Hung trạch - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:14:22
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Chiêu Minh lầm lũi theo, mắt hiện một lối thẳng tắp lát bằng đá, hai bên lối là các gian nhà và lầu canh. Tuy chỉ là con đường cửa, nhưng Ngụy Chiêu Minh cũng hàng trăm bước mới tới khu nhà chính ở cuối lối . Hai bên trái đều mở một cánh cửa, phía tương ứng với đại môn ở đằng xa, phía cửa sổ mở rộng đối diện .

Bên trong nhà chính thắp sáng đèn, nhưng những gian phòng dọc hai bên lối tối đen như mực, phảng phất như từ lâu sinh sống.

Ngụy Chiêu Minh tuy tinh thông về phong thủy, nhưng ở cùng Trâu Gia Hoa mấy năm cũng rằng "Phòng ngoại sát phong" là một thế cục cực hung trong dương trạch. Thế cục nghĩa là khi mở cửa lớn , thể thấy trực tiếp cửa sổ hoặc cửa đối diện, khiến bộ bố cục của căn nhà hiện mồn một từ đầu đến cuối. Giống như một trận gió thổi từ đại môn xuyên qua thính đường thoát ngoài cửa sổ, khiến dương trạch khó mà giữ nhân khí, vô cùng âm tà.

Huống hồ đây là một cơ ngơi to lớn như thế .

Ngụy Chiêu Minh cẩn thận chỉnh cổ áo và cổ tay áo, con đường đá tĩnh mịch vang lên tiếng giày da của kêu "lạch cạch lạch cạch". Anh thầm nghĩ, hèn gì Dung chấp nhận bỏ một tiền lớn để đổi nhà.

Bước bên trong, cảnh tượng khác biệt. Nhà chính ngăn cách thành hai phần bởi một tấm bình phong khổng lồ. Phía là cách bài trí của một dinh thự bình thường với bàn ghế đầy đủ. Tuy nhiên nơi đây đốt đèn, ánh sáng đều là từ phía tấm bình phong hắt .

Phía tấm bình phong, ngọn đèn dầu hắt lên một bóng cao gầy. Người nọ dường như đang chống cằm, dáng vẻ chán chường đến cực điểm mà khảy nhẹ hoa đèn. Ngụy Chiêu Minh nheo đôi mắt , thầm lặng phác họa lấy đường nét sườn mặt của đối phương qua cái bóng , trong lòng khỏi cảm thán quả thực là đến nao lòng.

Gã đàn ông mặc áo ngắn màu xám theo chân Ngụy Chiêu Minh cửa, mà chỉ quỳ sụp xuống ngay ngoài ngưỡng cửa. Gã tháo mũ xuống, nặng nề dập đầu một cái thật kêu mới thấp giọng bẩm báo: "Chủ tử, thiếu gia về ạ."

Người bên trong cũng đáp , tựa hồ như chẳng hề thấy gì.

Thế nhưng gã áo xám phảng phất như nhận mệnh lệnh ngầm nào đó, gã lồm cồm bò dậy từ mặt đất, cúi vái chào Ngụy Chiêu Minh một cái: "Chủ t.ử nghỉ ngơi . Thiếu gia, mời lối ."

Ngụy Chiêu Minh cảm thấy trái tim hẫng một nhịp. Đến khi đầu thì phía tấm bình phong trống trơn, căn bản chẳng thấy bóng nào cả. Anh kìm lòng chăm chú tấm bình phong đó thêm nữa. Thế nhưng vật báu cứ như phủ một lớp thủy tinh mờ, sương mù dày đặc khiến tầm trở nên m.ô.n.g lung, chỉ thể lờ mờ nhận đó họa hình . Ngụy Chiêu Minh dụi dụi mắt, cảm thấy đầu óc chút đau nhức.

Trong lòng càng lúc càng dấy lên cảm giác cổ quái, bám sát ngay lưng gã đàn ông áo xám, thận trọng mở lời: "Cho hỏi một chút......"

"Suỵt." Gã áo xám để Ngụy Chiêu Minh kịp hết câu, giọng trầm đục của gã vang lên như một tiếng thở dài giữa đêm đen, "Có vấn đề gì, xin thiếu gia đợi đến ngày mai hừng đông hãy ."

Ly

Gã dẫn Ngụy Chiêu Minh bước lên một dãy lầu phụ, những bậc thang gỗ lâu đời phát tiếng "kẽo kẹt, kẽo kẹt" rợn mỗi bước chân. Gã nhỏ giọng dặn dò: "Thiếu gia, ban đêm gió lớn, nhớ kỹ tuyệt đối mở cửa sổ. Cho dù thấy bất kỳ tiếng động gì, cũng nhất định mở cửa cửa sổ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-3.html.]

Giọng khàn đặc của gã cứ quanh quẩn nơi cầu thang, Ngụy Chiêu Minh siết chặt hành lý, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Anh vô thức đưa tay xoa lấy viên Ngọc Quan Âm đang treo cổ. Viên ngọc vốn là món quà của một vị tăng nhân tại chùa Giác Long tặng cho từ ba năm , luôn mang theo bên rời, giờ đây nó tỏa cảm giác ôn nhuận, ấm áp vô cùng.

Tâm tình của Ngụy Chiêu Minh nhờ thế cũng dần dần bình tĩnh trở .

Căn phòng dành cho Ngụy Chiêu Minh cũng mang kết cấu bằng gỗ, bên trong thắp một ngọn đèn dầu le lói, phảng phất chút hương tùng thoang thoảng. Chiếc giường của đặt ngay ngắn ở chính giữa phòng, nhưng kỳ lạ là ngay sát mép giường dựng một tấm gương lớn, đối diện thẳng vị trí đầu giường của .

Xúi quẩy! Thật sự là quá xúi quẩy!

Anh thể tin một gia đình quyền quý như thế lấy kiến thức phong thủy thông thường là đặt gương đối diện đầu giường. Tòa nhà ngay từ lúc bước cửa lộ rõ vẻ cổ quái. Ngụy Chiêu Minh cố nén cơn giận, thầm nghĩ với cách đối đãi kiểu , chắc hẳn phi vụ của Trâu Gia Hoa định bàn bạc chẳng đến ...... Hoặc giả, tên đó ở đây lâu như là vì vẫn còn đang cố công cứu vãn.

Ngụy Chiêu Minh xoay mặt gương ngược , lưng về phía giường . Anh còn đẩy cả đầu giường sát tường, bấy giờ mới mở hành lý lấy quần áo để rửa mặt súc miệng. Trong chậu rửa mặt và chậu ngâm chân, làn nước vẫn còn bốc nóng hổi, chắc hẳn chuẩn ngay khi tới lâu. Sự chu đáo khiến oán khí trong lòng Ngụy Chiêu Minh vơi đôi chút.

Rõ ràng là ngủ quên suốt dọc đường, chạm lưng xuống giường, cơn mệt mỏi và buồn ngủ ập tới. Chiếc giường mềm mại đến lạ lùng, như thể lót bằng nhiều tầng bông sợi, khiến Ngụy Chiêu Minh lên đó cảm giác như cả cơ thể đang chiếc giường nuốt chửng lấy.

Giữa làn ranh của ý thức, ngửi thấy một sợi hương lạnh nhàn nhạt. Ngụy Chiêu Minh bỗng nhiên nhớ tới phương t.h.u.ố.c Lãnh Hương Hoàn mà Tiết Bảo Thoa dùng để trị bệnh suyễn trong Hồng Lâu Mộng —— dùng nhị hoa mẫu đơn trắng mùa xuân, hoa sen trắng mùa hạ, hoa phù dung trắng mùa thu và hoa mai trắng mùa đông. Bốn loại nhị hoa phơi khô ngày Xuân Phân năm mới nghiền thành bột dược. Lại còn dùng nước mưa ngày tiết Vũ Thủy, sương sớm ngày tiết Bạch Lộ, sương trắng ngày tiết Sương Giáng và tuyết đọng ngày tiết Tiểu Tuyết trộn lẫn với để điều chế d.ư.ợ.c phẩm, thêm mật ong và đường trắng, đựng trong hũ sứ cũ đem chôn gốc cây lê.

Vì thế, mùi hương là sự hòa quyện giữa âm dương bốn mùa, cầu kỳ cao quý, lạnh lẽo mà diễm lệ, thanh nhã nhưng vô cùng nhu hòa.

Ngụy Chiêu Minh tham lam hít lấy mùi hương , thả trôi theo tiềm thức.

Một luồng lạnh lẽo bò lên đầu ngón tay , men theo cánh tay đang buông thõng bên ngoài chăn mà trượt thẳng nách, tựa như một cái vuốt ve âu yếm, giống như một nụ hôn nồng cháy. Đôi mắt Ngụy Chiêu Minh khẽ động đậy từ từ mở .

Trời sáng, nhưng ánh sáng trong phòng vẫn vô cùng ảm đạm. Bên ngoài vang lên tiếng "tí tách, tí tách", mưa rơi lất phất tự bao giờ chẳng .

"Tỉnh ?" Anh thấy đang với . Giọng trầm thấp mà quen thuộc , cứ như thể tiếng nhạc cụ vang lên giữa một tĩnh lặng.

Sau đó, nọ khẽ hôn lên đôi mắt , đôi môi lạnh lẽo mang theo chút ẩm ướt của sương giá. Người đó ôn tồn bảo: "Tỉnh thì đây chải tóc cho ."

Ngụy Chiêu Minh để mặc cho nọ nắm lấy tay dẫn đến bên bàn. Tóc của thật dài, hiện tại là thời dân quốc, đàn ông để tóc dài kiểu đuôi chuột còn hiếm thấy, huống hồ là mái tóc dài chạm thắt lưng như thế .

Loading...