(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 2: Vị Khách Lúc Nửa Đêm
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:58:39
Lượt xem: 1,469
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối thu, tiết trời sang Sương Giáng.
Trời càng lúc càng lạnh. Thu Trì buông tấm rèm cửa ngả vàng, chui trong chăn thì thấy ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng mèo kêu quen thuộc, ngay đó là âm thanh kẽo kẹt của móng mèo cào cửa.
Thu Trì đoán rằng con vật nhỏ nhà sưởi ấm nên cũng chẳng bực dọc gì mà lật chăn xuống giường, lê dép qua “kẽo kẹt” một tiếng mở cửa. Cậu xổm xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu chú mèo nhỏ, hỏi: “Muốn đây ?”
Chú mèo nhỏ l.i.ế.m liếm móng vuốt, “meo meo” kêu hai tiếng, trông vẻ gì là phòng.
Thu Trì chút khó hiểu nó, đoạn xoay lấy thức ăn cho mèo kệ, đổ một ít tay đưa cho nó thử. Chú mèo nể tình mà sà lòng bàn tay , nhưng chỉ đủng đỉnh ăn một lát thôi, xem cũng đói lắm.
“Có chuyện cần tớ giúp ?” Thu Trì hỏi.
Chú mèo “meo meo” kêu vài tiếng, đó xoay chạy vài bước, ngoảnh đầu tiếp tục gọi .
Trong trường ít mèo hoang, một lẻn từ bên ngoài, khác thì sinh viên nghiệp bỏ . Từ hai năm , khoa Y mở một môn tự chọn tên là “Chăm sóc y tế cho thú cưng”, để học đôi với hành, bộ chó mèo hoang trong trường ngoại lệ đều mất khả năng sinh sản trong giờ thực hành nửa cuối học kỳ.
Thu Trì bạn bè gì trong trường, nhưng bất ngờ lòng các loài động vật nhỏ. Sau bữa tối, thường đến phụ giúp ở bếp nhà ăn, các dì cho mèo ăn nên thỉnh thoảng cũng sẽ gói phần gà luộc còn thừa ở quầy đồ ăn cho sức khỏe để cho .
Mấy chú mèo cho ăn lẽ coi ký túc xá của như một nhà ăn dành riêng cho chúng, ngày nào cũng như ngày nào đều đúng giờ đến chực cửa. Lần một con mèo đến cào cửa lúc nửa đêm là vì mái ổ của chúng gió lớn thổi bay, lũ mèo con lạnh chịu nổi nên mới đến tìm giúp đỡ.
Chú mèo kêu gấp, Thu Trì còn chẳng kịp khoác áo, xỏ vội đôi giày theo nó.
Nơi ở khá hẻo lánh. Năm , khu Bắc của học viện Đô Lan tu sửa, xây thêm mấy tòa ký túc xá mới, phần lớn công nhân viên cũ và mới của trường đều dọn sang đó ở, chỉ còn Thu Trì ở khu nhà cũ.
Nơi ngày thường ban ngày vắng qua , huống chi bây giờ còn là đêm khuya.
Đêm tối, đèn đường dọc lối hỏng mất mấy bóng. Thu Trì báo sửa từ một thời gian , nhưng vì ở đây gần như còn ai ở, ký túc xá công nhân viên chức cũ cũng đa phần trở thành kho chứa bàn ghế bỏ , nên nhân viên của bộ phận bảo trì cũng chẳng coi lời đề nghị sửa chữa của gì, cứ lữa mãi đến xử lý.
Thu Trì chạy theo chú mèo nhỏ chừng bốn năm phút, chỉ thấy chú mèo dẫn đường phía bỗng uyển chuyển nhảy lên chiếc ghế đá cẩm thạch hình vòng cung bên bồn hoa, đầu như đang gọi tới.
Ánh trăng sương mờ ảo.
Ánh mắt Thu Trì từ từ dừng bóng đang dựa bồn hoa. Người gục đầu, bên tay là hai ống tiêm rỗng trông quen mắt. Thu Trì đoán đó hẳn là một loại thuốc ức chế.
“Này.” Thu Trì khẽ gọi một tiếng, nhưng dường như chút phản ứng nào.
Nhiều năm , Thu Trì một sinh viên uống say một trở về trường, nửa đêm trèo tường hụt chân, ngã bất tỉnh trong bụi cây ở góc tường mà ai . Mùa đông năm đó, vùi trong tuyết lạnh một đêm, đến hôm khi phát hiện thì cứng đờ từ lâu.
bây giờ vẫn là mùa thu, tuy lạnh nhưng cũng đến mức thể c.h.ế.t cóng.
Có điều, nếu dùng hai liều thuốc ức chế trong một thời gian ngắn thì là chuyện khác. Hồi cấp ba học môn sinh lý, Thu Trì giáo viên thuốc ức chế tác dụng phụ là làm hạ nhiệt độ cơ thể, nếu tiêm quá liều sẽ khiến nồng độ pheromone giảm xuống mức bình thường, chỉ khiến rơi trạng thái hôn mê mà còn nguy cơ hạ nhiệt.
Thu Trì cẩn thận tiến gần, dùng ngón trỏ kiểm tra thở của . Hơi thở của phần dồn dập, khi xác định , Thu Trì theo bản năng định rụt tay về, nhưng ai ngờ mặt bất thình lình tóm lấy cổ tay .
Thu Trì giật : “Anh…”
“Cậu ?”
Người mở mắt từ lúc nào, cứ chằm chằm, bàn tay siết cổ tay vẫn đang từ từ ghì chặt. Thu Trì đau đến mức giằng , nhưng giãy giụa mấy mà vẫn thoát .
Nhờ ánh sáng leo lét của ngọn đèn đường cách bồn hoa xa, Thu Trì nhận gương mặt —
Là Phó Hướng Ngung.
Không vì trí nhớ của siêu phàm, mà vì thực sự quá nổi bật trong lứa sinh viên mới. Chỉ riêng phận con trai độc nhất của thống soái đương nhiệm cũng đủ khiến vô cùng ngưỡng mộ.
Ngoài , Thu Trì còn trong đợt kiểm tra sức khỏe đầu , cấp bậc pheromone của Phó Hướng Ngung đánh giá là cấp siêu S. Trong xã hội , Alpha đỉnh cấp nghi ngờ gì là những kẻ đỉnh kim tự tháp, mà cấp bậc pheromone của thậm chí còn vượt lên cả nhóm đó.
Có điều, Thu Trì nay vốn cảm tình gì với nhóm Alpha, hơn nữa độ nhạy cảm của với pheromone của cả hai giới AO đều cực thấp. Theo quan điểm trong sách giáo khoa sinh lý, lẽ là một bệnh nhân mắc “chứng thiếu hụt khứu giác” bẩm sinh, chỉ ngửi mùi pheromone mà cũng khó cảm nhận sự áp chế từ pheromone của Alpha cấp cao.
Alpha mặt lẽ đang vô thức phóng thích pheromone về phía , cố dùng pheromone để ép rời khỏi “lãnh địa” của , tiếc là Thu Trì chỉ ngửi thấy mùi cồn nồng nặc . Cậu bất giác nhíu mày, tay sờ túi quần ngủ — quên mang điện thoại ngoài.
Chiếc vòng tay cổ tay vẫn là đồ cũ mà một bạn Alpha tặng từ bảy tám năm , chỉ còn chức năng thanh toán và theo dõi nhịp tim là thể miễn cưỡng sử dụng, ngoài thì chỉ còn chức năng gọi khẩn cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-2-vi-khach-luc-nua-dem.html.]
Ngay lúc Thu Trì đang do dự nên báo cảnh sát , vị thiên chi kiêu tử bỗng nhiên đổ gục xuống, là ngất ngủ , kéo Thu Trì lảo đảo một bước, ép trở thành một cái cọc cho gã say rượu dựa .
“Này…”
Phó Hướng Ngung vẫn nhúc nhích, nhưng lực đạo siết cổ tay hề lơi lỏng.
Thu Trì hết cách, đành cúi , khó nhọc nhập báo cảnh sát vòng tay. là do tín hiệu kém chiếc vòng tay cũ hỏng gần hết, Thu Trì thử liên tiếp mấy mà vẫn thể gọi .
Thu Trì bèn quanh, chú mèo nhỏ dẫn đến đây chạy mất tăm, lẽ về ổ ngủ .
Con vật nhỏ làm “việc ” cũng chỉ mở đầu cho lệ, để một mắc kẹt ở đây, mà chạy cũng xong.
Do dự một lúc, cuối cùng Thu Trì vẫn cúi dìu dậy, nửa kéo nửa ôm dìu đó về phía ký túc xá của .
Người trông cao gầy, nhưng lúc dìu lên . Dù chuẩn tâm lý từ , nhưng khi bộ sức nặng của đè lên Thu Trì, vẫn suýt nữa thì ngã nhào bồn hoa cùng .
Quãng đường chỉ vài phút bộ mà Thu Trì mất đến hai mươi phút mới dìu về đến cửa ký túc xá.
Lúc móc chìa khóa trong túi chuẩn mở cửa, đang gục vai bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, dường như tỉnh táo một chút, giãy giụa khẽ điều gì đó.
Giọng Phó Hướng Ngung nhỏ, đến nỗi lời thì thầm đó gần như tiếng chìa khóa lách cách trong ổ khóa át . vì tư thế của hai lúc quá mật, Thu Trì vẫn loáng thoáng từ đó.
Hắn đang : “Xin …”
Thu Trì thoáng sững sờ, lời giống như với , vì Phó Hướng Ngung lúc trông vẫn còn trong trạng thái mơ màng.
Cậu quanh ký túc xá của , phòng ngủ của nhỏ, chỉ một chiếc giường đơn kê sát tường, gian còn đến một chiếc ghế sô pha cũng khó mà chen .
Dù Thu Trì thích để lạ chạm giường của , nhưng mắt đúng là chỗ nào hơn để đặt gã say . Không thể nào cứ thế vứt vị thiếu gia phận cao quý xuống đất .
Thôi kệ, cứ coi như là vì 600 tệ , thầm nghĩ.
Mặc dù lúc đó chắc chắn ý giúp , nhưng ít kết quả cũng là .
Đứng tần ngần bên mép giường nửa phút, Thu Trì cuối cùng quyết định đại phát từ bi, nín thở cởi chiếc áo khoác gió nồng nặc mùi rượu của , đó mới dìu lên giường .
Lúc ký túc xá sinh viên đóng cổng, hơn nữa chỗ ở cách ký túc xá sinh viên một . Nếu cứ nhất quyết đưa về bây giờ, chỉ cõng qua nửa khuôn viên trường lúc nửa đêm, mà còn đảm bảo thể đánh thức quản lý ký túc xá đang say ngủ.
Hơn nữa, học viện Đô Lan nay vẫn luôn nghiêm khắc trong việc quản lý nề nếp học tập. Chuyện về muộn lý do chính đáng ngày thường như thế , phát hiện thì thôi, một khi bắt , giáo viên phụ đạo chắc chắn sẽ liên lạc với phụ .
Lỡ như đến lúc đó vị thiếu gia vì chuyện mà trở mặt, thì đúng là khổ mà nên lời.
Vì , khi cân nhắc kỹ lưỡng, Thu Trì cuối cùng quyết định kinh động bất kỳ ai, chỉ đợi Phó Hướng Ngung vẻ ngủ say, mới lượt gỡ từng ngón tay đang siết chặt cổ tay .
Cuối cùng cũng thoát , Thu Trì đầu tiên là xoa xoa cổ tay véo đỏ ửng của , đó lấy một chiếc áo khoác dày giá áo mặc .
Người đàn ông giường dường như ngủ say. Thu Trì bên giường, nhờ ánh sáng từ chiếc đèn bàn bàn học cạnh cửa sổ, lặng lẽ đánh giá Alpha đang giường.
Người quả thực một gương mặt sắc sảo rực rỡ, một cách hề che giấu. Thu Trì vài tình cờ gặp trong trường, một là ở buổi tiệc chào tân sinh viên, Phó Hướng Ngung với tư cách là sinh viên mới ưu tú lên sân khấu phát biểu.
Không ảo giác của , dù gương mặt đó thường trực nụ lịch sự, nhưng Thu Trì luôn cảm thấy đôi mắt thực lạnh lùng, mang theo một sự sắc bén khó gần.
ánh đèn mờ ảo thế , sự sắc bén vô cớ dường như che giấu . Thu Trì chỉ cảm thấy mặt trẻ, , và dường như cũng đáng ghét như tưởng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhớ hai ống thuốc ức chế liều cao hiếm thấy thị trường lúc nãy, Thu Trì vẫn cúi xuống đắp chăn cho . Khi giúp đặt tay trong chăn, Thu Trì bỗng thoáng thấy nách vài vết kim tiêm thâm , như thể liên tục tiêm vài liều thuốc ức chế trong một thời gian ngắn.
Động tác của Thu Trì khựng .
Tuy là một Beta, nhưng vẫn kiến thức sinh lý nhất định về kỳ phát tình của AO. Thông thường, AO ở độ tuổi trưởng thành tần suất phát tình thường xuyên nhất, thể là một đến hai tháng một , nhưng chỉ cần chú ý tiêm thuốc ức chế kịp thời là thể giảm bớt hoặc gần như ức chế các triệu chứng khó chịu của kỳ phát tình.
Loại thuốc ức chế liều cao mà Thu Trì thấy ghế đá lúc nãy đủ để một Alpha bình thường cần tiêm thuốc ức chế trong suốt ba bốn tháng liền, nhưng dường như dùng chỉ hai liều.
May mà chiếc vòng tay cổ tay Phó Hướng Ngung vẫn im lìm, điều đó ít nhất cho thấy tình trạng cơ thể của hiện tại vấn đề gì.
--------------------