(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 30: Trà Sữa Và Ánh Hoàng Hôn

Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:59:08
Lượt xem: 785

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thu ơi,” dì ở nhà ăn gọi , “Dạo cứ vội vội vàng vàng thế? Không cho mấy đứa mèo của chúng ăn nữa ?”

Thu Trì hôm nay cả ngày đều nóng lòng về nhà, vốn chuẩn sẵn sàng, hễ tới giờ là chạy về ký túc xá ngay. Nghe dì , mới miễn cưỡng dừng bước.

“Suýt nữa thì con quên mất…” Cậu , chút ngượng ngùng.

thì , cố ý trêu: “Quên gì thì quên chứ quên chuyện cho ăn , mấy đứa nhỏ mà thấy là buồn c.h.ế.t mất thôi.”

“Dạo trời nóng,” dì với vẻ bất đắc dĩ, “Mấy đứa nhỏ chẳng mấy khi đến nhà ăn, gọi cơm hộp giao tận cửa, thành cửa sổ của dì dạo thừa đồ ăn ngày càng nhiều.”

Thu Trì khẽ mỉm , tiếp: “Cơm hộp đúng là tiện thật ạ.”

“Chứ còn gì nữa.”

lặng lẽ cho thịt luộc và tôm bóc vỏ túi ni lông, trêu Thu Trì: “Dạo hình như chẳng thấy con qua đây làm thêm gì cả, ngày nào cũng cứ đến giờ tan làm là chạy biến thấy bóng dáng, yêu ?”

Thu Trì vội vàng phủ nhận: “Làm gì ạ.”

phá lên, vẻ tỏng chuyện: “Tuổi của con cũng đến lúc tìm yêu , gì mà ngại với dì chứ? Con siêng năng, cao ráo, trông cũng trai, điều kiện thực đấy.”

“Nếu phù hợp thì tìm hiểu cho kỹ nhé, mà thành đôi thì gửi cho dì một tấm thiệp cưới đấy. Lâu lắm ăn rượu mừng của mấy đứa trẻ các con, mấy đứa nhà dì cứ hễ nhắc đến ‘kết hôn’ là như thù với dì, mặt mày xị xuống ngay lập tức.”

Thu Trì ngượng ngùng: “Bây giờ con tạm thời nghĩ đến chuyện đó ạ.”

Dì đưa một túi ức gà và tôm bóc vỏ nặng trĩu tay , nhướn mày: “Dì là từng trải cả , con tưởng dì thật ? Dạo nhỉ, ừm… trông con cũng béo một chút, còn ủ rũ như nữa. Lại còn suốt ngày cứ như ‘giấu trong nhà’, tan làm là chạy thẳng về ký túc xá, thế mà còn bảo ?”

Thấy cứ tranh cãi thế mãi thì xong, Thu Trì vội lát nữa còn việc, về .

liền nở một nụ “dì ngay mà”, cố ý cao giọng trêu : “Ồ, tối nay hẹn hò ?”

Thu Trì chạy biến ngoảnh đầu .

Khi về đến ký túc xá, Thu Trì thấy mấy chú mèo quen thuộc cửa chờ sẵn, mấy con quấn , thấy về liền sáp “meo meo” ngớt.

Cậu quen đường quen lối lấy chìa khóa mở cửa, định bụng sẽ cho mèo ăn thật nhanh, đó quần áo, nhất là thể rửa mặt qua một cái.

khi cửa mở , liền thấy Phó Hướng Ngung đang ở bàn học. Thu Trì sững , vì để tiết kiệm thời gian, hôm nay đường tắt vòng từ phía ký túc xá về nên thấy chiếc xe của Phó Hướng Ngung đỗ bên cạnh bồn hoa.

Lúc vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn, Thu Trì ngờ đến sớm như .

Trong khoảnh khắc ngây , Phó Hướng Ngung về phía .

Cùng lúc đó, tim Thu Trì cũng đập nhanh một cách vô dụng: “Anh… chờ lâu ?”

“Cũng ,” Phó Hướng Ngung , “Chiều nay tiết.”

“Cậu cho mèo ăn ?” Hắn hỏi thêm.

“Ừm,” Thu Trì trả lời, lấy cái chậu lớn trong tủ, “Chắc đợi một lát.”

Phó Hướng Ngung thấy đeo một đôi găng tay dùng một , đó xổm ở cửa xé thịt cho lũ mèo hoang.

Hắn bước tới, tò mò lưng Thu Trì. Cúi đầu là thể thấy cái xoáy tóc nho nhỏ đỉnh đầu . Trước đây Phó Hướng Ngung để ý, hôm nay mới phát hiện ngay cả xoáy tóc của cũng trông “ngoan”, một cái xoáy tròn và đều đặn.

Thế là Phó Hướng Ngung nhịn , ngứa tay chọc giữa xoáy tóc của . Người dường như hành động đột ngột của làm cho giật , đầu liếc một cái: “… Gấp lắm ? Tôi vài phút nữa là xong ngay.”

“Cậu cứ tiếp tục ,” Phó Hướng Ngung , “Phim 8 giờ mới bắt đầu.”

Lũ mèo hoang ngoài cửa bất ngờ ngoan ngoãn, khi Thu Trì xé xong thịt, chúng nó chỉ vây quanh chậu cơm ngửi tới ngửi lui chứ hề động những thức ăn xử lý xong trong chậu.

Phó Hướng Ngung nay thích mèo, chó và trẻ con, đối với ba loại động vật đáng yêu hiểu chuyện lời , mức độ chịu đựng thể cao hơn một chút.

Giữa bầy mèo hoang, Phó Hướng Ngung liếc mắt một cái nhận chú mèo con đen tuyền .

Có lẽ cảm nhận ánh mắt của Phó Hướng Ngung, lông chú mèo đen nhỏ tức khắc dựng lên, nó như gặp kẻ địch lớn kêu lên hai tiếng khó .

“Than nắm miêu.” Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung lưng đột nhiên thốt một câu đầu đuôi.

Rất nhanh đó, hiểu ý của Phó Hướng Ngung: “Con đó hả?”

“Tính nó hiền nhất đấy,” Thu Trì tháo một bên găng tay, vuốt lông cho chú mèo đen, đùa, “Có vô tình giẫm đuôi nó trong trường ?”

Đây là đầu tiên Phó Hướng Ngung thấy Beta đùa với , khỏi cảm thấy chút mới lạ.

Thật sớm phát hiện, Thu Trì hề thật thà và nội tâm như vẻ bề ngoài, lẽ chỉ là chậm nhiệt, luôn ý thức giữ cách với .

Đôi khi, Phó Hướng Ngung cảm thấy giống như một cái cây kiên cường, đơn độc mọc trong thung lũng . Thỉnh thoảng, lúc trời quang mây tạnh, lá và cây mới khẽ rung rinh trong gió nhẹ, để lộ vài phần sức sống hiếm thấy.

vẫn cảm thấy con mèo thể nào hiền , hiếm khi thể “vẻ gian manh” mặt một con vật lông xù, trông nó thực sự giống một con mèo gian xảo: “Tính nó hiền ?”

Thu Trì gật đầu: “ . Vì tính tình quá hiền nên tiểu hắc thường xuyên giành đồ ăn trong trường.”

“Đáng đời.”

Thu Trì lưng về phía , bỗng nhiên lặng lẽ mỉm .

Cậu phát hiện Alpha đôi lúc cũng chút trẻ con. Dù cũng mới 18 tuổi, dù bề ngoài chững chạc đến thì cũng chỉ là một thiếu niên bước thế giới của lớn.

Sau khi cho mèo ăn xong, Thu Trì cầm bộ quần áo gấp gọn gàng từ tối qua đặt ở cuối giường phòng tắm, đầy hai phút xong quần áo, tiện thể rửa mặt luôn.

Phó Hướng Ngung đánh giá một lượt, hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay sọc trắng, đây từng thấy: “Quần áo mới ?”

Thu Trì ngượng ngùng gật đầu.

“Khá .”

Tóc dài nhiều, lẽ lúc rửa mặt vội nên chân tóc ướt, trông ẩm ướt, Phó Hướng Ngung tiện tay rút một tờ giấy lau giúp .

Thu Trì cảm thấy tim đập nhanh một cách khó hiểu, vùng da Alpha chạm cũng nóng lên.

“Đi thôi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thu Trì chút hoảng hốt xoay lấy khẩu trang và mũ lưỡi trai của .

Nửa giờ , tại nhà ăn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-30-tra-sua-va-anh-hoang-hon.html.]

Họ đến muộn một chút, may mà mùa hè mặt trời lặn muộn. Phòng riêng mà Phó Hướng Ngung đặt đối diện với cảnh bờ sông, ánh hoàng hôn màu cam vàng đậm phủ kín mặt sông, ven bờ dường như còn những con chim nước nuôi nhân tạo, thỉnh thoảng lao xuống mặt sông, vỗ cánh vài cái.

Thu Trì đầu tiên đến một nơi như thế , nhịn nghiêng đầu ngoài cửa sổ một lúc lâu.

Tất cả món ăn đều do Phó Hướng Ngung gọi, nếu hỏi Thu Trì, cũng chỉ “đủ ”, “ cũng ”.

Sau bữa ăn như thường lệ hai phần tráng miệng, Phó Hướng Ngung tự nhiên đẩy phần của sang mặt Thu Trì.

Thu Trì ngẩn một chút: “Anh ăn ?”

“No .”

Thật Thu Trì cũng ăn no, nhưng lãng phí thức ăn, may mà khẩu phần ở những nơi thế cũng ít đến đáng thương, chỉ cần vài nhát nĩa là miếng bánh kem nhỏ hết sạch.

Phó Hướng Ngung cúi đầu dùng chiếc nĩa bạc ăn sạch sẽ miếng bánh kem, đôi mắt trở nên sáng.

Hắn cảm thấy lẽ cũng biến thái, bởi vì mỗi thấy Thu Trì lộ vẻ mặt , đều sẽ phản ứng.

Thu Trì ánh mắt chằm chằm của làm cho mí mắt nóng ran, nhịn một lúc lâu, cuối cùng mới lí nhí phản kháng: “Anh thể… đừng chằm chằm như ?”

“Tại cho ?” Phó Hướng Ngung hỏi thẳng.

“Cần trả thêm tiền cho ?”

Thu Trì vội vàng lắc đầu: “Chỉ là cảm thấy …”

Rốt cuộc là cái gì, .

Hai đều im lặng một lúc.

Thu Trì bỗng nhiên nghĩ đến việc Phó Hướng Ngung cho nhiều tiền như , còn mời ăn cơm, thậm chí vé xem phim cũng là mua, đến cả cũng cho , thật sự là quá vô lý.

Để phá vỡ sự im lặng khó xử, cũng như để “cảm ơn” Phó Hướng Ngung, Thu Trì đột nhiên đề nghị bữa cơm hôm nay do mời.

Phó Hướng Ngung biểu cảm gì: “Cậu chắc chứ?”

Thu Trì gật đầu.

Tờ hóa đơn ở góc bàn đẩy qua, Thu Trì cẩn thận , nhưng vẫn mức giá làm cho kinh ngạc, gần như buột miệng thốt lên: “Chỗ … cũng tính tiền ?”

“View sông hoàng hôn,” Phó Hướng Ngung , “Cậu xem?”

Dù cảm thấy đau lòng đến sắp vỡ nát, nhưng Thu Trì vẫn căng da đầu : “… Không . Trước đây cũng giúp nhiều, bữa cơm coi như cảm ơn .”

Phó Hướng Ngung gì.

Thu Trì âm thầm đau lòng, ăn nốt nửa miếng bánh kem còn .

Kết thúc bữa tối, Thu Trì Alpha một bước đến quầy thu ngân thanh toán, chiếc thẻ Phó Hướng Ngung đưa cho vẫn luôn mang theo bên , sợ ngày ở nhà cần tiền gấp, cũng thể rút tiền chuyển về ngay.

Thật chuyển thẳng bộ tiền tài khoản của sẽ an hơn, nhưng Thu Trì sợ sẽ hỏi tiền từ , nay từng dối .

Nếu bà phát hiện đang làm chuyện … Thu Trì dám nghĩ tới.

Thu Trì rút thẻ , cô gái ở quầy thu ngân mỉm với : “Thưa , bàn của thanh toán ạ.”

Phó Hướng Ngung đến lưng từ lúc nào, ôm eo Thu Trì một chút, phản ứng mạnh đầu .

“Lần đến lượt mời.”

Thu Trì dường như suy nghĩ một chút, mới trả lời: “Được…”

Còn một lúc nữa phim mới bắt đầu, hai một một trung tâm thương mại, vì vẫn đang trong giờ làm việc nên lượng quá đông.

Lúc thang cuốn lên lầu, Thu Trì thấy ở tầng hai một quán sữa kinh doanh phát đạt, cửa khá nhiều trẻ tuổi đang xếp hàng chờ.

Cậu đầu Phó Hướng Ngung, chắc ở nơi công cộng thế , nên chủ động bắt chuyện với .

May mà Phó Hướng Ngung mở lời : “Sao ?”

“Anh uống sữa ?”

Nói là cùng xem phim, nhưng bữa tối và vé xem phim đều do Phó Hướng Ngung trả tiền. Cứ nhận đồ của khác mãi, trong lòng Thu Trì luôn cảm thấy chút tự nhiên.

, Thu Trì chút hối hận, sợ Phó Hướng Ngung sẽ cảm thấy sữa rẻ tiền, dù mời một bữa tối đắt đỏ như , mà chỉ đáp bằng một ly sữa, lẽ ai cũng sẽ cảm thấy thiệt thòi.

May mà Phó Hướng Ngung chỉ : “Tùy .”

Thu Trì mấy khi mua những loại đồ uống , ham vật chất của luôn thấp, ngoài những thứ cần thiết , luôn cố gắng tiêu ít tiền nhất thể.

Phó Hướng Ngung bảo chọn, cũng chọn , đành nhờ nhân viên order gợi ý hai ly đồ uống bán chạy.

Phía còn mười bảy, mười tám đơn hàng, Thu Trì vốn còn sợ kịp xem phim, ngờ các nhân viên trong quán ai nấy đều lắc ly nhanh đến mức tạo tàn ảnh.

Tính trung bình cứ nửa phút là xong một đơn, đến bảy, tám phút hai nhận sữa làm xong.

Ống hút đ.â.m thủng lớp màng bọc, phát một tiếng “bụp” giòn tan.

“Ngon ?” Phó Hướng Ngung đôi mắt dần sáng lên, hỏi.

Thu Trì gật đầu thật mạnh.

“Để nếm thử của .”

Thu Trì do dự một chút, đó lấy giấy ăn lau miệng ống hút mới đưa qua cho .

Phó Hướng Ngung lười cầm, trực tiếp cúi đầu uống một ngụm ngay tay .

Người xếp hàng ở cửa tiệm sữa ít, cảm nhận những ánh mắt của lạ từ bên cạnh đổ dồn về phía , Thu Trì cảm thấy mặt nóng.

“Ngon hơn của một chút.” Phó Hướng Ngung nhận xét.

“Vậy… đổi ?”

“Thôi.”

--------------------

Loading...