Hung trạch - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:40:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngày Mai." Giọng của Dung Quân tựa như một bàn tay mềm mại nhưng lạnh lẽo, chậm rãi lướt dọc theo sống lưng của Ngụy Chiêu Minh. Trên tỏa một làn hương lạnh dễ chịu, khiến đầu óc Ngụy Chiêu Minh trở nên mụ mẫm, ngây ngô mỉm , hình lảo đảo như ngã nhào vòng tay của Dung Quân.

Dung Quân đưa tay , dường như định ôm lấy Ngụy Chiêu Minh lòng. Thế nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm , tay của tên đó bỗng khựng như thể chạm nước sôi nóng bỏng, rụt tay một cách khó nhận .

Dung Quân khẽ nheo đôi mắt phượng xinh , liếc về phía cổ của Ngụy Chiêu Minh một cái đầy ẩn ý, chủ động lùi tạo một cách nhất định, cất giọng gọi: "Ngụy Chiêu Minh."

Ngụy Chiêu Minh rùng một cái, thần chí lập tức về, cảm giác như bừng tỉnh một cơn ác mộng dài. Anh hổ thẹn dời mắt chỗ khác, thầm mắng bản tại thất thố đến . Dung Quân cũng làm khó , dẫn sảnh ngoài xuống. Dung Quân ở phía đối diện, lúc Ngụy Chiêu Minh mới chú ý thấy ngón út tay của tên đó đeo một cái hộ giáp (chỉ bộ) bằng vàng, hoa văn chạm rỗng tinh xảo vô cùng, trông vô cùng cao quý và đắt giá.

Ngụy Chiêu Minh ngẩn ngơ ngắm một hồi lâu mới dời ánh mắt , nhưng ngay lập tức va cái của Dung Quân.

Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ ngàn năm, phảng phất như nuốt chửng cả tâm hồn đối diện.

Bất chợt, Ngụy Chiêu Minh cảm thấy miếng Ngọc Quan Âm n.g.ự.c khẽ rung động lên bần bật, tự chủ mà đưa tay áp lên nó. Miếng ngọc bỗng trở nên nóng bỏng đến mức đáng sợ.

"Ngày Mai, là món nào hợp khẩu vị của em ?" Dung Quân thấy cứ thẫn thờ mà động đũa, bèn lên tiếng hỏi han đầy vẻ quan tâm. Ngụy Chiêu Minh giật vội vàng buông tay khỏi miếng ngọc, luống cuống tay chân bưng bát đũa lên: "Không , , thức ăn phong phú."

Dung Quân khẽ nhếch môi , Ngụy Chiêu Minh một nữa đến ngây dại, đến mức ăn nhầm một lát gừng – thứ mà ghét nhất – miệng mà cũng chẳng hề .

Dung Quân chẳng hề đụng đũa, chỉ nghiêng đầu, dùng ánh mắt chuyên chú quan sát Ngụy Chiêu Minh, ngón út đeo hộ giáp vàng khẽ gõ theo nhịp xuống mặt bàn. Cuối cùng, Ngụy Chiêu Minh cũng sực nhớ mục đích ban đầu mà quẳng đầu từ nãy đến giờ, hỏi: "Dung , xin hỏi hiện giờ Trâu Gia Hoa đang ở ?"

"Trâu Gia Hoa?" Dung Quân khẽ lặp cái tên đó, chiếc hộ giáp vẫn gõ đều đặn bàn, một cái, hai cái, ba cái... Hắn dường như đang lục lọi trong ký ức của một hồi lâu, mới nghi hoặc hỏi : "Đó là ai ?"

Ngụy Chiêu Minh lập tức bật thẳng lưng lên, sốt ruột đáp lời: "Trâu Gia Hoa chính là... là..."

Là ai của nhỉ?

Ly

Cảm giác như một cây búa tạ giáng mạnh gáy Ngụy Chiêu Minh, một cơn đau nhức nhối ập đến khiến đau đớn thôi, nhịn ôm chặt lấy đầu .

"Là ... là..." Ngụy Chiêu Minh đột nhiên sững sờ, định cái tên là gì cơ? Tại đột nhiên thể nhớ nổi?

"Ngày Mai, đầu của em thương do ngã, nếu nhớ thì đừng cố nghĩ làm gì cho đau đầu," Dung Quân dậy khỏi ghế, tiến đến xổm ngay bên cạnh chân của Ngụy Chiêu Minh. Đôi mắt đen đặc như mực, sâu thấy đáy.

"Em quên ? Em vì giận dỗi mà bỏ nhà , đó tin định mua sân viện nên mới vội vàng chạy về." Nói đoạn, Dung Quân bật khẽ một tiếng, âm thanh như gãi trái tim của Ngụy Chiêu Minh làm thấy tê dại cả . Mọi sự vật mắt bắt đầu xoay tròn, nhòe , chỉ còn duy nhất đôi mắt của Dung Quân là hiện lên rõ rệt và đầy mị hoặc.

"Lần ngoài, hình như em còn mang về thứ gì lắm, thứ đeo cổ em là gì ?" Dung Quân hỏi với vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

Ngụy Chiêu Minh đưa tay xoa nhẹ miếng Ngọc Quan Âm cổ. Đó là vật mà ba năm khi chùa Giác Long, một vị cao tăng trao cho , vị lặp lặp lời dặn rằng dù trong bất kỳ cảnh nào cũng tuyệt đối tháo nó xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-6.html.]

"Em thể tháo nó cho xem một chút ?" Giọng của Dung Quân trầm thấp, phảng phất như đang ghé sát bên tai mà thì thầm những lời mê hoặc.

Ngụy Chiêu Minh nắm chặt lấy miếng ngọc, vật trong lòng bàn tay đang rung động dữ dội, nóng tỏa khiến khôi phục đôi chút thần trí. Anh cố gắng giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng: "Không , đại sư dặn , thể tháo."

Khóe miệng Dung Quân mím chặt . Hắn nheo đôi mắt, Ngụy Chiêu Minh lập tức cảm thấy một áp lực u ám và nặng nề bao trùm lấy gian, nhịn mà bắt đầu thở dốc một cách khó nhọc.

"Ngày Mai lớn ," Dung Quân dùng cái hộ giáp vàng lạnh lẽo và gồ ghề của ngón út chậm rãi lướt qua gò má của Ngụy Chiêu Minh, giọng đè nén mang theo vẻ nguy hiểm như bão tố sắp ập đến: "Trước em ngoan lắm mà."

"Bởi vì mất trí nhớ chứ ." Phía ngoài cửa đột ngột vang lên một giọng khàn đặc, thô ráp và yếu ớt như sắp đứt . Ngụy Chiêu Minh ngoái đầu , thấy một xe lăn đang chậm rãi đẩy xe tiến trong.

Nhìn tướng mạo của kẻ đó, tuổi tác lẽ chỉ trong từ thiếu niên đến thanh niên, thế nhưng mái tóc của bạc trắng lốm đốm. Thân hình kẻ đó co quắp ghế, trông gầy gò và nhỏ bé đến t.h.ả.m thương. Đôi mắt vằn tia m.á.u của tên đó trừng trừng Ngụy Chiêu Minh, lẩm bẩm như thể đang cảm thán, như đang tiếc nuối: "Ngươi mà vẫn còn sống, còn dám vác xác về đây..."

Lộp cộp, lộp cộp, tiếng bánh xe lăn đều sàn nhà. Đôi bàn tay tiều tụy của gã thiếu niên nọ đặt vành bánh xe, làn da sạm như lớp vỏ cây già mục nát.

Dung Quân thẳng dậy, dáng vẻ cao lớn như tùng, lạnh lùng cất lời: "Ai cho phép ngươi tới đây."

"Ca ca của trở về, chẳng lẽ chào đón một tiếng ?" Tên đó khẩy. Khuôn mặt gã gầy rộc đến mức chỉ còn lớp da bọc xương, trông như kẻ hút cạn tinh khí, nụ làm hiện rõ những lớp nếp nhăn chằng chịt.

Dung Quân nheo mắt nhưng đáp lời. Ngay lúc , Ngụy Chiêu Minh mới cảm thấy áp lực rùng rợn và cảm giác choáng váng biến mất , gã thiếu niên nọ với ánh mắt mang chút cảm kích.

"Ngụy Nguy," Gã thiếu niên nọ tự xướng danh tính, Ngụy Chiêu Minh với nụ đầy âm khí: "Ngươi coi như cũng giải thoát , quên sạch sành sanh còn một chút dấu vết."

Ngụy Nguy?

Ngụy Chiêu Minh thực sự chẳng lấy một mảnh ấn tượng nào về cái tên .

"Mọi đang ăn gì ?" Tên Ngụy Nguy tỏ vẻ như mới là chủ nhân của căn nhà, đẩy xe đến bên bàn, cầm đũa chọc chọc món cá chẽm chiên: "Chậc chậc, nguội lạnh hết cả , còn giòn nữa." Nói xong, thẳng tay vứt đôi đũa , một chiếc đũa rơi bõm bát súp vây cá làm nước canh b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

"Ngụy Nguy." Dung Quân gằn giọng gọi một tiếng.

"Hửm?" Ngụy Nguy ngẩng đầu Dung Quân với vẻ mặt vô tội như hề làm gì sai trái.

"Cút ." Dung Quân trầm giọng lệnh.

Ngụy Nguy chẳng mảy may để tâm, nhặt đôi đũa chỉ trỏ về phía Dung Quân: "Ngươi xem, tính khí của tệ đến mức nào," dùng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Ngụy Chiêu Minh, chậm rãi tiếp: "Chỉ mới chịu đựng nổi mà thôi."

 

Loading...