Hung trạch - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:13:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối phương im lặng trong giây lát, đó chiếc điện thoại dường như chuyển sang tay một khác.

"Tôi sẽ phái đến đón ." Hoàn khác biệt với lúc nãy, giọng trầm thấp và đầy từ tính, tựa như tiếng đàn cầm vang vọng giữa ngôi chùa cổ, mang theo một sức mê hoặc khó tả. Tim của Ngụy Chiêu Minh bỗng nhiên đập gia tốc một cách lạ thường, gương mặt kìm mà ửng đỏ lên: "...... Đây, đây là Dung Quân ạ?"

Người ở đầu dây bên khẽ một tiếng, trả lời: "Là ." Tiếng nhẹ phảng phất như đang ghé sát tai Ngụy Chiêu Minh mà thầm thì. Sống đến từng tuổi, bao giờ một giọng nào trêu chọc đến mức bủn rủn cả chân tay như lúc . Anh vội vàng đáp lời: "Vậy, sẽ chờ ở nhà ga ạ...... Thật sự xin làm phiền, xin phép cúp máy ." Đầu óc cuồng, chẳng kịp đợi đối phương trả lời vội vàng "lạch cạch" một tiếng cắt đứt cuộc gọi.

Vừa đầu , Ngụy Chiêu Minh chạm ngay ánh mắt đầy ẩn ý của ông lão trong phòng trực ngay phía lưng. Anh lúng túng gật đầu cảm ơn ông lão một cách loạn xạ, túm lấy túi hành lý, mặt đỏ tai hồng chạy biến ngoài. Ông lão tóc hoa râm theo bóng lưng của Ngụy Chiêu Minh một cách hớn hở, đẩy đẩy gọng kính lão sống mũi, đang định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên thốt lên một tiếng "Ơ kìa?".

Ông run rẩy dậy, lách tới bên cạnh ống điện thoại cúi đầu xuống chân bàn.

—— Chiếc điện thoại căn bản là hề cắm dây cơ mà!

Ông chợt nhớ trưa nay để một giấc ngủ yên tĩnh, ông bí mật rút dây điện thoại , tuổi già sức yếu nên ngủ dậy một giấc là quên sạch sành sanh.

Ông lão ngẩng đầu lên, lo lắng đưa mắt tìm kiếm ngoài cửa sổ, nhưng chẳng còn thấy bóng dáng cao gầy, đĩnh đạc của trai trẻ lúc nãy nữa. Ông chán nản phịch xuống ghế, ngây chằm chằm những trang sách báo bàn đang tự lật dù gió, cả trông như đ.á.n.h mất hồn vía .

Ngụy Chiêu Minh bản đợi trong bao lâu. Kể từ khi cúp điện thoại, trong đầu cứ mãi vẩn vơ vang vọng giọng của đàn ông . Anh đó đầy thẫn thờ, mãi cho đến khi vỗ nhẹ lên bả vai.

Ngụy Chiêu Minh đầu , phát hiện phía là một đàn ông mặc áo ngắn màu xám. Bóng chiều buông xuống, ánh đèn vàng mờ ảo của biển báo nhà ga, gương mặt của gã trông như sương mù che phủ, nhạt nhẽo đến mức khiến chẳng thể nhớ rõ đường nét.

"Chiêu Minh thiếu gia, mời lối ." Người nọ chắp tay làm lễ với Ngụy Chiêu Minh, chìa tay hiệu mời. Chiếc áo dài của gã may bằng lụa, ánh đèn đường nó phập phồng như dòng nước đang chảy, tuy phần cũ kỹ khi đặt cạnh bộ Tây trang ba mảnh của Ngụy Chiêu Minh, nhưng qua là chất liệu chú trọng. Gã dẫn Ngụy Chiêu Minh vòng vèo qua mấy lối rẽ, tiến một con ngõ tối om.

Ngụy Chiêu Minh định cất tiếng hỏi làm gã nhận , thì nọ dừng bước: "Thiếu gia, lên xe thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-2.html.]

Anh nghiêng đầu , bấy giờ mới phát hiện giữa con ngõ vắng vẻ từ lúc nào đỗ sẵn một chiếc xe ngựa. Chiếc xe đen kịt, mui che kín đáo. Phía xe treo hai chiếc đèn bát giác ba tầng, ánh đèn màu cam vàng nhảy nhót liên tục bên trong, soi sáng một đất rộng phía . Xe ngựa kéo bởi hai con ngựa đen tuyền, chúng đều lặng lẽ cúi đầu, trông vẻ vô cùng thuần hậu và ngoan ngoãn.

Người đàn ông mặc áo xám kéo cửa xe , Ngụy Chiêu Minh đành bước lên. Bên trong xe chẳng đang đốt loại hương gì, mùi vị ngọt lịm mà vô cùng dễ chịu. Có lẽ do những ngày qua tâm trạng quá căng thẳng nên giờ đây khi thả lỏng, Ngụy Chiêu Minh nhanh chóng chìm sâu giấc ngủ. Anh thậm chí còn chẳng thấy một tiếng vó ngựa nào vang lên suốt quãng đường.

Đến khi Ngụy Chiêu Minh tỉnh , phát hiện còn ở xe ngựa nữa.

Anh dậy, ánh nắng chói chang khiến đầu óc chút choáng váng. Anh cố gắng trấn tĩnh , thấy mặt là một màu tím đậm nhạt đan xen. Đó là những đóa hoa t.ử đằng.

Ly

Một gốc cây hòe cổ thụ mọc giữa sân, những nhành t.ử đằng bám chặt cây mà vươn lên, thác hoa màu tím che khuất những cành khô uốn lượn như rồng , trông giống như một bức họa mực tàu. Sắc tím theo làn khí tuôn chảy xuống, rủ tận lên của kẻ đang gốc cây.

Người đó đang một chiếc ghế bập bênh mềm mại, gương mặt che khuất bởi một quyển sách. Một bàn tay của nọ gác lên quyển sách, bàn tay còn buông thõng tự nhiên bên hông, những khớp xương thon dài và rõ rệt trông thanh khiết như ngọc nhuận. Người đó mặc một bộ đồ trắng tinh khôi, đôi tay cũng cực kỳ trắng trẻo, ánh quang hắt , cả như mạ một lớp hào quang mờ ảo. Trong khí phảng phất mùi hương thầm kín, thứ hương thơm mộng ảo khiến lòng xao xuyến, chỉ tiến gần để đ.á.n.h thức dậy.

Ngụy Chiêu Minh bước tới. Nào ngờ đúng lúc , đột nhiên từ bên cạnh vọt một nhóc tì bảy tám tuổi. Trên đầu đứa trẻ đội một chiếc mũ đầu hổ, một chỏm tóc từ trán rủ xuống, vận chiếc áo khoác nhỏ, trông vô cùng đáng yêu như tạc từ phấn từ ngọc . Ngụy Chiêu Minh còn kịp rõ mặt mũi đứa bé thì thấy nó nhảy tót lòng đang ghế, đôi tay nhỏ bé kéo quyển sách xuống, nãi thanh nãi khí mà nũng nịu: "Quân Quân ôm, Quân Quân ngủ nữa." Nói xong, nó liền rúc lòng nọ mà dụi dụi, đến mức làm rơi cả chiếc mũ đầu hổ, lộ mái tóc đen mềm mại và dày dặn.

Người đàn ông khẽ thành tiếng, ôm lấy đứa trẻ một cách đầy sủng ái, hôn lên đỉnh đầu nó nhặt chiếc mũ đầu hổ đội cho nhóc tì. Chiếc ghế bập bênh cứ thế đu đưa nhẹ nhàng, những đóa t.ử đằng cũng lặng lẽ lay động trong gió, rụng xuống một cánh hoa mỏng manh đậu đầu nọ.

Ngụy Chiêu Minh cảm thấy lồng n.g.ự.c như một thứ gì đó vô cùng thuần khiết đ.á.n.h trúng, mềm yếu đến lạ kỳ. Anh thực sự rõ dung mạo của , nhưng vầng sáng trắng quá chói mắt, chói đến mức khiến nước mắt cứ thế tuôn rơi......

"...... Thiếu gia, thiếu gia......"

Ngụy Chiêu Minh mơ màng mở mắt , mới nhận tất cả chỉ là một giấc chiêm bao.

Xe ngựa dừng , đàn ông mặc áo xám đang chờ bên ngoài cửa. Ngụy Chiêu Minh vịn tay gã để xuống xe, dù chỉ mới là đầu thu nhưng lòng bàn tay của gã lạnh ngắt như tiền. Có lẽ do lúc nãy đ.á.n.h xe gió thổi quá nhiều.

Ngụy Chiêu Minh ngước lên, cổng lớn của dinh thự vô cùng rộng lớn và uy nghi, trang trí bằng tông màu vàng kim lộng lẫy, phía còn mái cong tầng tầng lớp lớp, cao sừng sững như thể chạm tới tận các vì . Thế nhưng, thông thường cửa các gia đình quyền quý đều hai con sư t.ử đá, nhưng Dung phủ , chỉ treo bốn chiếc đèn lồng đỏ rực đang đung đưa qua trong đêm tối, phản chiếu mập mờ chữ "Phủ" tấm bảng hiệu.Cánh cửa đại môn đang mở rộng, bên trong đèn lồng ánh đèn nào cả, tất cả chỉ dựa một chiếc đèn bão tay đàn ông áo xám để dẫn đường.

Loading...