Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua êm đềm trong căn penthouse tầng ba mươi lăm, nhưng sự tĩnh lặng mang theo một loại ám khó tả. Trình Mặc dần hình thành một thói quen mới: vỗ béo linh hồn nhỏ bé của .
Số đè để "cho ăn" còn nhiều hơn cả mở miệng xin xỏ. Mỗi tối, khi kết thúc công việc, Trình Mặc sẽ kéo lòng, trao những nụ hôn sâu nóng rực cho đến khi linh hồn mờ ảo ngưng tụ , rõ nét và rực hồng lên mới thôi. Sắc mặt còn nhợt nhạt như ngày đầu, mà bắt đầu mang theo một chút sinh khí giả tạo, đẽ và rạng rỡ ánh đèn vàng.
Đêm nay, Trình Mặc chiếc ghế bành bọc nhung bên cửa sổ sát đất, thành phố rực rỡ ánh đèn. Cậu nhóc ngoan ngoãn bệt sàn, tựa đầu đầu gối , để mặc cho những ngón tay thon dài của Trình Mặc luồn mái tóc .
Trên tay Trình Mặc là một chiếc lược sừng trâu đen bóng. Anh chậm rãi chải từng lọn tóc cho . Tóc của linh hồn ấm, chạm mát rượi và mềm mại như một dòng suối đêm, chảy trôi qua kẽ tay mang theo cảm giác gây nghiện.
"Tóc dài ."
Trình Mặc thì thầm, giọng trầm thấp tan tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa kính.
Cậu híp mắt , tận hưởng sự nuông chiều , đầu nhỏ cọ cọ lòng bàn tay như một con mèo nhỏ:
"Dạ... nhờ cơm của ngon đó. Dạo em thấy khỏe lắm, bay lượn vèo vèo mà còn thấy hụt như nữa."
Nụ của trong trẻo, ngây ngô đến mức khiến lầm tưởng vẫn còn sống. Trình Mặc dừng lược, bàn tay áp gò má mát lạnh của , nâng khuôn mặt thanh tú lên. Dưới ánh trăng, đôi mắt long lanh như chứa cả một bầu trời , nhưng sâu trong đó là một trống mênh m.ô.n.g mà chính chủ nhân của nó cũng nhận .
"Này nhóc."
Trình Mặc gọi, thanh âm đột ngột trở nên nghiêm túc.
"Dạ?"
"Em... tại c.h.ế.t?"
Câu hỏi rơi gian, mang theo một sức nặng ngàn cân. Chiếc lược sừng trâu tay Trình Mặc khẽ khựng một lọn tóc rối. Anh sâu đôi mắt , tìm kiếm một manh mối, một chút chấp niệm nỗi oán hận – thứ mà bất kỳ linh hồn nào cũng để tồn tại ở nhân gian.
Nụ môi vụt tắt.
Đôi mắt to tròn chớp liên tục, một sự hoang mang cực độ bắt đầu lan tỏa trong con ngươi. Cậu ngơ ngác Trình Mặc, xuống đôi bàn tay mờ ảo của chính .
"Em... tại em c.h.ế.t..."
Cậu lẩm bẩm, âm thanh run rẩy. Cậu cố gắng lục lọi trong tâm trí, tìm kiếm một hình ảnh, một âm thanh, bất cứ một mảnh vỡ ký ức nào về giây phút định mệnh đó. Tai nạn? Bệnh tật? Hay một sự đau đớn nào đó?
càng cố gắng, khuôn mặt càng trở nên trắng bệch, hồn phách bắt đầu lấp lóe định. Cậu đưa hai tay lên ôm lấy đầu, ngón tay bấu chặt mớ tóc chải chuốt mượt mà.
"Sao... em nhớ gì hết ... Trình Mặc, em nhớ gì cả!"
Giọng bắt đầu nức nở, mang theo sự sợ hãi tột cùng.
"Em chỉ nhớ... lạnh lắm. Một bóng tối bao trùm lấy tất cả, em tỉnh dậy ở cái miếu hoang đó. Trước đó em là ai? Em bao nhiêu tuổi? Tại em ở đó? Đầu em... đau quá..."
Cậu rên rỉ, cả cơ thể co rúm chân Trình Mặc. Luồng khí lạnh quanh bắt đầu xoáy vần dữ dội, chướng khí mỏng manh thoát cho thấy linh hồn đang chịu một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.
Trong trí não của , dường như một bức tường sương mù dày đặc, trắng xóa và lạnh lẽo, chặn lối về quá khứ. Không m.á.u me, sự oán hận, chỉ là một trống rỗng rợn .
Trình Mặc lập tức buông chiếc lược, vòng tay siết chặt lấy bờ vai đang run rẩy của , kéo hẳn lòng . Anh truyền một luồng dương khí ấm áp và mạnh mẽ sang để xoa dịu linh hồn đang bên bờ vực tan rã.
"Được , đừng nhớ nữa! Nghe , nghĩ nữa!"
Trình Mặc lệnh, giọng kiên quyết và đầy uy lực dội thẳng tâm trí .
"Trắng xóa... tất cả đều trắng xóa... Trình Mặc ơi, em sợ..."
Cậu nức nở, vùi mặt n.g.ự.c áo , những hạt sương lạnh như nước mắt thấm đẫm một mảng vải sơ mi.
Trình Mặc hôn lên đỉnh đầu , bàn tay vỗ về tấm lưng gầy gò một cách nhịp nhàng. Anh ngoài cửa sổ, đôi mắt đen thẫm híp , ẩn chứa một sự nghi hoặc sâu sắc.
Bình thường, ma quỷ lang thang đều vì chấp niệm quá nặng. Một linh hồn ký ức, oán hận như thế là điều cực kỳ phi lý. Trừ phi...
Trừ phi cái c.h.ế.t đó thực sự kết thúc. Hoặc, sợi dây liên kết của với trần thế vẫn đứt đoạn.
"Ngoan, nhớ thì thôi."
Trình Mặc thì thầm bên tai , giọng khàn đặc đầy tính chiếm hữu.
"Em cần quá khứ là ai. Em chỉ cần , hiện tại em là của . Thế là đủ."
Cậu dần bình tĩnh trong vòng tay ấm áp, tiếng nức nở nhỏ dần tắt hẳn. Sự mệt mỏi cơn bùng phát khiến linh hồn trở nên mềm nhũn, tựa Trình Mặc, hít lấy ấm từ như một thói quen sinh tồn.
Trình Mặc tiếp tục cầm lược lên, chải mái tóc vò rối. Ánh mắt lúc sắc lạnh như lưỡi dao.
Nếu em c.h.ế.t hẳn, sẽ tìm cho bằng cơ thể của em.
Và nếu em c.h.ế.t, cũng sẽ giam giữ linh hồn ký ức bên mãi mãi.