Hung trạch - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:46:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt Dung Quân chìm trong bóng tối âm trầm, cúi xuống kéo Ngụy Chiêu Minh lòng . “Đã bảo đừng ngủ ở đây mà,” Dung Quân áp mặt mặt , đôi cánh tay siết chặt lấy như khảm da thịt: “Ban đêm gió lớn, cảm lạnh thì .”

Ngụy Chiêu Minh ngây ngốc Dung Quân trân trân, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như chẳng thể nhận mặt rốt cuộc là ai. Thế nhưng ngay giây đó, bỗng nhiên hét lên một tiếng thất thanh, hai tay liều mạng lay động cánh tay của Dung Quân:

“Dung Quân, Dung Quân ! Mộng Miên hại c.h.ế.t, chắc chắn là kẻ hãm hại cô !”

“Anh đang cái gì , chẳng tự sát ?” Dung Quân nhàn nhạt hỏi , giọng điệu bình thản đến lạ lùng.

“Không, !” Đôi mắt Ngụy Chiêu Minh trợn trừng đầy vẻ bệnh hoạn, ghé sát tai Dung Quân, âm trầm : “Cô báo mộng cho . Giọng của cô ... cổ họng của cô hủy hoại, cô c.h.ế.t oan ức lắm!”

Dung Quân khẽ nheo đôi mắt dài, bàn tay thong thả và ôn nhu vuốt ve từng sợi tóc của Ngụy Chiêu Minh, khẽ hỏi: “Chiêu Minh, còn thấy những gì nữa?”

Ly

“Anh còn thấy... thấy ép nạp ... còn một phụ nữ lạ mặt dìm xuống giếng. Hình như, hình như đó chính là Nhị di thái...”

Nói đoạn, đôi lông mày của Ngụy Chiêu Minh xoắn chặt đầy đau đớn: “Dung Quân ơi, tại đây hề thắc mắc nhỉ? Đã Tam di thái, tại Đại di thái và Nhị di thái? Mọi chuyện là thế nào... thật kỳ quái, cái gì cũng thấy kỳ quái vô cùng.”

Thần trí của Ngụy Chiêu Minh càng lúc càng trở nên hỗn loạn, minh mẫn. Anh sức vò nát tay áo của Dung Quân, gào lên: “Rốt cuộc là chuyện gì, em cho , chuyện !”

“Suỵt, ngoan nào.” Dung Quân kéo đầu Ngụy Chiêu Minh áp lồng n.g.ự.c , nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run rẩy của . Giọng của dường như mang theo một thứ ma lực khiến lòng tĩnh lặng: “Bé ngoan, ngủ một giấc . Ngủ dậy , sẽ quên sạch hết thảy những chuyện vui thôi...”

Dưới những lời dỗ dành , Ngụy Chiêu Minh cảm thấy mí mắt nặng trĩu, dính chặt như bôi hồ, dù cố gắng thế nào cũng chẳng thể mở nữa.

Mùa thu năm dường như già trong chớp mắt. Ngụy Chiêu Minh lặng lẽ ngưỡng cửa linh đường, từng thấy một đàn nhạn nào bay qua bầu trời phía tòa dinh thự u ám .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-17.html.]

Anh vô thức nhặt một chiếc lá khô, đưa lên miệng thổi lên những âm thanh "u u" vỡ vụn. Những âm điệu rời rạc chẳng thành khúc nhạc khiến cảm thấy vô vị, liền ném chiếc lá xuống đất dùng chân nghiền nát thành bụi cám. Trong lòng lúc trống rỗng vô cùng, chẳng còn một chút niềm tin hy vọng nào sót .

Cảm thấy mệt mỏi, Ngụy Chiêu Minh nghỉ một lát nên tìm đến sân viện của Dung Quân. Giữa sân, cây hòe già cao lớn c.h.ế.t tự bao giờ. Đám kiến đục khoét gốc cây, nhai nát thớ gỗ rải xung quanh một vòng bột trắng xóa như vụn cốt sâm. Trên những cành cây khô khốc , những đóa t.ử đằng vẫn nở rộ một cách kỳ quái. Ngụy Chiêu Minh thầm nghĩ, chẳng t.ử đằng thường nở cuối xuân đầu hạ , tại giờ đầu thu mà chúng vẫn còn khoe sắc? suy nghĩ nhanh chóng vụt qua, tự nhủ chắc là nhớ nhầm mùa hoa nở mà thôi.

Anh gốc cây, ngửa mặt lên những chạc cây chằng chịt, ký ức về những chuyện cũ thời thơ ấu chợt ùa về. Có những kỷ niệm cùng Dung Quân, cùng v.ú nuôi, và cả với nữa. Thực , quãng thời gian khi cha qua đời là lúc cảm thấy hạnh phúc nhất. Khi còn ngoài bài bạc hút t.h.u.ố.c phiện nữa, bà ở nhà quán xuyến việc, một tay chống đỡ cả cơ nghiệp họ Ngụy. Những lúc rảnh rỗi, bà đan khăn quàng cổ cho bằng mũi kim xương cá, đường đan nhanh khít, đôi bàn tay bà mới khéo léo làm .

Tiếc , cơ ngơi họ Ngụy vẫn cứ thế lụn bại dần. Ngụy Chiêu Minh bao giờ trách , bởi rõ từ khi cha mất, gia tộc vốn chỉ còn là một cái xác hồn, thoi thóp tàn.

Ngụy gia vốn là một danh gia vọng tộc trăm năm, nhưng cũng từng qua một truyền thuyết vô cùng đáng sợ về tổ tiên . Chuyện kể rằng tổ tiên họ Ngụy vốn chỉ là một phú hộ nhỏ, tình cờ một bí pháp tà môn ngoại đạo: tìm một ngôi mộ cổ của một vị hầu gia ngày xưa, xây dựng một đại trạch viện ngay đó. Ngôi nhà thiết kế hội tụ tất cả những yếu tố hung hiểm nhất trong phong thủy để giữ cho vương khí của vị hầu gia tán mà ở vĩnh viễn trong nhà. Nhờ mượn luồng khí mà Ngụy gia thể lập nghiệp, bảo đảm sự hưng thịnh phồn vinh suốt trăm năm.

Tổ tiên Ngụy gia dốc sạch tài lực để xây nên phủ "đại hung" . Quả nhiên đó, Ngụy gia phất lên nhanh chóng, trở thành đại tộc một hai trong vùng. Thế nhưng tai họa cũng từ đó mà nảy sinh: nhân khẩu Ngụy gia cứ ngày một ít dần, đến đời ông nội thì bắt đầu lâm cảnh một mạch đơn truyền, những mụn con khác đều c.h.ế.t non một cách tức tưởi.

Đáng sợ hơn cả chính là sân viện cây hòe già — nơi vốn xây làm chủ viện vì vị trí và ánh sáng nhất. Thế nhưng bất kỳ vị chủ nhân nào dọn đó ở cũng đều đổ bệnh hoặc phát điên một cách bí ẩn, khiến căn viện đó cuối cùng khóa chặt . Người đồn rằng quý khí nhốt , còn linh hồn của vị hầu gia thì ? Chắc chắn cũng phong ấn trong đó . Một nơi phong thủy hung hiểm như chính là địa điểm hảo để nuôi dưỡng lệ quỷ.

Chẳng ai dám bén mảng đó. Dù cửa chỉ treo một ổ khóa lớn, nhưng trong Ngụy gia một quy tắc bất thành văn: tuyệt đối phép quấy rầy sự yên tĩnh của căn viện .

Trăm năm trôi qua, tiền tài bất nghĩa của Ngụy gia đến dễ dàng thì tiêu xài cũng chẳng nương tay, gia nghiệp cứ thế lụn bại như bóng chiều tà. Ngụy Chiêu Minh đôi khi thấy lén lút lau nước mắt, bước tới ôm lấy bà và rằng chuyện cứ để lo. còn nghiệp trung học, luôn cha ghẻ lạnh nên đối với việc kinh doanh của gia đình, là kẻ mù tịt. Anh từng đề nghị cho học việc để giúp đỡ, nhưng bà chỉ xua tay bảo : "Tránh , tránh , con cứ lo học hành cho t.ử tế, tiền du học chuẩn sẵn cả , hãy để mở mang kiến thức với nền giáo d.ụ.c của ngoại quốc..."

Mẹ luôn tin rằng Ngụy gia suy tàn là do cái c.h.ế.t của cha. Có lẽ bà chứng minh rằng ông , bà vẫn thể chèo lái gia tộc . Thế nhưng Ngụy Chiêu Minh vẫn bí mật tiếp xúc với việc kinh doanh lưng . Có một đang lén học xem sổ sách thì Dung Quân bắt gặp. Sau khi chuyện, Dung Quân và hỏi: "Chiêu Minh, em giúp Ngụy gia một tay ?"

Ngụy Chiêu Minh ngẩn ngơ Dung Quân. Anh rõ lúc câu đó, tâm tình của là như thế nào.

“Em... em làm ? Anh nghi ngờ năng lực của em, nhưng mà...” Ngụy Chiêu Minh năng chút lộn xộn, “Anh bao giờ thấy em bước chân khỏi tòa nhà cả.”

Loading...