỏ đó cũng vẻ lắm, giở trò lạt mềm buộc chặt.”
“Nghe đây hai đứa bây từng qua ? Cùng đến thư viện, cũng lãng mạn phết nhỉ,” liếc Thu Trì một cái đầy khinh miệt, “Nó thể để ý đến mày , mày mặt dày mày dạn đeo bám đấy chứ?”
Thu Trì vẫn im lặng .
Nghe Cừu Ngạn Minhnhắc đến Lam Nhân, Thu Trì đoán rằng gã thể cô từ chối phũ phàng, cục tức trút , thấy , nên mới cố tình đến gây sự trút giận.
Cảnh Địch đẩy một cái từ phía : “Cừu ca của bọn tao hỏi mày đấy, câm ?”
Lam Nhân là bạn học đại học của , một Omega cấp B. Cả hai đều cầu tiến trong học tập, thường xuyên lập nhóm cùng thành bài tập, mỗi phối hợp đều ăn ý.
Mục tiêu sống giống khiến hai nhiều chủ đề chung, lẽ là đều chút cảm mến đối phương, nên thời gian đó và Lam Nhân quả thực thiết, hai còn đùa rằng chừng thể chọn cùng một giáo sư hướng dẫn.
Mãi cho đến khi xảy chuyện.
Lam Nhân hề né tránh như những khác, thậm chí còn tích cực giúp tìm luật sư. Chỉ là lúc đó một công ty luật nào ở thủ đô dám nhận vụ án của , hơn nữa nhà Thu Trì cũng tiền để mời luật sư giỏi. Cô cảm thấy bất bình cho Thu Trì, thậm chí còn lên mạng đăng một vài bài phàn nàn.
Sau lẽ giáo viên chủ nhiệm cảnh cáo, áp lực ngừng của nhà trường, Lam Nhân xóa hết những bài đăng đó. Thu Trì liên lụy đến cô, Lam Nhân đến tìm vài , cũng đáp nhiều.
Kể từ đó, hai còn liên lạc nữa.
…
Trong lễ đường.
Phó Hướng Ngung thấy một phụ trách hỏi một nhân viên hậu cần: “Cậu trai phụ trách hai dãy ?”
Người nhân viên đó nghĩ một lát : “Vừa nãy hình như thấy hai đến tìm , chắc là chuyện gì đó.”
“Vậy ,” lúc bàn ngày càng nhiều, phụ trách bận đến sứt đầu mẻ trán, cũng thời gian quản một nhân viên đột nhiên biến mất, “Vậy phiền các chú nhé, cũng tiện tay bày nốt chỗ còn , việc gì gấp thì báo một tiếng, một đôi mắt của cũng thể trông hết , ?”
Phó Hướng Ngung do dự vài giây, bỗng nhiên dậy.
Tần Úy bên cạnh một cái: “Cậu đấy?”
“Nhà vệ sinh.”
Khi Phó Hướng Ngung từ khúc ngoặt, thấy Thu Trì hai tên Alpha kẹp ở giữa. Cừu Ngạn Minhdường như đưa tay sờ m.ô.n.g Thu Trì một cái, trong miệng đang gì đó mà Phó Hướng Ngung rõ.
Bởi vì khi hồn , đến bên cạnh Cừu Ngạn Minh. Gã thấy , chút bất ngờ, há miệng dường như chào hỏi: “Phó…”
Thế nhưng đợi gã xong âm tiết đó, Phó Hướng Ngung tung một cú đ.ấ.m thẳng mặt.
Hắn mấy khi đánh , gần như kinh nghiệm vật lộn cận chiến, dù từ nhỏ đến lớn cũng chẳng ai dám chọc , kể cả gây phiền phức, cũng cần tự tay giải quyết.
Những cú đ.ấ.m giáng xuống Cừu Ngạn Minhkhông hề bài bản, nhưng cú nào cú nấy đều là thật. Gã nhất thời đè xuống đất đánh choáng váng, đến cũng nên lời.
Thu Trì thấy miếng dán pheromone gáy Phó Hướng Ngung chính giật , áp lực tuyệt đối từ pheromone của một Alpha đỉnh cấp khiến hai tên Alpha còn vênh váo ngạo mạn mặt đều lộ vẻ mặt đau đớn.
Chỉ Thu Trì là ảnh hưởng. Cậu tiến lên định túm lấy vai Phó Hướng Ngung, nhưng túm nổi, bèn chuyển sang kéo cánh tay .
Tên Alpha ngã đất chảy m.á.u mũi đầy mặt, nhưng Thu Trì kéo nổi Phó Hướng Ngung.
Pheromone của các Alpha cùng cấp bậc chỉ kích thích ham chiến đấu mãnh liệt của đối phương, nhưng cấp bậc pheromone của Phó Hướng Ngung vượt qua cao nhất trong bảng xếp hạng cấp bậc Alpha truyền thống.
Tên Alpha đè xuống đất đánh, áp lực tuyệt đối của pheromone, còn chút sức lực nào để phản kháng, thậm chí bắt đầu run rẩy tự chủ, gã một vũng chất lỏng màu vàng tanh tưởi đang từ từ loang nền gạch men trắng.
Thu Trì sợ sẽ gây án mạng, chút luống cuống tay chân, lúc mà gọi tới khác nào sẽ làm to chuyện hơn.
Thế là đành quỳ xuống đất, dùng hết sức lực ôm chầm lấy : “Cầu xin …”
“Đừng như .”
Alpha trong lòng giãy giụa, liên tiếp thoát mấy , nhưng Thu Trì kiên trì ôm chặt lấy .
Cuối cùng, Phó Hướng Ngung dường như bình tĩnh . Thu Trì vội vàng đưa tay thăm dò thở của tên Alpha mặt đất, mặc dù mơ cũng Cừu Ngạn Minhchết , nhưng tuyệt đối thể là vì Phó Hướng Ngung.
Cậu Phó Hướng Ngung liên lụy.
Phó Hướng Ngung bắt lấy cổ tay , giọng điệu ghê tởm: “Chưa c.h.ế.t . Bẩn c.h.ế.t , đừng chạm lung tung.”
Vừa pheromone của Phó Hướng Ngung lan quá nhanh, Cảnh Địch theo bản năng chạy xa mấy mét, nhưng bây giờ vẫn cảm thấy khó chịu. Gã che lấy gáy đang đau đớn dữ dội, lòng còn sợ hãi mà Phó Hướng Ngung.
“Mày là sinh viên khóa nào, mày …”
Phó Hướng Ngung đầu gã với vẻ mặt vô cảm, Cảnh Địch lập tức im bặt.
Cấp bậc pheromone giữa các Alpha rõ ràng, Cảnh Địch sợ hãi đồng loại pheromone cấp cao vượt xa lẽ thường từ trong bản năng.
Phó Hướng Ngung dậy khỏi Cừu Ngạn Minh, dùng đế giày giẫm lên mặt gã, đáng tiếc là đế giày của quá sạch sẽ, để vết bẩn nào mặt tên .
Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung thản nhiên gọi điện cho Tần Úy, cũng nhiều, chỉ bảo “ đây một lát.”
Tần Úy đến gần đây, liền nhịn mà bịt mũi, bực bội mắng: “Mau thu cái mùi của Phó Hướng Ngung, nó bên trong nhiều như thế, phát điên cái gì ?”
Miếng dán pheromone xé một nửa còn tác dụng , nhưng còn hơn , Thu Trì cẩn thận dán nó cho Phó Hướng Ngung.
Tần Úy liếc Cừu Ngạn Minhđang mềm nhũn mặt đất với khuôn mặt đầy máu, liếc sang Thu Trì, cuối cùng mới về phía Phó Hướng Ngung: “Không chứ…”
“Cậu đánh nó ?”
“Ừ,” Phó Hướng Ngung thản nhiên , “Phiền giúp xử lý một chút.”
Tần Úy: “?”
“Cảm ơn.”
--------------------