Hung trạch - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:46:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Quân khẽ , hề tỏ giận dỗi mà chậm rãi : “Chính vì ở đây lâu nên còn hiểu rõ Ngụy gia hơn bất kỳ ai. Tài sản của Ngụy gia thất thoát nhanh như , thứ nhất là do chính sách đổi, thuế chồng thêm thuế; thứ hai là do những quản lý đây làm ăn tắc trách, thu đủ chi; và thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, chính là vị gia chủ hiện tại đủ sức phục chúng, lòng tan rã, đám cấp bên ngoài cung kính nhưng bên trong âm thầm biển thủ, trốn thuế để tư lợi riêng. Ví dụ như...” Dung Quân nháy mắt với đầy ẩn ý, “Anh hãy bảo đặc biệt lưu tâm đến phòng kế toán một chút...”

Dưới sự chỉ dẫn thầm lặng của Dung Quân, Ngụy gia kỳ tích một nữa hưng thịnh trở . Mẹ mừng lắm, bà cũng nhẹ nhõm phần nào. Thế nhưng ngay khi rảnh rang, bà bắt đầu tính toán chuyện chung đại sự của Ngụy Chiêu Minh.

lượt nạp cho hai phòng thê . Ngụy Chiêu Minh vốn là con hiếu thảo, thể nào làm trái ý

Dung Quân cũng trở nên vô cùng kỳ quái. Hắn vốn là thanh lãnh, ưa thích sự tĩnh lặng, nhưng hai năm gần đây bắt đầu thường xuyên trong phủ, xuất đầu lộ diện mặt đám hạ nhân, dần dần nắm giữ hết huyết mạch của Ngụy gia. Sự hiện diện của Dung Quân tự nhiên đến mức chẳng ai thấy kỳ quái, phảng phất như sinh là chủ nhân thực sự của nơi . Ngụy Chiêu Minh, Ngụy Nguy và cả , tất cả đều giống như những dây leo bám víu cái cây cổ thụ đại thụ mang tên Dung Quân mà sinh trưởng.

Bề ngoài Dung Quân luôn tỏ thông tình đạt lý, nhưng thực chất cực kỳ căm ghét việc Ngụy Chiêu Minh nạp . Hắn tuyệt đối cho phép gặp mặt các vị di thái thái. Những phụ nữ đó lẽ vì ghẻ lạnh quá lâu, sống trong tòa nhà rộng lớn hiu quạnh, tìm thấy lối thoát cho cuộc đời , nên rốt cuộc đều lượt nhảy giếng tự sát. Đám hạ nhân bắt đầu đồn thổi rằng đây chính là lời nguyền của Ngụy gia, rằng dòng họ sẽ tuyệt hậu ngay ở đời của Ngụy Chiêu Minh.

Lời đồn càng dữ dội, càng sốt ruột. Bà hận thể nhét hết tất cả phụ nữ trong phủ phòng của .

Cuối cùng, một ngày nọ, sự kiên nhẫn của Dung Quân chạm giới hạn. Hắn với : “Chiêu Minh, hồi nhỏ thường bảo cưới , còn nhớ ? Vậy thì bây giờ, hãy để cưới .” Bàn tay lạnh lẽo của vuốt ve gương mặt , ngữ khí mang theo vẻ vui: “Anh rõ ràng là của . Chỉ khi cưới , phụ nữ mới thể dừng mấy cái trò nhảm nhí đó.”

Ngụy Chiêu Minh gượng một tiếng: “Được... thôi, nhưng để bàn bạc với .”

Dung Quân thì vui, chẳng thèm bận tâm đến ý kiến của : “Vậy thì quyết định , hôn lễ sẽ diễn đúng ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi của .”

Quả nhiên, phản ứng của vô cùng kịch liệt đúng như dự đoán.

“Đồ hỗn xướng! Các ngươi đều là đàn ông mà! Cưới gả cái nỗi gì chứ, con thật sự Ngụy gia tuyệt hậu ?” Bà tức giận đập vỡ tan tành bình hoa xuống đất.

“Mẹ,” Ngụy Chiêu Minh uể oải khổ, “Chẳng còn Ngụy Nguy ...”

“Phì! Đừng nhắc đến cái thứ rác rưởi đó mặt ! Không !”

“Mẹ, xin hãy thành cho chúng con!” Ngụy Chiêu Minh quỳ sụp xuống đất, tiếng đầu gối va gạch "lạch cạch" đầy đau đớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-18.html.]

Mẹ ngay lập tức giáng cho một cái tát nảy lửa: “Con cư nhiên vì nó mà quỳ xuống ? Con là đại thiếu gia của Ngụy gia, sẽ là lão gia của cái nhà , cái tên Dung Quân đó là cái thá gì chứ? Con đang làm cái gì thế ? Đứng lên cho !”

“Mẹ ơi, Dung Quân thì còn Ngụy gia nữa ,” Ngụy Chiêu Minh vẫn quỳ đất, lời mang đầy ẩn ý, “Coi như là Ngụy gia nợ .”

“Được, lắm, thật đúng là đứa con trai ngoan của ,” Bà lùi hai bước, giọng run rẩy: “Ngụy Chiêu Minh, nếu con thật sự ở bên cái đứa đó, sẽ thắt cổ tự t.ử cây cho con xem!”

Thế nhưng, một khi Dung Quân quyết định thì ai thể đổi . Từ một tháng ngày sinh nhật của , trong Ngụy gia lục tục xuất hiện vô sính lễ và đồ dùng tân hôn. Một ngày nọ, khi Ngụy Chiêu Minh cùng Dung Quân trở về viện, liền thấy đang cầm một chiếc kéo lớn chuyên dùng làm thợ may, điên cuồng cắt nát bộ mũ phượng khăn quàng vai của .

Ly

“Ta cho con gả , cho con gả...” Gần đây bà tái nghiện t.h.u.ố.c phiện, thần trí lúc tỉnh lúc mê. Ngụy Chiêu Minh thoáng thấy ánh mắt của Dung Quân trở nên sâu thẳm và lạnh lẽo như lưỡi dao, vội lao tới đoạt lấy cây kéo trong tay , giao bà cho đám hạ nhân quản thúc, dặn dò kỹ lưỡng: “Hãy chăm sóc bà cho , từ giờ cho đến ngày sinh nhật của , tuyệt đối đừng để bà ngoài...”

Ngày sinh nhật của Ngụy Chiêu Minh cuối cùng cũng đến, khung cảnh trong viện thật kỳ quái khi một nửa bao phủ bởi màu trắng tang tóc, một nửa rực rỡ sắc đỏ hỷ sự. Trong hỷ đường màu đỏ rực thắp đầy những ngọn nến trắng bệch, chữ "Hỷ" dán cửa sổ cũng một cái màu đỏ, một cái màu trắng. Điều rốt cuộc ý nghĩa gì đây?

Ngụy Chiêu Minh hồi lâu, chỉ cảm thấy đám cưới giống với những gì từng thấy đây, nhưng cũng chẳng thấy gì là kỳ lạ cả. Anh chuẩn cho Dung Quân một món quà đặc biệt: một chiếc bao đầu ngón tay bằng vàng ròng, món đồ mà đào từ sâu nền đất của dinh thự họ Ngụy từ nhiều năm .

Dung Quân đeo nó thấy vô cùng vặn. Hắn hiếm khi để lộ vẻ vui mừng thuần túy như , kìm xổm xuống bế thốc Ngụy Chiêu Minh lên xoay vòng vòng, đặt lên mặt những nụ hôn cháy bỏng.

“Ha ha, cảm ơn Chiêu Minh, đây vốn dĩ chính là món đồ của mà. Tôi vui lắm, bé ngoan của ...” 

Dung Quân rằng sẽ dùng kiệu tám khiêng để rước , và thực sự chuẩn một chiếc kiệu đỏ rực rỡ. Ngụy Chiêu Minh trong kiệu cảm nhận sự rung lắc nhịp nhàng, từ đại môn khiêng thẳng đại sảnh. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác trống trải lạ thường, tự thấy giống như một nàng dâu nhỏ sắp gả nơi xa.

“Nhất bái thiên địa —” Ngụy Chiêu Minh quỳ xuống đất, thành kính dập đầu một cái. Anh Dung Quân đỡ dậy thì đột nhiên thấy phía truyền đến tiếng bánh xe lăn "lộc cộc, lộc cộc" vội vã.

“Anh ơi! Anh! Anh mau xem Phu nhân ! Bà ... bà thắt cổ cây hòe già —!” Ngụy Nguy ở phía lưng gào lên đầy nôn nóng.

Ngụy Chiêu Minh lập tức giật phắt khăn voan che đầu , hất tay Dung Quân lao vọt ngoài. Anh chạy túm lấy vạt áo hỷ đỏ rực, gỡ bỏ mũ phượng đầu, lột bỏ tấm áo choàng tua rua. Càng chạy, càng cảm thấy cơ thể trở nên nhẹ bẫng, thậm chí trong lòng còn dâng lên một khát vọng điên cuồng là cứ thế chạy mãi, đừng bao giờ dừng .

Dáng vẻ của khi chẳng hề đẽ chút nào, nước mắt nước mũi và cả nước dãi dàn dụa khắp mặt. Biểu cảm của bà vô cùng dữ tợn, năm đầu ngón tay co quắp , phảng phất như khi c.h.ế.t bà trải qua một cuộc đấu tranh vô cùng thống khổ. Trên cổ bà hằn lên một vòng tím ngắt, thậm chí ở gáy còn những vết lằn đen sẫm sâu hoắm.

 

Loading...