Hút nhầm dương khí của Kẻ săn linh hồn - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:31:38
Lượt xem: 470

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dùng quyền lực quét sạch những kẻ liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n năm xưa ngục tối, Trình Mặc dành bộ tâm trí cho việc chuẩn "đưa em về nhà".

Căn phòng 304 tại bệnh viện tư nhân hiện giờ canh gác nghiêm ngặt. Bên trong, mùi t.h.u.ố.c sát trùng lấn át bởi mùi trầm hương thanh tịnh. Trình Mặc bên giường bệnh, cơ thể thiếu niên đang bất động lớp chăn mỏng. Gương mặt vẫn thanh tú, nhưng xanh xao đến mức gần như hòa lẫn sắc trắng của ga giường.

Cạnh , linh hồn nhỏ bé đang lơ lửng, đôi mắt to tròn chứa đầy sự hoảng loạn khi thấy chính . Cậu bám chặt lấy cánh tay Trình Mặc, lạnh tỏa run rẩy.

"Đó... đó là em ? Tại em đó? Trình Mặc, em sợ... em đó ."

Cậu thút thít, rúc đầu vai . Suốt mấy tháng qua, quen với việc làm một linh hồn tự do, quen với việc Trình Mặc ôm ấp, chiều chuộng trong căn penthouse ấm áp. Đối với , cơ thể giường bệnh giống như một cái lồng xa lạ và đáng sợ.

Trình Mặc xoay , giữ lấy hai vai mờ ảo của . Ánh mắt lúc còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà đong đầy một nỗi đau giấu kín.

"Nghe nhóc. Đó mới là nơi em thuộc về. Em trở , sống một cách trọn vẹn. Em thể mãi là một bóng ma lang thang, ăn dương khí của để tồn tại qua ngày ."

"... nhưng nếu em đó, em còn gặp ?" Cậu nức nở, đôi bàn tay trong suốt níu lấy áo vest của . "Vị đạo sĩ , nhập xác thể sẽ quên hết... Em quên . Em quên mùi của , quên những lúc hôn em..."

Trái tim Trình Mặc như một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đây chính là điều lo sợ nhất. Một Trình Mặc ngạo nghễ, nắm trong tay cả một đế chế kinh doanh, giờ đây run rẩy một linh hồn nhỏ bé. Anh sợ cái ngày mở mắt , bằng ánh mắt xa lạ và hỏi: "Anh là ai?"

thể ích kỷ.

Trình Mặc cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi lạnh ngắt của linh hồn. Anh truyền tất cả dương khí tinh thuần nhất, tất cả sự dịu dàng và cả nỗi lo âu của nụ hôn đó.

"Dù em quên, cũng sẽ bắt em nhớ . Em trốn thoát ."

Vị đạo trưởng ở góc phòng bắt đầu gõ chuông lệnh. Tiếng chuông vang lên thanh thoát, phá tan sự tĩnh mịch của căn phòng. Luồng ánh sáng vàng nhạt bắt đầu bao phủ lấy cơ thể giường và linh hồn đang cạnh Trình Mặc.

"Đến lúc ." Trình Mặc khàn giọng .

Linh hồn nhỏ bé cuối, đôi mắt đẫm nước chứa chan sự lưu luyến. Cậu từ từ buông tay , một lực hút vô hình kéo về phía giường bệnh. Khi quả cầu ánh sáng trắng nhập hẳn lồng n.g.ự.c thiếu niên, máy đo nhịp tim đột ngột vang lên những tiếng "tít... tít..." dồn dập.

Cơ thể giường khẽ giật mạnh. Những ngón tay gầy gò co rúm , bấu chặt lấy ga giường.

Trình Mặc nín thở. Anh bất động như một pho tượng, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt gương mặt thiếu niên. Một giây, hai giây... thời gian như kéo dài vô tận.

Cuối cùng, đôi hàng mi dài như cánh bướm của thiếu niên khẽ rung động. Cậu nhíu mày, dường như đang chịu đựng một cơn đau đầu dữ dội.

Đôi mắt từ từ mở .

Không còn là sự mờ mịt của sống thực vật. Đôi mắt trong veo, phản chiếu ánh đèn trần, từ từ xoay chuyển, tìm kiếm xung quanh trong sự hoang mang.

Trình Mặc bước tới một bước, bàn tay run rẩy dám chạm .

"Nhóc... em..."

Thiếu niên giường bệnh ngơ ngác . Ánh mắt dừng gương mặt Trình Mặc lâu. Một giây phút tĩnh lặng trôi qua khiến Trình Mặc tưởng như tim ngừng đập. Anh chuẩn tâm thế cho một sự lãng quên tàn nhẫn nhất.

.

Thiếu niên đột nhiên thở dốc, đôi môi khô khốc mấp máy. Cậu khó khăn vươn bàn tay đang cắm kim truyền dịch , nắm lấy vạt áo của Trình Mặc, kéo nhẹ về phía .

Một giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đầy sự dựa dẫm vang lên:

"Đói... Trình Mặc... em đói..."

Tiếng gọi khiến bộ lớp phòng ngự của Trình Mặc sụp đổ . Cậu nhớ. Cậu hề quên. Cơn đói dương khí vốn dĩ là bản năng của linh hồn, giờ đây khắc sâu từng tế bào của cơ thể sống.

Trình Mặc gần như đổ ập xuống bên giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò nhưng ấm của , áp mặt . Nước mắt của một đàn ông sắt đá bao giờ rơi, nay thấm đẫm mu bàn tay thiếu niên.

"Tôi ở đây. Đừng sợ, ở đây ."

Thiếu niên nở một nụ yếu ớt, ánh mắt tràn đầy sự tinh nghịch quen thuộc dù cơ thể còn mệt mỏi. Cậu cố rướn , dụi đầu lòng bàn tay Trình Mặc, thì thầm:

"Mùi của ... vẫn thơm nhất."

Trình Mặc bật trong nước mắt, cúi xuống hôn lên trán , một nụ hôn chứa đựng sự giải thoát và một lời hứa trọn đời.

"Lâm Khê. Chào mừng em thực sự trở về."

Cậu thiếu niên chớp mắt, dường như cái tên đ.á.n.h thức ký ức của . Cậu khẽ gật đầu, siết c.h.ặ.t t.a.y .

Từ giờ, còn là linh hồn và vật chủ. Mà là hai con , hai nhịp tim cùng chung một nhịp đập giữa nhân gian rực rỡ .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hut-nham-duong-khi-cua-ke-san-linh-hon/chuong-9.html.]

Loading...