Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm thành phố chìm một vẻ tĩnh mịch xa hoa.
Trong căn penthouse tầng ba mươi lăm, Trình Mặc tựa lưng khung cửa kính sát đất, bàn tay xoay nhẹ chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng đỏ thẫm như máu. Ánh đèn thành phố hắt lên khuôn mặt những mảng sáng tối góc cạnh, lạnh lùng và chút .
Ba ngày .
Kể từ đêm rằm náo loạn ở ngã tư đó, lạnh quen thuộc từng quẩn quanh nơi bả vai biến mất. Căn nhà trở vẻ ngăn nắp đến đáng sợ, còn mùi hoa nhài ươn ướt, cũng còn những tiếng lầm bầm ngây ngô mỗi khi làm việc muộn.
Trình Mặc nhấp một ngụm rượu vang, vị chát đắng lan tỏa, nhưng tâm trí chỉ nhớ về luồng khí buốt giá từng dán chặt gáy .
Anh , "con mồi" của đang sợ.
Sau khi chứng kiến quét sạch đám dã quỷ chỉ bằng một ánh mắt, linh hồn nhỏ bé chắc hẳn nhận đàn ông bám đuôi bấy lâu là một "vị đại gia mù" dễ tính, mà là một kẻ mang sát khí còn đáng sợ hơn cả những con quỷ đói ngoài .
Trình Mặc vội. Anh hiểu rõ bản chất của sự thèm khát. Một kẻ từng nếm trải hương vị của dương khí thượng hạng, liệu thể chịu đựng những nén nhang muỗi hôi hám ở cái miếu hoang rách nát?
Sự chờ đợi của kẻ săn cuối cùng cũng đền đáp lúc nửa đêm.
Gió ngoài ban công đột nhiên thổi mạnh, rèm cửa lụa trắng tung bay như những cánh tay mờ ảo. Một luồng khí lạnh buốt, quen thuộc vô cùng, len lỏi qua khe cửa, mang theo mùi hương của sương đêm và cả sự kiệt quệ.
Trình Mặc vẫn im chiếc ghế bành bọc da, điếu t.h.u.ố.c tay tỏa một làn khói trắng mỏng manh, che khuất đôi mắt đen thẫm đang nheo .
Ở góc phòng, chậu cây tùng bách lớn, một cái bóng nhỏ xíu, mờ nhạt đến mức gần như trong suốt đang thập thò. Cậu rụt rè ló nửa khuôn mặt nhợt nhạt , đôi mắt to tròn chứa đầy sự sợ hãi xen lẫn khao khát tột độ về phía .
Bộ dạng t.h.ả.m hại hơn nhiều so với ba ngày . Sắc mặt tái mét, hồn phách chập chờn lấp lóe như ngọn nến sắp lụi. Cơn đói rút cạn chút năng lượng ít ỏi, khiến còn sức để lơ lửng, mà bám tay vách kính, lê từng bước chân mờ ảo về phía .
Trình Mặc vẫn giả vờ như thấy, chậm rãi gạt tàn thuốc, sự im lặng của giống như một loại áp lực vô hình bóp nghẹt gian.
"Cạch."
Tiếng bước chân của linh hồn giẫm lên mặt sàn gỗ yếu ớt như tiếng lá rụng. Cậu tiến gần, nhưng dừng ở một cách đủ xa, hai tay xoắn xuýt , đầu cúi gằm xuống đất, cả run lên bần bật.
"Trình... Trình Mặc..."
Giọng của khàn đặc, nhỏ đến mức tan biến tiếng gió rít ngoài cửa.
"Tôi... thấy . Anh ghê gớm lắm, búng tay một cái là c.h.ế.t queo luôn..."
Cậu nấc lên một tiếng, những hạt sương lạnh giống như nước mắt bắt đầu lăn dài đôi gò má trong suốt.
" mà đói quá. Miếu hoang phá , nhang muỗi cũng còn miếng nào. Tôi... chịu hết nổi . Anh cho xin một miếng thôi. Một miếng thôi ? Hút xong đ.á.n.h , đuổi cũng oán hận ..."
Cậu quỳ sụp xuống sàn nhà, thu lu thành một cục nhỏ xíu, tội nghiệp đến mức khiến xót xa. Âm khí tỏa từ lạnh đến mức làm sương mờ đọng mặt bàn đá cẩm thạch.
Trình Mặc đặt ly rượu xuống, chậm rãi dậy.
Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, mỗi nhịp điệu đều như nện thẳng linh hồn đang run rẩy . Anh dừng ngay mặt , bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cái bóng nhỏ bé đất.
Anh xổm xuống, để tầm mắt ngang bằng với đôi mắt đang đẫm nước .
Hơi ấm rực rỡ từ cơ thể Trình Mặc phả thẳng mặt linh hồn nhỏ. Cậu vô thức hít hà lấy một thật sâu, gương mặt hiện lên một vẻ thỏa mãn cực độ nhưng ngay lập tức nỗi sợ hãi lấn át, định lùi nhưng bàn tay to lớn của Trình Mặc giữ chặt lấy cằm.
Làn da lạnh ngắt như đá bào chạm đầu ngón tay ấm nóng của . Cậu nhắm tịt mắt , đôi mi dài run bần bật, chờ đợi một sự trừng phạt.
"Muốn ăn đến thế ?"
Trình Mặc hỏi, giọng trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự dụ dỗ nguy hiểm c.h.ế.t .
Cậu hé mắt , nước mắt vẫn còn đọng hàng mi, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, như một con thú nhỏ dồn đường cùng.
"Muốn... lắm..."
Trình Mặc nhếch mép, một nụ chạm đến đáy mắt. Ngón tay cái của miết nhẹ lên làn môi tím tái của , cảm giác xúc giác kỳ lạ khiến lòng chiếm hữu trong bùng lên mạnh mẽ.
"Từ nay về , em ở đây. Trong căn nhà . Trong tầm mắt của ."
Trình Mặc ghé sát tai , thở nóng hổi mơn trớn vành tai lạnh lẽo, từng chữ thốt đều nặng tựa ngàn cân:
"Em bén mảng ngoài ngã tư giành giật với đám dã quỷ đó nữa. Không xin xỏ bất kỳ ai. Chỉ ăn đồ của , hít dương khí của . Làm một con ma của riêng Trình Mặc . Làm ?"
Trong đầu óc đơn giản của một linh hồn ma đói, chỉ thấy ba chữ " ăn no". Cậu nhận bản hợp đồng nô lệ linh hồn đáng sợ đến mức nào. Với lúc , Trình Mặc giống như một vị thần cứu thế hơn là một kẻ độc tài.
"Được! Được ạ!"
Cậu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự ơn.
"Anh cho em ở là lắm . Em sẽ ngoan mà, em làm phiền làm việc . Anh bảo gì em cũng hết!"
Trình Mặc sâu đôi mắt trong veo , sự hài lòng dấy lên trong lòng. Anh dậy, kéo theo linh hồn nhỏ bé cũng lơ lửng theo.
Anh xuống mép giường, tháo bỏ chiếc áo vest bên ngoài, vỗ nhẹ trống bên cạnh.
"Lại đây. Bắt đầu bữa tối của em ."
Cậu rón rén tiến , leo lên giường và rúc lòng Trình Mặc như một thói quen bản năng. Khi đôi môi lạnh ngắt của chạm làn da nóng hổi nơi cổ để bắt đầu "bữa ăn", Trình Mặc nhắm mắt , vòng tay siết chặt lấy cái bóng hư ảo trong lòng.
Ngoan lắm.
Trình Mặc thầm nghĩ, nụ môi càng thêm sâu sắc.
Dương khí của sẽ nuôi dưỡng em. Và em, vĩnh viễn bao giờ thoát khỏi vòng tay nữa.