Hung trạch - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:47:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dung Quân cạnh đó, hề lộ vẻ bi thương mà ngược còn thoáng hiện nét vui mừng. “Thành với vốn dĩ sẽ tổn thọ,” Hắn từ phía ôm chặt lấy Ngụy Chiêu Minh. Bộ hỷ phục đỏ sẫm càng làm nổi bật đôi môi đỏ rực và làn da trắng như tuyết của . “Cái xem , nhất thế mạng cho để trả nợ ...”
“Từ nay về , chỉ thôi. Tôi sẽ chăm sóc thật cả đời ,” Hắn áp sát vành tai khẽ, giọng khàn khàn ẩn chứa một sự nhiệt tình điên cuồng và áp chế: “Phu nhân, phu nhân của ...”
Ngụy Chiêu Minh im bất động trong vòng tay của Dung Quân. Anh hiểu những gì đang , và thực tâm cũng chẳng . Sự vui sướng thèm che giấu của Dung Quân lúc giống như một chiếc mặt nạ dữ tợn, phơi bày một bản chất m.á.u lạnh còn nhân tính. Tâm trí Ngụy Chiêu Minh cứ thế bay thật xa, thầm nghĩ, Dung Quân của đây... rốt cuộc là như thế ?
Là Dung Quân đổi, vốn dĩ bản bao giờ thực sự thấu ?
Ngụy Chiêu Minh đem tro cốt của chôn gốc cây hòe già trong viện. Thế nhưng từ ngày đó, cây hòe dù chăm sóc thế nào cũng sống nổi, nhựa cây cạn kiệt, cành lá khô héo lụi c.h.ế.t hẳn. Anh đưa chân đá nhẹ lớp đất gốc cây khô khốc. Đất ở đây tơi xốp, chỉ đá vài cái lộ một cái hố nhỏ sâu hoắm. Anh chằm chằm cái hố đó một lúc, thong thả vun đất lấp cho bằng phẳng.
Tiếc rằng lớp đất quá khô, đôi giày của Ngụy Chiêu Minh chẳng mấy chốc nhuốm một lớp bụi trắng như vôi. Anh nhấc chân lên định vỗ sạch, nhưng vết bụi cứ như vết bẩn thấm sâu thớ vải, càng phủi càng nhem nhuốc. Ngụy Chiêu Minh bực bội trèo lên cây, cứ thế leo mãi đến tận những cành cao nhất thể lên nữa mới dừng . Anh buông thõng hai chân, khẽ rung nhẹ để đôi giày vướng víu rơi rụng xuống đất.
Nhìn đôi giày trắng muốt chao liệng giữa trung khi chạm đất, Ngụy Chiêu Minh chợt nảy một ý nghĩ kỳ quặc: Nếu bây giờ ngã xuống, lẽ cũng coi như đoàn tụ, c.h.ế.t cùng một chỗ với và v.ú nuôi.
Tang lễ của Mộng Miên diễn vô cùng đơn giản, đến mức thê lương. Những tờ báo tang gửi giống như đá chìm đáy bể, một lời phản hồi. Vào ngày hỏa táng, tuyệt nhiên một nào từ nhà ngoại đến tiễn đưa cô đoạn đường cuối cùng. Dung Quân lấy cớ đột ngột mắc bệnh nặng, nên chỉ còn Ngụy Chiêu Minh tống chung.
Đi qua hết đường núi đến đường núi khác, những tờ tiền giấy nhạt màu bay múa ngập trời như những cánh bướm c.h.ế.t chóc. Gió thu thổi qua những đám cỏ dại khô cằn ven đường, tiếng rít thê thiết. Cát bụi trở về với cát bụi.
Sau một chuyến dài bên ngoài, thần trí của Ngụy Chiêu Minh dường như thanh tỉnh hơn nhiều. Lúc trở về, sắc mặt vô cùng khó coi. Những ngày qua vì lo hậu sự cho Mộng Miên mà chạy đôn chạy đáo, chẳng mấy khi trò chuyện cùng Dung Quân. Anh thẳng phòng ngủ nhưng thấy , bèn chuyển sang thính đường. Quả nhiên, Dung Quân đang quỳ tượng Phật.
Ngụy Chiêu Minh đè nén ngọn lửa giận đang bùng lên trong lòng, lạnh giọng hỏi: “Dung Quân, chẳng em là em bệnh ?”
Dung Quân như thấy, đôi môi vẫn mấp máy lầm rầm những lời tụng niệm quái dị. Ngụy Chiêu Minh tiến lên một bước, gắt gao : “Đứng lên , chuyện với em.”
Lúc , Dung Quân mới thong thả dậy, chỉnh tà áo sảnh ngoài, chiếc ghế bành một cách ung dung. Hắn ngửa đầu, nở một nụ nhợt nhạt với Ngụy Chiêu Minh: “Chiêu Minh gì với nào?”
“Em sẽ chăm sóc cho Mộng Miên, rốt cuộc em chăm sóc kiểu ?” Ngụy Chiêu Minh đen mặt, cơn giận che mờ cả nỗi sợ hãi vốn Dung Quân.
Ly
“Tôi để cô đói, cũng để cô lạnh,” Dung Quân vô tội chớp mắt, “Anh còn làm thế nào nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-19.html.]
Thái độ thờ ơ, xem mạng như cỏ rác của khiến Ngụy Chiêu Minh càng thêm phẫn nộ: “Rốt cuộc tại cô hóa điên?”
Dung Quân khẽ thành tiếng. Chiếc chỉ bộ bằng vàng gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, dù đang nhưng tư thế của phảng phất như đang xuống Ngụy Chiêu Minh từ một vị trí cao vời vợi. Hắn chậm rãi : “Anh quên ? Cổ họng cô bệnh đến hỏng bét, chịu nổi đả kích nên mới phát điên thôi.”
Mộng Miên là yếu ớt đến thế ? Ngụy Chiêu Minh thoáng hiện vẻ mờ mịt. đúng là cô yêu ca hát, coi đó là lẽ sống của . Nếu giọng hát mất , chắc chắn cô sẽ đau khổ đến tột cùng. Trong phút chốc, nỗi bi thương lấn át cơn giận, run run rút từ trong n.g.ự.c áo một tấm bài vị, giọng sầu thảm: “Đi cùng đến từ đường một chuyến .”
Ánh mặt Dung Quân biến mất, đôi mắt híp đầy nguy hiểm: “Anh đặt bài vị cô lên ban thờ?”
Ngụy Chiêu Minh nuốt nước bọt, cố giữ giọng thật dõng dạc: “ .”
“Không .” Dung Quân trả lời ngắn gọn, lạnh lùng.
“Dựa cái gì mà !” Mọi uất ức kìm nén bấy lâu nay bùng nổ, Ngụy Chiêu Minh quát thẳng mặt Dung Quân: “Em đừng tưởng mù! Bảng hiệu ngoài cửa là 'Ngụy Phủ' chứ 'Dung Phủ'. Dung Quân, cảm giác tu hú chiếm tổ bấy lâu nay, rốt cuộc em thấy thế nào?”
Lúc mất lý trí, chỉ dựa sự sủng ái của Dung Quân dành cho mà điên cuồng trút bỏ oán khí.
“Chiêu Minh, Ngụy gia nợ nần bao nhiêu ? Nếu , đừng là tòa nhà , ngay cả cũng đem gán nợ làm nô lệ cho từ lâu .” Dung Quân khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc đen trượt khỏi vành tai, đưa tay gạt nhẹ ôn tồn khuyên nhủ: “Cha đều mất cả , giờ chỉ còn thể bảo vệ . Để mãi mãi làm một tiểu thiếu gia nhàn hạ, chẳng lắm ?”
Những lời dịu dàng của Dung Quân khiến tim Ngụy Chiêu Minh thắt . Anh chợt nhận những lời lẽ quá đáng với cứu vớt gia tộc . Anh nắm chặt lấy tấm bài vị, sự tự tin lúc nãy tan biến như bong bóng xà phòng. Anh xuống cạnh Dung Quân, khẩn cầu: “Mộng Miên là một cô gái . Cô chịu quá nhiều khổ cực , chỉ cho cô một danh phận đường hoàng mà thôi.”
Dung Quân xoáy mắt , đôi đồng t.ử đen kịt một tia sáng: “Chiêu Minh, vốn dĩ là phu nhân của . Bây giờ phu nhân của cưới một đàn bà khác, thấy chuyện nực lắm ? Tôi nhẫn nhịn bấy lâu, thậm chí vì cô mà thả ngoài, mà vẫn còn khiêu chiến giới hạn cuối cùng của ?”
Ngụy Chiêu Minh hổ thẹn đến mức mặt cắt còn giọt máu. Anh gì đó nhưng thôi, cuối cùng nghiến răng phắt dậy: “Em thì thôi, tự ! Dù thế nào nữa, chuyện cũng tôn ti trật tự rõ ràng!”
“Anh dám?” Gương mặt vốn tối tăm của Dung Quân giờ đây bao phủ một luồng t.ử khí nồng đậm.
Ngụy Chiêu Minh dám thẳng, định bước thì...
“CHÁT!” Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt . Ngụy Chiêu Minh thậm chí còn kịp thấy Dung Quân di chuyển đến bên cạnh từ lúc nào. Chiếc chỉ bộ bằng vàng sắc lẹm rạch một đường mảnh má , khiến những giọt m.á.u tươi rịn lạnh ngắt. Anh bàng hoàng Dung Quân, nhưng thấy lộ vẻ hối , ôm chặt lấy lòng.