Hút nhầm dương khí của Kẻ săn linh hồn - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:33:15
Lượt xem: 666

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một năm ngày Lâm Khê tỉnh , cuộc sống trong căn penthouse tầng bốn mươi của Trình Mặc còn là một "hang cọp" lạnh lẽo, cô độc nữa. Thay đó, nó tràn ngập thở của sự sống, mùi thức ăn nóng hổi và cả những tiếng líu lo ngớt của một thiếu niên đang độ tuổi rực rỡ nhất.

Lâm Khê hồi phục nhanh đến mức các bác sĩ cũng gọi đó là kỳ tích. Từ một cơ thể gầy gò, xanh xao bất động, giờ đây da thịt, đôi gò má phúng phính hồng hào, đôi mắt to tròn luôn lấp lánh sự tinh nghịch. Dù trở làm , nhưng dường như những tháng ngày lang thang làm "ma đói" để những dấu ấn thể phai mờ trong bản năng của .

Cậu vẫn cực kỳ sợ lạnh, vẫn thích rúc Trình Mặc hít hà mỗi khi trời chuyển gió. Và đặc biệt, cơn "đói" dương khí của bao giờ thực sự biến mất. Chỉ điều, cách "cho ăn" bây giờ trở nên ngọt ngào và ám hơn nhiều.

Đêm nay là rằm tháng Bảy, tiết Vu Lan. Thành phố về khuya chìm trong màn sương mờ ảo và lạnh len lỏi qua những tán cây.

Trong khi bắt đầu dọn dẹp mâm cúng cô hồn để ngủ, thì tại một góc công viên vắng vẻ gần căn penthouse, hai bóng đang lúi húi bày biện đồ đạc. Một gã đàn ông cao lớn, diện bộ vest đen sang trọng, gương mặt sắc lạnh đầy uy nghiêm đang tựa lưng gốc cây cổ thụ, đôi mắt đen thẫm rời khỏi thiếu niên đang xổm đất.

"Trình Mặc, đưa cho em xấp quần áo mã hoa văn xanh , nãy em thấy một chị gái ma rách áo tội nghiệp lắm."

Lâm Khê ngửa đầu lên, đôi mắt long lanh Trình Mặc đầy vẻ khẩn cầu. Cậu đang bận rộn sắp xếp những đĩa bánh kẹo, bỏng ngô và cháo trắng lên một tấm bạt nhỏ.

Trình Mặc khẽ thở dài, nhưng trong mắt tràn đầy sự dung túng. Anh cúi xuống, lấy từ trong túi giấy xấp đồ mã làm tinh xảo, đưa tận tay cho .

"Đốt ít thôi, khói ám hết kìa." Anh càu nhàu, nhưng tay đưa lên phủi vệt tro bụi vô tình dính .

Lâm Khê hì hì , đón lấy xấp giấy ném đống lửa nhỏ đang bập bùng. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt , khiến trông giống như một vị tiên nhỏ đang ban phát phước lành giữa cõi âm u.

Trong đôi mắt âm dương của Trình Mặc, khung cảnh xung quanh nhộn nhịp hơn nhiều. Hàng chục bóng ma nhợt nhạt, rách rưới đang vây quanh, nhưng bọn chúng dám tiến gần mâm cúng. Tất cả đều run rẩy, kính cẩn cúi đầu luồng dương khí nóng hừng hực tỏa từ Trình Mặc. Bọn chúng rõ, thiếu niên đang là "" của ai.

"Mọi ăn ! Đừng sợ, trông hằm hằm thế thôi chứ đ.á.n.h !" Lâm Khê vẫy vẫy tay , giọng trong trẻo vang vọng.

Lâm Khê vẫn luôn như . Cậu nhớ rõ cái cảm giác đói khát, lạnh lẽo khi tranh giành từng khói nhang ngoài ngã tư. Thế nên, dù giờ cuộc sống nhung lụa, mỗi dịp rằm, đều bắt Trình Mặc dẫn "phát cháo" cho những linh hồn lang thang.

Sau khi nén nhang cuối cùng tàn, Lâm Khê dậy, vươn vai một cái thật dài. Cậu , nhảy tót lên Trình Mặc, đôi chân thon dài quặp chặt lấy hông như một thói quen ăn m.á.u thịt.

"Xong ! No nê cả làng nhé. Giờ tới lượt em..." Cậu dụi đầu hõm cổ , hít một thật sâu mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc. "Em đói quá, Trình Mặc."

Trình Mặc vòng tay siết chặt lấy m.ô.n.g , bế bổng lên như bế một đứa trẻ. Anh sải bước về phía chiếc xe Maybach đang chờ sẵn.

"Đói? Ban nãy ai lén ăn vụng một miếng bánh in mâm cúng hả?" Trình Mặc khẽ c.ắ.n tai , giọng trầm khàn mang theo ý trêu chọc.

"Cái đó là ăn vật chất, còn cái em đói là... là 'hương vị' của cơ." Lâm Khê đỏ mặt, lí nhí đáp, bàn tay yên phận luồn trong vạt áo sơ mi của , vuốt ve làn da nóng hổi.

Trình Mặc đặt ghế phụ, nhanh chóng khởi động xe. Chiếc xe lao vút con đường vắng vẻ, hướng về phía tổ ấm của hai .

Vừa bước cửa căn penthouse, kịp bật đèn, Trình Mặc ép Lâm Khê sát cánh cửa gỗ nặng nề. Nụ hôn của mãnh liệt và tràn đầy tính chiếm hữu, như bù đắp cho cả một buổi tối quan tâm đến những linh hồn khác.

"Ưm... Trình Mặc... từ từ..." Lâm Khê thở dốc, cả mềm nhũn trong vòng tay . Cảm giác dương khí nóng rực tràn cơ thể khiến run rẩy, cả linh hồn lẫn thể xác đều như sưởi ấm đến tận cùng.

Trình Mặc nhấc bổng lên bàn ở phòng khách, tay gạt phăng mấy tờ báo tài chính sang một bên. Anh sâu đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của , giọng khàn đặc:

"Em phát cháo từ thiện cho đám ma cả buổi tối . Giờ thì trả thuế cho ."

"Thuế gì mà... mà nặng thế..." Lâm Khê hổn hển, nhưng tay chủ động kéo cà vạt của xuống, kéo gần hơn.

"Thuế bảo kê." Trình Mặc nhếch mép, nụ đầy tà khí. "Em nghĩ canh cho em đốt vàng mã mà mất phí ?"

Đêm rằm, ánh trăng bạc rọi qua khung cửa kính sát đất, chứng kiến một màn quấn quýt nồng nàn. Không còn là một linh hồn mờ ảo cần ấm để tồn tại, mà là hai sinh mệnh sống động đang hòa quyện .

Lâm Khê Trình Mặc, mái tóc đen nhánh xõa tung mặt bàn đá lạnh lẽo, nhưng cơ thể nóng như lửa đốt. Cậu tận hưởng từng cú chạm, từng nụ hôn, từng luồng ấm mà đàn ông ban tặng.

Sáng hôm , khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu phòng ngủ, Lâm Khê tỉnh dậy trong vòng tay vững chãi của Trình Mặc. Cậu gương mặt khi ngủ của – một gương mặt dù lúc ngủ vẫn mang vẻ uy nghiêm nhưng dịu dàng hơn nhiều.

Cậu khẽ rướn , hôn nhẹ lên cằm , thầm thì:

"Trình Mặc, cảm ơn nhặt em về nhé."

Trình Mặc mở mắt, nhưng vòng tay đột ngột siết chặt, kéo sát lòng n.g.ự.c hơn nữa.

"Ngủ nhóc. Đừng tưởng ngọt là tối nay tha cho em."

Lâm Khê khúc khích, hạnh phúc nhắm mắt .

Giữa nhân gian rộng lớn , kẻ tìm sự giàu sang, kẻ tìm danh vọng. Còn , tìm thấy cả thế giới của trong mùi hương trầm ấm và lồng n.g.ự.c nóng rực của đàn ông mang tên Trình Mặc.

Linh hồn lang thang ngày nào, cuối cùng tìm bến đỗ bình yên nhất đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hut-nham-duong-khi-cua-ke-san-linh-hon/chuong-10.html.]

Loading...