Hung trạch - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:43:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng tuyệt nhiên một ai tiến lên dắt . Có kẻ còn chạy biến ngoài cửa, gào thét đòi gọi lão gia.

Ngụy Chiêu Minh nôn nóng túm chặt lấy y phục của đàn ông: “Tiên nhân, tiên nhân ơi, dẫn cùng ? Ngày Mai đây nữa, cầu xin .” 

Ngụy Chiêu Minh còn dứt lời, một cái tát trời giáng giáng mạnh gáy . Anh hoa mắt chóng mặt đầu , thì một cái tát khác vả thẳng mặt khiến ngã rạp xuống đất.

“Cái đồ khắc mệnh xui xẻo ! Mày đang lảm nhảm cái gì đó!” Phụ mặt mày xanh mét, đá mạnh chân hai cái lùi vài bước, lệnh cho gia nhân bế lên. Trong cơn hoảng loạn, Ngụy Chiêu Minh loáng thoáng thấy lầm bầm: “Phật Tổ phù hộ... hầu hạ tiếp theo cầu xin đừng chọn trúng ...”

Ngụy Chiêu Minh nước mắt đầm đìa đầu , tìm kiếm đàn ông đẽ , nhưng xung quanh chẳng còn thấy bóng dáng nữa. Anh sợ hãi đến cực điểm, cứ thế quờ quạng trong trung, ngừng gào khét:

“Đừng , đừng bỏ , đừng mà ——” Trong đầu đột nhiên nảy một cái tên, bất chấp tất cả mà hét lên: “Dung Quân! Dung Quân!”

“—— DUNG QUÂN!” Ngụy Chiêu Minh đột ngột bật dậy khỏi giường.

Anh thở hắt một , thấy những dải tua rua nóc giường đong đưa, một luồng khí lạnh của buổi sớm đầu thu từ cửa sổ len lỏi phòng. Đây rõ ràng phòng của . Ngụy Chiêu Minh bước xuống giường, nhịn mà đưa tay đỡ lấy cái thắt lưng đang đau nhức rã rời, những chuyện xảy đêm qua lướt qua đại não như một thước phim. Ngụy Chiêu Minh nhận đó là giấc mơ, trái trong lòng còn sinh vài phần vui sướng, dẹp bỏ sự hổ mà dáo dác tìm kiếm bóng dáng của Dung Quân.

“Thiếu gia, thiếu gia ơi.” Thải Song xuất hiện đúng lúc như canh sẵn thời gian. Ngụy Chiêu Minh tiến tới mở cửa, lòng vẫn còn vương chút sợ hãi mà trêu chọc: “Cũng may thật, tối qua đụng quỷ, suýt chút nữa thì dọa c.h.ế.t .”

Thải Song chỉ nở một nụ cứng nhắc, chẳng thèm đáp lời, chỉ lẳng lặng bưng chậu rửa mặt đặt lên giá, với : “Thiếu gia, mời ngài rửa mặt súc miệng.”

Ngụy Chiêu Minh rửa mặt hỏi: “Dung Quân ?” Hiện tại, sự ỷ của đối với Dung Quân trở nên vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần tỉnh dậy thấy cảm thấy thất thần như mất hồn mất vía.

Gương mặt tái nhợt của Thải Song khẽ giật động, cô bình thản : “Chủ t.ử chút việc bận, dặn thiếu gia cứ dùng bữa sáng ạ.”

Ngụy Chiêu Minh bất mãn hừ nhẹ một tiếng. Kết quả là mãi cho tới khi ăn xong bữa sáng, mới thấy Dung Quân xuất hiện.

Tâm trạng và tinh thần của Dung Quân trông vẻ . Hắn đón lấy chiếc khăn ướt từ tay gia nhân ngoài cửa để lau tay, sải bước tới bên cạnh Ngụy Chiêu Minh, chống tay ghế cúi xuống trao cho một nụ hôn sâu kiểu cách kéo dài. Ngụy Chiêu Minh đẩy nhẹ , liếc mắt đám gia nhân ngoài cửa, hạ giọng trách móc: “Có đang kìa...”

Dung Quân chẳng mảy may để tâm, l.i.ế.m lên khóe môi Ngụy Chiêu Minh một cái đầy tình tứ. Anh ngượng ngùng dời mắt chỗ khác, căn bản dám thẳng đôi mắt thâm thúy đầy mê hoặc . Anh hỏi : “Sáng nay ?”

Dung Quân kéo Ngụy Chiêu Minh lòng , vùi đầu cổ mà gặm nhấm, day dứt mãi thôi, giọng mơ hồ vang lên: “Có khách tới bái phỏng.” Rồi hỏi ngược : “Còn em, hôm nay định làm gì nào?”

“Không nữa, xem?” Ngụy Chiêu Minh vươn dài cổ để tùy ý, làn da tuyết trắng hiện lên đầy những vết hằn đỏ của nụ hôn, “Hay là ngoài chơi ?”

Dung Quân bóp mạnh eo Ngụy Chiêu Minh một cái, khiến thể mềm nhũn, nhịn mà kêu khẽ một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-12.html.]

“Mới đó ngoài ?” Dung Quân như trừng phạt mà c.ắ.n nhẹ bả vai : “Ngày Mai, hãy đợi thêm một thời gian nữa,” giọng mang theo ẩn ý rõ ràng, “Đến lúc đó, sẽ mang em .” Vừa , bàn tay lạnh lẽo tái nhợt của luồn sâu trong cổ áo của Ngụy Chiêu Minh.

“Được...”

Ngụy Chiêu Minh Dung Quân xoa nắn đến mức ý loạn tình mê, chỉ gật đầu đồng ý bừa bãi, nhưng đột nhiên nhớ điều gì đó: “ , cây hòe trong viện c.h.ế.t ?”

Động tác của Dung Quân khựng trong giây lát, dường như đột ngột mất sạch hứng thú. Hắn nới lỏng cách với Ngụy Chiêu Minh, hờ hững đáp: “... Không nữa, tự dưng nuôi sống nổi. Nếu Ngày Mai thích, hôm khác chúng trồng một cây mới là .”

Ngụy Chiêu Minh cảm thấy dường như lỡ lời, bèn lắc đầu: “Thôi cứ để đó , c.h.ế.t cũng còn cái dáng, coi như để kỷ niệm.”

Ly

Dùng xong bữa sáng, Dung Quân cáo bận việc. Ngụy Chiêu Minh một , buồn bã bứt từng cánh hoa cúc trong bình ngọc , lẩm bẩm: “Rốt cuộc suốt ngày bận bịu cái gì ?”

Dung Quân hôn nhẹ lên trán : “Hôm nay khách quý tới nhà,” dùng chiếc hộ giáp vàng khơi mào cằm Ngụy Chiêu Minh lên, buộc đối diện với , : “Chẳng Ngày Mai ngoài chơi ? Ta nỗ lực hơn nữa chứ.”

Ngụy Chiêu Minh cứ ngỡ đang về chuyện tiền bạc, bèn nhạo một tiếng: “Anh tưởng quý giá đến mức nào chứ?” Rồi lắc đầu thở dài: “Cứ để suốt ngày ru rú trong phòng chờ thế , chẳng chẳng khác gì cưới một vị di thái thái về ?”

“Di thái thái gì chứ,” đôi mắt Dung Quân đen kịt như màn đêm sâu thẳm, “Em chính là phu nhân dùng kiệu tám khiêng rước về đàng hoàng mà.”

“Thật sự chuyện đó ?” Ngụy Chiêu Minh thẳng lưng, tặc lưỡi tiếc nuối: “Tiếc thật, đến cả chuyện cũng quên mất tiêu.”

Dung Quân dùng lòng bàn tay chậm rãi mơn trớn đôi môi Ngụy Chiêu Minh: “Không cả, là chúng tổ chức một nữa nhé?”

Ngụy Chiêu Minh mắng đẩy , hai cùng đùa thành một đoàn. Anh cảm thấy bản như trúng tà , cứ khúc khích mãi thôi. Dung Quân nán âu yếm thêm một lát mới sảnh ngoài tiếp khách.

Ngụy Chiêu Minh vốn chẳng mặn mà gì với khách khứa của Dung Quân, bắt đầu thơ thẩn khắp nơi. Trên đường , thấy những tiếng gào rống quái dị . Bước chân khựng , theo âm thanh tìm tới, rốt cuộc sân viện của Tam di thái.

Trong viện vắng tanh một bóng hầu hạ, Ngụy Chiêu Minh tiến tới đẩy cửa phòng nhưng cửa khóa chặt.

“Tam di thái?” Ngụy Chiêu Minh cất tiếng gọi thử.

Tiếng gào rống bỗng im bặt. Sau một lặng ngắn ngủi, trong phòng đột nhiên bùng nổ những âm thanh đổ vỡ loảng xoảng, bên trong dường như đang lảo đảo xông về phía cửa sổ. 

 “Bộp, bộp, bộp ——” Cửa sổ phòng Tam di thái hóa làm bằng kính, bên trong vỗ kêu lên những tiếng loảng xoảng. Ngụy Chiêu Minh thử kéo một cái, phát hiện cửa sổ cũng khóa từ bên ngoài. Bên trong treo tấm rèm màu đỏ sậm, một khuôn mặt đang hé qua khe rèm láo liên ngoài. Ngụy Chiêu Minh bèn vẫy vẫy tay với đó, dùng khẩu hình gọi thêm một nữa: “Tam di thái?”

Tam di thái bỗng nhiên kéo mạnh tấm rèm . Trên mặt bà tô vẽ đủ loại màu sắc hỗn độn như một đứa trẻ tập trang điểm, trông vô cùng nực và kỳ quái, còn dung mạo ban đầu. Bà trợn tròn mắt chằm chằm Ngụy Chiêu Minh một hồi lâu, đột nhiên nước mắt lã chã rơi xuống. Những giọt lệ lăn dài gò má, để hai vệt nước đen ngòm lem luốc.

 

Loading...