Hung trạch - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:40:42
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Dung Quân thực sự sắp nổi cơn lôi đình, Ngụy Nguy mới thè lưỡi với Ngụy Chiêu Minh một cái, thong thả đẩy xe lăn ngoài. Khi lưng , còn lên giọng vọng : "Ta ở phía Tây tam viện, gian phòng sâu bên trong cùng, ngay sát cạnh từ đường , nhớ đừng mà nhầm đấy."
"À, suýt nữa thì quên," Gã thiếu niên đột ngột dừng xe lăn , đầu Ngụy Chiêu Minh mỉm đầy quái dị, lộ hai chiếc răng khểnh nhọn hoắt, giọng rợn như tiếng ống bễ hỏng: "Chào mừng về nhà, ca ca."
Sau khi Ngụy Nguy rời , bầu khí giữa hai rơi trạng thái im lặng đến gượng gạo. Dung Quân ghế, còn về phía Ngụy Chiêu Minh nữa, chỉ lặp lặp hành động tháo chiếc hộ giáp đeo , đôi mắt rũ xuống như đang suy tính điều gì đó. Ngụy Chiêu Minh trải qua bữa ăn trong trạng thái vô vị, ăn mà chẳng mùi vị . Khó khăn lắm mới đợi đến lúc hầu thu dọn bát đĩa, vội vàng bật dậy.
"Dung , ăn no ... , xin phép về phòng ."
Dung Quân khẽ gật đầu, đeo chiếc hộ giáp ngón tay, ngước mắt Ngụy Chiêu Minh với nụ phần mệt mỏi: "Đi , đừng chạy lung tung. Chút nữa sẽ qua thăm em."
Ngụy Chiêu Minh dám ngoái đầu , vội vã theo chân hầu rời khỏi đó.
Trở về phòng, Ngụy Chiêu Minh bắt đầu cảm thấy bồn chồn yên. Bữa coi như là bữa lỡ giữa sáng và trưa, nên vẫn còn cả một thời gian dài đằng đẵng phía . Dung Quân vốn là của Dung phủ, nhưng bản chẳng tìm thấy một chút ký ức nào liên quan. Ngồi yên một chỗ, quyết định ngoài, dự định dạo quanh sân viện để tìm kiếm chút manh mối về quá khứ.
Ngụy Chiêu Minh loanh quanh hết rẽ đông rẽ tây xuyên qua những dãy hành lang phức tạp trong viện, nhưng tuyệt nhiên chẳng chạm mặt lấy một bóng nào.
Mặt trời bắt đầu ngả về bóng xế, gian trở nên âm u khiến Ngụy Chiêu Minh cảm thấy chút rợn , định bụng sẽ trở về. Thế nhưng mãi, mãi, lạc bước một sân viện mà từng thấy đó. Trong sân một cây hòe già cỗi khô héo từ lâu, một dải hoa t.ử đằng bám cành cây leo lên cao, nhưng hoa rụng lưa thưa, chẳng kết thành chuỗi, trông héo hắt và đầy vẻ tàn tạ. Ngụy Chiêu Minh đó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc lạ thường.
Một cơn gió lạnh lùa qua căn phòng trống rỗng phía lưng, tạo những tiếng hú "ù ù" như tiếng than. Ngụy Chiêu Minh dám nán lâu hơn, vội vàng bỏ chạy.
Thế nhưng chỉ một lúc, mắt hiện cái sân viện ban nãy. Cây hòe già khô khốc vươn cao, từ xa vẫn thể thấy những sắc tím nhạt nhòa của hoa t.ử đằng. Ngụy Chiêu Minh dám bước nữa, chọn một hướng ngược để tháo chạy.
Anh cảm thấy chạy một quãng đường dài, xuyên qua bao nhiêu lối nhỏ, nhưng rốt cuộc, kinh hoàng nhận vẫn đang cái sân viện .
Ngụy Chiêu Minh hít một thật sâu, run rẩy đưa tay sờ lên miếng Ngọc Quan Âm – lo rằng gặp tình cảnh quỷ dẫn đường. Anh chậm rãi bước chân trong sân. Sắc trời dần sụp tối, gió thu chợt nổi lên, cuốn theo những đám lá khô và hoa tàn vương vãi mặt đất, quấn lấy ống quần của . Khi bước đến gốc cây hòe, trong đầu đột nhiên hiện lên một hình ảnh mờ ảo.
Đó là một đứa bé trai mười tuổi đang cuộn tròn chiếc ghế mây bập bênh mềm mại. Đứa nhỏ đang cầm một quyển sách, đ.á.n.h vần từng chữ một để thơ, một lúc thì mí mắt bắt đầu trĩu xuống vì buồn ngủ.
Bất chợt, một bóng đen bao trùm lên đầu đứa nhỏ, nó lập tức tỉnh táo hẳn , khua tay múa chân reo hò: "Quân Quân ôm, Quân Quân ôm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-7.html.]
"Người lớn ngần , mà lúc nào cũng đòi ôm cho bằng ." Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng khẽ đầy vẻ bất lực nhưng cũng vô cùng quen thuộc. Ngay khoảnh khắc , tâm trí Ngụy Chiêu Minh tựa như x.é to.ạc lớp mạng nhện bủa vây bấy lâu, những mảnh ký ức vốn vùi lấp dần trở nên rõ nét trào dâng mãnh liệt.
Trong miền ký ức , Dung Quân đang khoác một chiếc áo choàng màu nguyệt bạch thanh tao, trông vô cùng dịu dàng. Dường như năm tháng bao giờ nỡ để bất kỳ dấu vết tàn phai nào dung mạo của . Anh thấy Dung Quân kéo bé Ngụy Chiêu Minh mười tuổi lòng, hai cùng chiếc ghế bập bênh, khẽ hỏi: "Đang xem gì thế?"
"Em đang Đường tuyển!" Cậu bé Ngụy Chiêu Minh lúc vô cùng quấn quýt Dung Quân, chọc chọc trang sách vòi vĩnh: "Đọc sắp buồn ngủ đến nơi , Quân Quân thơ cho em ."
Thế là Dung Quân đón lấy cuốn sách, giọng trầm thấp mà ôn hòa của bắt đầu vang vọng khắp sân viện tịch mịch.
"Nước chảy quá gấp, thâm cung tận ngày nhàn.
Ân cần tạ hồng diệp, hảo đến nhân gian."
"Quân Quân, bài thơ ý nghĩa gì ạ?" Ngụy Chiêu Minh kéo kéo tay áo Dung Quân. Hắn khẽ úp cuốn sách lên đùi, trầm mặc một lát mới hạ thấp giọng giải thích: "Đây là bài thơ do một cung nữ thể rời khỏi hoàng cung . Cô chép những dòng thơ lên một chiếc lá đỏ, nhờ dòng nước đưa tâm tư của trôi về thế gian bên ngoài..."
"Vậy chẳng cô cũng giống như Quân Quân ..." Ngụy Chiêu Minh nhỏ tuổi nhăn khuôn mặt bầu bĩnh , xoa xoa cổ tay của Dung Quân, đột nhiên ưỡn n.g.ự.c vẻ lớn thề thốt đảm bảo: "Quân Quân tuy rằng thể rời khỏi tòa nhà , nhưng Ngày Mai sẽ luôn ở bên cạnh bầu bạn với . Chờ Ngày Mai lớn lên , nhất định sẽ cưới về!"
Dung Quân thì khẽ bật , nhưng đưa lời đáp nào.
Cậu thiếu niên Ngụy Chiêu Minh khi đó bắt đầu cuống quýt, sức lắc mạnh cánh tay Dung Quân, ép hứa cho bằng . Sau một hồi nháo nhào làm nũng đủ kiểu mà phản hồi, Ngụy Chiêu Minh rốt cuộc hừ một tiếng thật dài, đầy vẻ ủy khuất mà : "Được , em gả cho Quân Quân cũng . mà Quân Quân cưới vợ lẽ đấy!"
Dung Quân câu chọc cho bật thành tiếng. Hắn nở nụ rạng rỡ để lộ hàm răng trắng đều, đưa tay kéo Ngụy Chiêu Minh lòng ôm chặt, âu yếm xoa đầu :
"Được thôi." Dung Quân khẽ đáp.
Nhờ đoạn ký ức đột ngột hiện về , nỗi sợ hãi của Ngụy Chiêu Minh đối với Dung Quân vơi bớt phần nào, đó là một cảm giác thuộc khó tả. Anh tiến gần gốc hòe khô, kìm mà đưa tay vuốt ve lớp vỏ cây già cỗi sần sùi.
Cái cây c.h.ế.t từ khi nào nhỉ? Trong trí nhớ của , nó vốn dĩ luôn tươi xum xuê cơ mà.
Ly
"Thiếu gia, thiếu gia ơi!" Phía đột ngột vang lên tiếng gọi của Thải Song. Cô hớt hải lao tới mặt Ngụy Chiêu Minh, đôi mắt ngấn lệ gào lên: "Cuối cùng cũng tìm thấy ngài ! Chủ t.ử đến tìm ngài để dùng bữa, thấy ngài trong phòng..." Thải Song vốn là kẻ dễ xúc động, cô nghẹn ngào một hồi mới tiếp : "Ngài mau trở về thôi, chủ t.ử đang nổi trận lôi đình kìa!"
Trên gương mặt cô , những vết đỏ hằn lên từng lớp, rõ là do những cái tát tự phạt ban ngày vẫn kịp tan hết .