Im Miệng Đi, Ta Chỉ Muốn Tìm Vui Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 123: Thị Trấn Grimm (19)
Cập nhật lúc: 2026-03-26 14:29:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hợp tác với đầu óc luôn mang cảm giác vui sướng.
hợp tác với kẻ tự cho là thông minh, tự cao tự đại thì ngoài việc chịu đủ cản trở trong lúc hành động, còn nuốt cục tức khi đối phương ném sắc mặt, ngáng chân, và ép lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.
Vì duy trì thiết lập nhân vật thiện hòa bình, Bob nghẹn cục tức cả ngày trời. Thế nhưng, đến chạng vạng tối, gã vẫn hai gã đàn ông trong đội chọc điên. Trong đầu bọn chúng chỉ rặt những suy nghĩ làm để phô trương địa vị phái mạnh, miệng thì treo đầy những từ ngữ tục tĩu về cơ quan s.i.n.h d.ụ.c cùng đủ loại ảo tưởng ngựa giống thối nát.
Bọn họ nổ một trận cãi vã kịch liệt về việc nên tiến hành bước tiếp theo như thế nào, cũng như nên theo mệnh lệnh của ai. Kết quả cuối cùng thể đoán , cả nhóm tan rã trong vui.
Điều duy nhất đáng ăn mừng là hai cô gái chỉ IQ và EQ ở mức bình thường, sở hữu năng lực xuất sắc, đồng ý hành động cùng gã.
Thôi bỏ , một kẻ ngu bằng mười kẻ địch.
Sức sát thương của một đồng đội ngu ngốc còn lớn hơn mười đồng đội bình thường cộng , nhanh chóng sàng lọc lợi ích lớn hơn tác hại.
Nghĩ thông suốt đạo lý , chuyện cũng chẳng đáng để bực bội nữa.
Giống như các điều tra viên khác, bài toán khó nhất mà một kẻ mới đến như Bob đối mặt lúc là làm để sinh tồn mảnh đất . Thân là một nhân viên sale, bản lĩnh lợi hại nhất của Bob chính là xem xét thời thế, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ. Và khi bước phó bản, gã phát huy bản lĩnh đến mức tận cùng.
Kết hợp với ưu thế ngoại hình khá bảnh bao của , Bob thành công cọ ít cơ hội tham gia các buổi vũ hội. Sau đó, bối cảnh thời đại mà các mối quan hệ tình ái mở cửa và hỗn loạn , gã vô cùng dễ dàng lọt mắt xanh của vài vị phu nhân vẫn còn phong nhũ phì mông.
Hôm nay là ngày gã chuẩn trải qua đêm xuân đầu tiên với một trong các phu nhân đó. Nếu kế hoạch thuận lợi, nguồn vốn hoạt động của gã hẳn là thể moi từ trong túi những phụ nữ .
Công việc l..m t.ì.n.h nhân tuy qua chẳng mấy vẻ vang, nhưng là lựa chọn tối ưu nhất của gã lúc . Không những thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần, còn tiền bạc cùng vô khối thời gian tự do hoạt động, tiện thể an ủi sự tịch mịch của các quý bà. Cũng coi như là trăm cái lợi mới một cái hại nhỏ nhoi.
Cáo biệt vị phu nhân cùng chung đụng xuân tiêu, Bob mang theo một dính nhớp mùi nước hoa cùng sự sảng khoái khi phát tiết d.ụ.c vọng trở về chung cư.
Chung cư mới xây dựng lâu, cầu thang gỗ lão hóa, khi bước nếu chú ý một chút thì cơ bản sẽ phát tiếng động quá lớn. Từng hưởng nền giáo d.ụ.c bắt buộc, Bob sở hữu ý thức đạo đức xã hội khá , rằng cầu thang ban đêm dễ quấy rầy khác.
Chủ yếu cũng là vì ai phát hiện hành tung ngoài lúc đêm hôm khuya khoắt, sợ rước lấy những rắc rối cần thiết, cho nên gã bước vô cùng cẩn thận, gần như phát tiếng động nào.
Vịn tay nắm cửa, khi đang men theo hành lang lên, bước chân gã chợt khựng . Một luồng khí lạnh buốt xương bỗng nhiên bò lên dọc sống lưng. Nó ập đến một cách khó hiểu, mang theo một dự cảm vô cùng bất tường.
Xuất phát từ bản năng sinh tồn, gã bất động tại chỗ, ngay cả nhịp thở cũng đè ép xuống mức thấp nhất.
luồng hàn ý tựa hồ đang lan tràn từ lưng tới, chỉ trong chớp mắt kéo tuột gã một gian hư vô.
Cũng thể chỉ là ảo giác.
Cảm giác áp bách cận kề cái c.h.ế.t đè nặng trong lồng n.g.ự.c khiến Bob gần như thở nổi. gã vẫn cố gắng duy trì nhịp hô hấp để bản đến mức nghẹn c.h.ế.t.
Tay vịn và bậc cầu thang chân vẫn tồn tại trong tầm mắt, nhưng hiểu , gã luôn cảm thấy thể cảm nhận rõ ràng chúng.
Xúc giác và thị giác tựa hồ đang bóc tách, giống như ba hồn bảy phách đều đảo lộn tùng phèo...
Khoan .
Bị một từ ngữ chuyên thuộc về tiếng đẻ bỗng nhiên nảy giữa nơi đất khách quê đ.á.n.h thức, Bob chợt bừng tỉnh.
Gã nhanh chóng tìm lý trí, phát hiện tầm cũng trở nên rõ ràng hơn ít.
Gã vẫn tại chỗ, luồng hàn ý sát khí đằng đằng vẫn lượn lờ lưng. Lấy bình tĩnh, Bob móc khẩu s.ú.n.g lục kiểu cũ từ trong túi , đồng thời làm bộ cất bước lên .
Giây tiếp theo, gã bỗng nhiên xoay , bóp cò!
Viên đạn trực giác chi phối hề ngoan ngoãn trúng đích, đúng hơn, hành động của kẻ phía thực sự quá nhanh.
Thứ đó tuy thoạt khổng lồ, nhưng linh hoạt đến đáng sợ. Bob trơ mắt cái bóng đen ngòm của nó xoay chuyển một vòng cung kinh hoàng giữa trung, né tránh viên đạn, đó dựa khả năng leo trèo đáng sợ mà tạm thời bám góc tường.
Là nó!
Tên Lang nhân !
Nó tới trả thù!
Ký ức kinh hoàng về cuộc tấn công ngày hôm qua vẫn còn lởn vởn trong đầu, Bob gần như nhận phận của đối phương chỉ trong một giây. đối phương căn bản tới để ôn chuyện. Chỉ thấy hình nó nhoáng lên, đạp lên nóc nhà, mượn lực lao thẳng về phía Bob!
Một trận cuồng phong đáng sợ thổi thốc mặt!
Bob căn bản kịp chạy trốn. Xuất phát từ bản năng, gã cuộn , dùng cánh tay che chắn ngực, bảo vệ khu vực mềm yếu nhất là vùng bụng. Không ngờ hành động tình cờ cản một đòn tấn công chí mạng!
Cú va chạm kinh hoàng và cơn đau nhức ập đến cùng lúc. Cơ thể Bob mỏng manh như một tờ giấy, hất văng trong nháy mắt, thậm chí bay vọt ngoài theo góc nghiêng của hành lang.
Tiếng kính vỡ chói tai nổ tung bên tai. Cả Bob đập mạnh xuống mặt đường cái, cơ thể như nghiền nát, đau đến mức nổ đom đóm mắt.
Đầu gã cũng va đập đến choáng váng, ngũ tạng lục phủ như đang gào thét, nhưng bản năng sinh tồn vẫn thôi thúc gã chống tay xuống đất, chậm rãi lên.
Chưa kịp hồn, cái bóng cao lớn cũng từ hành lang tầng hai, xuyên qua khung cửa kính màu vỡ nát mà nhảy xuống, đáp chuẩn xác xuống vị trí chỉ cách gã chừng trăm mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/im-mieng-di-ta-chi-muon-tim-vui-trong-tro-choi-vo-han/chuong-123-thi-tran-grimm-19.html.]
Bob dùng bàn tay đang đau nhức ôm lấy bụng. Khi lảo đảo lên, cơn đau tức n.g.ự.c khiến gã lập tức nôn một ngụm m.á.u tươi sền sệt.
Mượn ánh trăng, gã rốt cuộc cũng rõ bộ dạng của đối phương.
Tuy nó đang khom , nhưng chiều cao tuyệt đối xấp xỉ, , tuyệt đối vượt quá hai mét! Bộ quần áo dân nghèo bình thường bó sát lấy những khối cơ bắp cuồn cuộn cánh tay, giống như thể rách toạc bất cứ lúc nào, vô cùng vặn.
Bob tựa hồ thấy một cái đuôi sói phía nó, chỉ là ánh trăng quá mờ ảo nên gã rõ.
Còn khuôn mặt ...
Cái đầu trùm kín mít bằng một chiếc khăn đen, chỉ miễn cưỡng lộ đôi mắt, kiếp, y hệt tạo hình của bọn cướp ngân hàng!
Tại nó tấn công ? Là để trả thù chuyện ngày hôm qua ?!
Bob ho máu, đầu óc vận hành với tốc độ chóng mặt.
Nếu đối phương chỉ vì trả thù, tại tìm mấy tên khốn nạn ? Đặc biệt là cái lão già c.h.ế.t tiệt , rõ ràng lão là nổ s.ú.n.g đầu tiên!
Còn cả hai ả đàn bà nữa, qua là dễ bóp c.h.ế.t, dựa cái gì nhắm gã?!
Vừa hoảng sợ phẫn nộ, gã nhịn mà suy đoán: Có những khác tên Lang nhân mắt g.i.ế.c hại , còn gã vì về trễ... nên trở thành mục tiêu cuối cùng của nó?
Hoặc là...
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hoặc là nó đến vì cánh tay ngày hôm qua?
Ý thức điểm , gã lập tức lôi chiếc túi chứa cánh tay khô quắt từ trong túi áo , mở miệng túi, ném thẳng về phía Lang nhân.
Không ngờ tên Lang nhân đeo mặt nạ thực sự cánh tay khô quắt rơi mặt đất ép dừng bước.
Tựa hồ kinh hách, Lang nhân bộc lộ sự sợ hãi vô cùng rõ ràng. Nó hoảng loạn tiến gần cánh tay, nhưng sợ hãi lùi vài bước.
Sau đó, nó hạ thấp hình, giống như một con sói đang đe dọa, dốc hết lực để uy h.i.ế.p mối nguy hiểm mặt.
tình trạng cũng chỉ giằng co vài phút. Khi cư dân xung quanh thấy tiếng động, bắt đầu ló đầu xem xét ngày càng nhiều, nó liền sợ hãi chậm rãi lùi về , cuối cùng xoay , co cẳng bỏ chạy thục mạng.
Chỉ để một Bob đang há hốc mồm kinh ngạc.
Thế... thế là dọa chạy ?
Cái thứ uy lực lớn đến ư?
Ôm lấy vết thương, gã về phía cánh tay khô quắt mặt đất, chú ý tới cư dân xung quanh bắt đầu thò đầu . Trầm mặc một lát, gã c.ắ.n chặt răng, nhanh chóng nhặt cánh tay lên, nhét túi, nhân lúc cảnh sát và những khác tới, vội vàng rời để tránh đêm dài lắm mộng.
Tên Lang nhân dọa chạy coi nóc nhà như một con đường cao tốc, lao vun vút. Cho đến khi chạy tới một khu vườn trồng đầy hoa hồng trắng đang nở rộ.
Cách một quãng xa, thấy một buộc tóc đuôi ngựa thấp, co một chân tảng đá bên cạnh. Lúc , mới thả chậm bước chân, nhảy đến bên cạnh .
Biết tới, kẻ xinh cũng chẳng buồn nhấc mắt lên.
"Em chỉ thấy nhàn nhã quá, nên dọa một chút thôi." Thưởng thức một đóa hoa hồng trắng đang nở rộ, Du Nhân chống cằm, thần thái lười biếng, "Anh đừng đ.á.n.h c.h.ế.t thật đấy nhé."
"Không c.h.ế.t ."
Diêm Tri Châu thu hút, chậm rãi bước đến bên cạnh, thấp giọng : "Hắn chịu đòn."
Du Nhân nhướng mày , khóe miệng cong lên một nụ nhạt.
"Chịu đòn giỏi hơn cả em ?"
Diêm Tri Châu:...
Sao thù dai như chứ?
Rất khó để nghi ngờ việc tên nhóc bây giờ cố ý hành hạ như , tất cả đều là vì mối thù đ.á.n.h một trận lúc đó.
Giống như đang dỗ dành cô bạn gái đang hờn dỗi, Diêm Tri Châu nắm lấy tay Du Nhân, thấp giọng : "Cho em đ.á.n.h đấy."
"Đánh , cũng chẳng bõ cơn nghiền." Du Nhân tủm tỉm, dùng mu bàn tay vỗ vỗ lên má Diêm Tri Châu.
"Sủa ."
Nói xong, liền nhảy xuống khỏi tảng đá.
Nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh bụi hoa hồng trắng, Du Nhân nhặt một hòn đá lên, ném về phía trung tâm bồn hoa.
Hòn đá lăn vài vòng mặt đất, đó dừng một cành cây nào đó.
Tiếp theo, lớp bùn đất trong bồn hoa hồng đang nở rộ bỗng nhúc nhích vài cái, chậm rãi nuốt chửng hòn đá.