Hung trạch - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:43:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bóng tối, dường như một bàn tay khổng lồ vô hình đang xô đẩy, hối thúc tiến về phía .
Viện của Dung Quân đen đặc, chỉ cửa cầu thang là treo một chiếc lồng đèn lớn đỏ rực như máu. Ngụy Chiêu Minh gian phòng nào là của , bèn cứ thế đẩy tung từng cánh cửa một.
"Dung Quân! Dung Quân!" Tiếng gọi của ngừng vang lên, giọng khản đặc vang vọng khắp cả tòa đại viện u linh.
Thế nhưng Dung Quân dường như đang thưởng thức những tiếng kêu cứu nên mãi vẫn chịu lộ diện. Ngụy Chiêu Minh chạy hết cả ba tầng lầu mà vẫn chẳng thấy bóng dáng .
"Dung Quân..." Trái tim Ngụy Chiêu Minh như ai đó liên tục cào cấu, đau đớn trống rỗng, kìm mà trào nước mắt: "Dung Quân ở , cầu xin mau đây , sợ lắm..."
Nắm tay vô thức siết chặt, những mảnh Ngọc Quan Âm trong lòng bàn tay cứa da thịt đau nhói, Ngụy Chiêu Minh như sực nhớ điều gì đó, mặt lộ rõ vẻ vui mừng điên dại: " , Quan Âm... Quan Âm vỡ , tháo nó xuống , xem," Anh mở rộng năm ngón tay, phô những mảnh ngọc vỡ nát trong lòng bàn tay, "Tuy rằng nó nứt , nhưng nếu xem thì cứ việc cầm lấy ..."
Trong bóng tối rốt cuộc cũng vang lên một tiếng khẽ, một đôi tay từ phía vòng lên ôm lấy thắt lưng của Ngụy Chiêu Minh. Anh Dung Quân siết chặt trong lòng ngực, những cái l.i.ế.m láp ẩm ướt và đầy tinh mị đặt lên vành tai .
"Đây mới là Ngày Mai ngoan của . Ta và em mới là thiết nhất, chớ tỏ xa lạ với như thế."
Dung Quân nắm lấy bàn tay đưa phía ngoài lan can, khẽ lật tay một cái, những mảnh Ngọc Quan Âm trong tay lập tức vực sâu đen tối lầu nuốt chửng .
Dung Quân dùng bàn tay lạnh lẽo bóp nhẹ cằm Ngụy Chiêu Minh, môi lưỡi đôi bên dây dưa quyến luyến, trao cho thở và nước bọt. Ngụy Chiêu Minh sớm những chuyện xảy dọa cho thần trí mê , cứ ngỡ vẫn đang trong ảo cảnh giấc mộng nào đó, bèn vô cùng chủ động mà đáp nụ hôn của .
"Bé ngoan," Tiếng sướng rỡ của Dung Quân tựa như một tấm lưới vô hình điểm dừng, bao bọc và trói buộc Ngụy Chiêu Minh bên trong một cách kín kẽ, "Đừng sợ, sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em..."
Ngụy Chiêu Minh thư thái nheo đôi mắt , trong cơn mộng mị mơ hồ, thoáng thấy giữa sân viện xuất hiện một bóng đen cao lớn, chợt nhận đây chính là gian sân cây hòe già năm .
“Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia ơi, đợi với nào.” Tiếng của v.ú nuôi từ xa vọng lưng Ngụy Chiêu Minh. Đứa trẻ là khi đó vốn dĩ thích trò chơi đuổi bắt , v.ú nuôi càng gọi tha thiết, càng chạy nhanh hơn.
Lách qua một góc cua, ngửi thấy một mùi hương thanh khiết dễ chịu. Ngửa đầu lên, ngay đỉnh đầu là những chùm hoa trắng muốt thấu sắc xanh lục, từng chuỗi, từng chuỗi rủ xuống giữa kẽ lá, khiến Ngụy Chiêu Minh liên tưởng đến những chùm nho mọng nước. Anh nhớ thấy cây đây, chỉ là lâu đó, nó vẫn còn nở những đóa hoa màu tím cơ mà.
“Tiểu mẫu , đây là hoa gì ạ?” Ngụy Chiêu Minh cứ ngửa cổ mãi đến mức bắt đầu cảm thấy đau nhức.
Người v.ú nuôi với hình đẫy đà thở hồng hộc, cố gắng lấy nhịp thở mới trả lời: “Tiểu thiếu gia, đây là hoa hòe gai đấy.” Bà khựng một chút, đột nhiên dùng bàn tay đẫm mồ hôi nhào nặn gương mặt gầy gò của Ngụy Chiêu Minh: “Tiểu thiếu gia bao giờ ăn bánh hoa hòe ?”
Ngụy Chiêu Minh thấy chuyện ăn uống là lập tức hào hứng hẳn lên. Anh ngước v.ú nuôi, gương mặt bà ánh sáng loang lổ trở nên mờ ảo. Chỉ thấy đàn bà lẩm bẩm đầy xót xa: “Tiểu thiếu gia đừng như ... tiểu thiếu gia đáng thương của , cha thương yêu, đến cả cái bánh hoa hòe mà cũng từng nếm qua thế ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-11.html.]
Ngụy Chiêu Minh vốn ghét cách v.ú nuôi những lời như . Anh thực chẳng cảm thấy bản bất hạnh đến thế, nhưng bà lúc nào cũng trưng cái vẻ mặt bi thương mà ngu ngốc đó, cứ tự lảm nhảm mãi thôi.
“Tiểu thiếu gia, để làm bánh hoa hòe cho ngài nhé? Ngày bà ngoại vẫn thường làm cho ăn. Lát nữa ngài lấy cái kéo tới đây...”
Vú nuôi tìm một chùm chìa khóa, lén lút dắt tay Ngụy Chiêu Minh lẻn căn sân viện .
Thân hình mập mạp của v.ú nuôi run rẩy leo lên thang, giọng dịu dàng của bà ẩn khuất những vòm lá: “Tiểu thiếu gia, làm bánh hoa hòe là dùng những bông hoa thật sạch sẽ, tuyệt đối ăn loại rụng đất vì nó dính bùn bẩn thỉu.” Ngụy Chiêu Minh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, trái tim nhỏ bé của tràn ngập sự ấm áp. Anh v.ú nuôi dặn dò: “Hoa hòe giòn ngọt... Ơ kìa, tiểu thiếu gia vẫn còn đó? Mau , chúng để ai phát hiện .”
Thế là Ngụy Chiêu Minh chạy . Anh lục tìm chiếc kéo lâu, cuối cùng tìm thấy một chiếc kéo may lớn trong phòng mẫu . Anh đinh ninh rằng v.ú nuôi nhất định sẽ khen ngợi .
Thế nhưng khi trở , trong viện vây kín một vòng lớn. Ngụy Chiêu Minh thấy v.ú nuôi cây nữa, chỉ thấy đám đó hỗn loạn mắng nhiếc: “Đen đủi, thật là đen đủi quá mất!”
“Đã bảo cái viện thể mà.”
“Người thì béo như con lợn, còn bày đặt leo trèo làm gì .”
...
Ngụy Chiêu Minh cầm chiếc kéo ngây tại chỗ. Một vệt nước đỏ như m.á.u xuyên qua đám , len lỏi chảy về phía chân . Anh vốn trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ cùng lứa, sớm thấu hiểu ý nghĩa của sinh lão bệnh tử. Ngực Ngụy Chiêu Minh nghẹn thắt đến mức tưởng như sắp c.h.ế.t ngạt, thì đột nhiên khóe mắt bắt gặp một bóng ở góc sân. Người đó mang vẻ mặt từ bi nhu hòa, đẽ vô ngần, nhưng bất động cảm xúc như một bức họa vô hồn.
Ngụy Chiêu Minh chạy nhào tới.
“Người là ai? Sao từng thấy bao giờ?” Ngụy Chiêu Minh ngửa đầu hỏi.
Người đàn ông đám đang ồn ào phía , đôi mắt đen thẳm như mực, phảng phất chút phẫn nộ vì sự thanh tĩnh quấy rầy. Nghe thấy tiếng Ngụy Chiêu Minh, chút kinh ngạc cúi xuống : “Ngươi... thấy ?”
“Ngày Mai thấy , Ngày Mai thấy mà!” Ngụy Chiêu Minh vươn đôi tay nhỏ bé dắt lấy bàn tay lạnh lẽo của nọ: “Người là vị tiên nhân đến để mang tiểu mẫu ? Người tên là gì?”
Ly
Người đàn ông Ngụy Chiêu Minh thật sâu, nhưng hề mở miệng đáp lời.
“Sao qua bên ?” Ngụy Chiêu Minh hỏi, thấy nọ vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng, bỗng nhiên lùi một bước. Cảm xúc kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng vỡ òa, òa lên nức nở: “Tiểu mẫu còn nữa ... hu hu... những khác đều cần , họ đều bỏ mặc .”
Anh sức kéo kéo tay áo của đàn ông, nấc nghẹn: “Họ ... họ mang mệnh đồng tử, là thứ dơ bẩn... Hừ,” sụt sịt một cái, một bong bóng nhỏ hiện ở mũi vỡ tan, “... nhưng mà ngày nào cũng đều tắm rửa nghiêm túc mà...”Tiếng của khiến đám đằng . Đám gia nhân giấu nổi vẻ sợ hãi và chán ghét: “Ái chà chà, tiểu thiếu gia, ngài thể dẫn xác tới cái nơi cơ chứ!”