Hung Thú Ấu Tể Chăn Nuôi Chỉ Nam - Chương 57: Tên Mới Của Sói Con
Cập nhật lúc: 2025-11-08 02:39:48
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy tiểu sói con mãi gì, tiểu bạch lộc bèn nghiêng đầu: “Số 8?”
Tiểu sói con tránh ánh mắt của bé, chiếc cốc bàn vội : “Số 7... U U, tớ khát, tớ uống nước bằng cốc của ?”
Tiểu bạch lộc ngờ vực nhóc, ngay cả Tô Từ cũng khỏi tò mò về phía tiểu sói con.
Ý đồ lảng sang chuyện khác của nhóc quá rõ ràng, ai cũng , nên...
Tại nhóc lảng ?
Tiểu bạch lộc trả lời, 8 liền tự dậy, cầm cốc của bé rót nước, đó uống ừng ực ánh mắt chăm chú của đứa trẻ và nhân viên nuôi dưỡng.
Đợi đến khi uống xong, nhóc phát hiện cả hai vẫn đang .
Cậu thiếu niên khỏi bối rối, lẩm bẩm: “Lâu như , tớ quên mất ! Tớ thấy gọi là 8 cũng mà...”
“ đó là hiệu, tên của chúng .” Tiểu bạch lộc .
Là một đứa trẻ thông minh sớm, quan điểm của bé trùng khớp với Tô Từ, và đương nhiên đây cũng là sự thật.
Tiểu sói con bĩu môi, thể phản bác, đành khoanh tay mặt : “Dù thì ông đây thích cái tên cũ, ông đây chỉ gọi là 8 thôi!”
Tiểu bạch lộc chớp mắt, nhóc vênh váo tự xưng ông đây, hề cảm thấy ghét bỏ khó chịu.
Bởi vì, bé bỗng nhận , đây dường như là một cách tự vệ của 8, giống như cách bé luôn tỏ mạnh mẽ để bắt nạt.
Hóa 8 cũng những lúc như ?
Tiểu bạch lộc cảm thấy mãi đến hôm nay, bé mới thực sự hiểu con sói nhỏ . Tuy nhóc thật sự ngốc, cũng bản tính hung dữ của loài ăn thịt, nhưng khi huyết mạch chi lực bạo động thì vẫn mặt .
“Vậy .” Tiểu bạch lộc gật đầu, thuận theo ý nhóc, “Sau tớ vẫn sẽ gọi là 8.”
Thế nhưng, rõ ràng 7 chiều theo ý , nhưng tiểu sói con vẫn cảm thấy vui.
“Tên của thật đấy.” Cậu thiếu niên chua chát .
U U, thấy đáng yêu , còn hợp với ngoại hình của 7 nữa.
Tiểu bạch lộc nghiêng đầu, tuy 8 đang khen , nhưng bé thể cảm nhận , cảm xúc của tiểu sói con vốn đang vui vẻ bỗng trở nên .
Chẳng lẽ tên cũ của 8 ?
Cậu bé nghĩ một lát : “U U là tên ở nhà của tớ, còn tên thật là gì thì tớ cũng nhớ rõ.”
Tiểu sói con thắc mắc: “Tên ở nhà là gì?”
“Là tên để gọi cho tiện, còn tên chính thức thì trang trọng hơn một chút.” Tiểu bạch lộc thiếu niên, : “Cho nên, một thể hai cái tên.”
Dường như hiểu điều gì đó, đôi mắt màu lục xinh của thiếu niên lập tức sáng lên: “Ý của là...”
“Nếu thích tên cũ thì thể đặt một cái tên mới.” Tiểu bạch lộc mỉm , khi , khóe miệng bé một lúm đồng tiền nhỏ, kết hợp với mái tóc xoăn ngắn màu trắng bạc trông lanh lợi đáng yêu.
Tiểu sói con cũng là đầu tiên thấy 7 , nhóc ngẩn , đó sự chú ý cái tên thu hút.
“Oa, U U thông minh quá!”
Hóa còn thể tự đặt tên cho !
Tiểu sói con phấn khích hẳn lên, chiếc đuôi lớn rũ mặt đất vểnh lên nữa: “Vậy tớ sẽ tự đặt cho một cái tên chính thức! Cái tên cũ chỉ là tên ở nhà thôi, chẳng chút nào! Tớ thèm cái tên đó !”
Là một đứa trẻ mồ côi tinh tặc nhận nuôi, ngày thường thể ăn no mặc ấm, thỉnh thoảng cho chút đồ ăn vặt là lắm , còn tên tuổi thì chắc chắn là gọi bừa cho .
Mặc dù tiểu sói con mới đến Sở Dục Tể đầy một năm, nhưng cuộc sống ở căn cứ tinh tặc, bây giờ nhớ , nhóc cảm thấy như một giấc mơ.
Tuy nhóc thích ở trong phòng, hễ cơ hội là chạy ngoài, cũng thích tiêm thuốc an thần, càng thích ở trong khoang trị liệu kín mít... tiểu sói con lẽ là đứa trẻ duy nhất trong tất cả các ấu tể thực sự ở Sở Dục Tể mãi mãi.
Bởi vì ở đây, dù đánh thua nhóc vẫn cơm ăn, dù phá hỏng hết đồ đạc thì robot bảo mẫu cũng sẽ nhanh chóng đổi đồ mới cho , thương sẽ chữa trị ngay lập tức, trời lạnh máy sưởi, trời nóng điều hòa...
Dù cho những lớn lén gọi chúng là tiểu quái vật, ghét bỏ thậm chí sợ hãi chúng, nhưng ít nhất, những lớn sẽ làm hại , ít nhất... cần nhốt trong lồng sắt, cũng cần xích chó buộc cổ.
Cũng đến khi cứu khỏi căn cứ tinh tặc và đưa đến Sở Dục Tể, 8 mới , vốn là thương lang oai phong lẫm liệt, chứ là một con ch.ó hoang ai thèm !
Cái tên trong quá khứ, nhóc một chút nào!
“Vậy đặt một cái tên như thế nào?” Giọng của tiểu bạch lộc kéo suy nghĩ của tiểu sói con trở về.
Cậu thiếu niên vốn đang vô cùng phấn khích khỏi nhíu mày, chút bối rối.
“Đặt tên là gì bây giờ...”
Cậu nhóc còn nhận hết các con nữa là, việc đặt tên đối với quả thực quá khó!
Tuy nhiên, tiểu sói con nhanh chóng nghĩ điều gì đó, nhóc đầu về phía nhân viên nuôi dưỡng đang bắt đầu ăn khoai tây chiên bên cạnh.
Có việc thì tìm nhân viên nuôi dưỡng! Nhân viên nuôi dưỡng chắc chắn sẽ giúp !
Nhận thấy ánh mắt đầy mong đợi của tiểu sói con, Tô Từ khựng , thiếu niên cọ tới, lấy lòng vẫy đuôi với : “Tô nuôi dưỡng viên, đặt tên cho em ạ?”
Giọng của thiếu niên mềm , so với vẻ cáu kỉnh hung dữ thường ngày, quả thực như hai con sói khác .
Phía họ, tiểu bạch lộc mở to mắt.
Hóa mặt nhân viên nuôi dưỡng, 8 như thế !
Hơn nữa, bé cũng nhạy bén nhận , quan hệ giữa nhân viên nuôi dưỡng và tiểu sói con dường như còn hơn cả “đồng minh” là ... Vừa tiểu sói con còn kéo nhân viên nuôi dưỡng hành lang.
Tâm trạng của tiểu bạch lộc khỏi chút vi diệu.
Số 8 hề để ý đến sự đổi trong ánh mắt của tiểu bạch lộc, nhóc đang sức lấy lòng nhân viên nuôi dưỡng, giúp đặt một cái tên thật .
Ngay khi thiếu niên chuẩn dùng chiêu sờ tai hoặc sờ đuôi để trao đổi nữa, thì nhân viên nuôi dưỡng đáp một tiếng , đó cất gói khoai tây chiên .
Hả?
Lần đầu tiên thấy nhân viên nuôi dưỡng sảng khoái như , tiểu sói con khỏi ngẩn , đôi mắt màu xanh lục ánh lên vẻ nghi hoặc.
Còn Tô Từ, lấy khăn giấy lau ngón tay, đó lấy giấy bút đặt lên bàn của 7, xuống mép giường nhỏ của bé.
Nhận thấy sự nghiêm túc của nhân viên nuôi dưỡng, vẻ mặt vui lấy lòng của tiểu sói con thu , cũng bất giác trở nên nghiêm túc.
Từ thái độ của nhân viên nuôi dưỡng, thiếu niên lờ mờ cảm nhận , đặt tên là một việc cần đối đãi một cách nghiêm túc.
Và đây là sự đối đãi mà đây từng .
Cảm nhận sự coi trọng, trong lòng tiểu sói con dâng lên một cảm xúc chua chua, căng trướng. Cậu nhóc cảm xúc đó gọi là gì, chỉ cảm thấy sống mũi cay cay.
Cậu thiếu niên dọn chiếc ghế nhỏ của 7 qua, ngoan ngoãn xuống bên cạnh Tô Từ.
Tiểu bạch lộc cũng nhịn mà sáp gần.
Hai đứa trẻ vây quanh Tô Từ, ánh mắt sáng rực , mang theo sự tin tưởng và tò mò thuần khiết.
Tô Từ bắt đầu ngay, mà đẩy giấy bút đến mặt tiểu sói con, với nhóc: “Ở đây, tên thật của em xuống.”
Số 8 ngẩn , nhóc chữ! Hơn nữa...
Cậu thực sự thích cái tên cũ đó...
Tiểu bạch lộc bên cạnh cũng cảm thấy nhân viên nuôi dưỡng làm quá đáng, bé há miệng, định giúp tiểu sói con vài lời, nhưng ngờ, tiểu sói con cầm bút lên.
Số 8 cũng tại cầm bút, nhóc tờ giấy trắng mặt, ngòi bút dừng giấy, nguệch ngoạc ... đúng hơn là vẽ một hình vẽ.
Nhìn hình vẽ màu đen thành hình giấy, khi nét bút cuối cùng hạ xuống, tiểu sói con khỏi ngây .
Cậu nhóc hình vẽ đó, trong lòng dâng lên một sự thấu hiểu vô cùng huyền diệu, nhưng cụ thể là thấu hiểu điều gì thì .
Đây là tên cũ của ?
Chắc là , ai dạy nhóc chữ, càng ai cho tên cũ của trông như thế nào, cho nên tên .
Vậy thì, hình vẽ ý nghĩa gì?
Trông chẳng giống chữ từng thấy chút nào! Có lẽ chỉ là vẽ bừa thôi? mà... cảm thấy hình vẽ ! Cậu thích!
Tiểu sói con buông bút, chằm chằm hình vẽ một lúc lâu, khắc sâu nó trong tâm trí.
Tô Từ cũng đang hình vẽ .
Chính xác mà , đó là tên thật của tiểu sói con, chỉ là thiên phú của 8 dù cũng bằng A Diễn, độ thiện cao, nhưng ở độ tuổi , thể làm đến mức là .
Hơn nữa, điều cũng làm khó một Tô Từ kiến thức rộng rãi.
“Viết xong ?” Tô Từ hỏi.
Tiểu sói con hồn, gật đầu, chắc là... coi như xong ?
Còn 7 bên cạnh, bé hình vẽ tờ giấy trắng, tuy vốn chữ của cũng chỉ nhỉnh hơn 8 một chút, nhưng thật sự đây là một chữ!
Thế nhưng, nhân viên nuôi dưỡng và tiểu sói con dường như đều hài lòng, khiến 7 chút bối rối.
“Đây là... chữ gì ?”
Tiểu bạch lộc cũng dám đây là hình vẽ bậy, mà hỏi một cách chắc chắn: “Đọc như thế nào ạ?”
Tô Từ xé tờ giấy đó xuống, đó một chữ lên một tờ giấy khác.
Lang.
Tiểu sói con khỏi mở to mắt: “Oa! Tô... Tô Tô, chữ của quá!”
Cứ gọi Tô nuôi dưỡng viên thì khó quá, tiểu sói con dứt khoát học theo 4586, đơn giản tiện gọi, giống như U U, là một cái tên ở nhà dễ !
Tô Từ cũng sửa , dù 4586 gọi như cũng quen .
“Đây là chữ gì ạ?” Tiểu bạch lộc hỏi, đôi mắt màu lam đen sáng ngời tràn đầy ham học hỏi.
“Chữ , là lang.” Tô Từ .
“Đây là lang trong thương lang ạ?” Tiểu sói con chằm chằm chữ đó, mặt thậm chí còn mang vẻ thành kính.
Thế nhưng, Tô Từ lắc đầu: “Phát âm giống , nhưng cùng một chữ.”
“Vậy chữ ý nghĩa gì ạ?” Tiểu bạch lộc hỏi.
“Loại đá tựa như ngọc.” Tô Từ giải thích.
“Ngọc, là gì ạ?” Tiểu bạch lộc tò mò.
Tô Từ chần chừ một chút, từ nút gian lấy một chiếc cúc áo, khi mở lòng bàn tay , chiếc cúc áo biến thành một miếng ngọc bình an trắng muốt.
“Đây là ngọc làm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-thu-au-te-chan-nuoi-chi-nam/chuong-57-ten-moi-cua-soi-con.html.]
Cậu hiệu cho tiểu bạch lộc xòe tay , đó nhẹ nhàng đặt miếng ngọc lên lòng bàn tay bé: “Ngọc khấu còn gọi là ngọc bình an, giữ sự bình an, ý nghĩa bình an thuận lợi.”
“Người xưa thích mang nó bên để cầu cát tường an khang, viên mãn thuận ý.”
Tiểu bạch lộc , trong mắt tức khắc lấp lánh những tia sáng nhỏ, như trời ban đêm.
“Giữ sự bình an...” Cậu bé chằm chằm miếng ngọc tay, lẩm bẩm.
Miếng ngọc trắng tinh thông thấu, cái màu trắng trong trẻo tì vết, nhưng dịu dàng hơn tuyết nhiều. Cầm trong tay, ban đầu thì lạnh lẽo, nhưng dần dần, khi thấm nhiệt độ cơ thể, liền trở nên ấm áp.
Lang, loại đá tựa như ngọc...
“Em thấy tên hợp với 8!” Tiểu bạch lộc ngẩng đầu, mỉm với Tô Từ.
Tiểu sói con cũng đang chằm chằm miếng ngọc đó, tiểu bạch lộc , mặt nhóc nóng lên, đó đưa tay lấy miếng ngọc, cẩn thận cầm trong tay ngắm nghía.
Thứ gọi là ngọc , quả thật ...
Nhắc đến ngọc, Tô Từ liền nhiều hơn một chút: “Ngọc, ngoài việc làm ngọc bình an, còn thể làm nhiều thứ, ngọc bội, ngọc trâm, vòng tay ngọc, thậm chí, cả sáo cũng loại làm bằng ngọc.”
Nghe những lời , hai đứa trẻ đồng thanh reo lên một tiếng “Oa~”.
“Dùng ngọc làm sáo!”
“Vậy chắc chắn siêu !”
Nhìn đôi mắt lấp lánh của hai đứa trẻ, Tô Từ suýt nữa nhịn mà biến cho chúng một cây sáo ngọc.
Tuy nhiên, vẫn kiềm chế , dù hồn lực tuy thể hồi phục qua giấc ngủ, nhưng cũng nên dùng việc chính, thể lúc nào cũng lấy chơi.
“Được , tiếp tục đặt tên.”
Tô Từ kéo chủ đề trở , hai đứa trẻ cũng tập trung sự chú ý lên tờ giấy.
“Không đặt xong ?” Tiểu sói con khó hiểu .
Cậu nhóc đặc biệt hài lòng với cái tên “Lang”, như ngọc, sự cứng rắn của đá, thực lực, cảm thấy cái tên nào hợp với hơn!
Tô Từ liếc bức “vẽ bùa” mà tiểu sói con vẽ, thêm một chữ chữ “Lang”.
“Lang Trạch.”
Tô Từ thành tiếng: “Đây là tên của em.”
Đương nhiên, đây là tên thật của tiểu sói con, nhưng gần với ý nghĩa của hình vẽ mà nhóc vẽ . Đợi tiểu sói con ngừng trưởng thành và lĩnh ngộ, lẽ một ngày nào đó, sẽ thể thực sự cái tên thật đó.
“Lang Trạch...”
Tiểu sói con ngơ ngác, nhóc lẩm nhẩm cái tên mà nhân viên nuôi dưỡng đặt cho , tại , trong lòng đột nhiên một cảm giác mách bảo, đúng ! Chính là cái tên !
Đây là tên của !
“Tuyệt vời! Em tên ! Em thích cái tên !” Rõ ràng là đang sảng khoái, nhưng đôi mắt lục sáng ngời của thiếu niên dường như ửng đỏ.
Cậu nhóc reo hò, nhảy cẫng lên tại chỗ để che giấu cảm giác cay cay nơi sống mũi đang ngừng dâng lên.
Tiểu bạch lộc tuy chữ “Trạch” ý nghĩa gì, nhưng thấy tiểu sói con vui như , bé liền hỏi , mà vỗ tay theo.
Chú nai con thả lỏng, trông văn tĩnh thanh tú, ngay cả khi cũng chỉ cong khóe môi, để lộ một lúm đồng tiền nhỏ, tính cách khác với tiểu sói con, nhưng cũng đáng yêu kém.
Lúc , tiểu sói con dừng , về phía tiểu bạch lộc : “U U, nhớ tên chính thức của ? Vậy để Tô Tô đặt cho một cái !”
Nói , nhóc về phía Tô Từ, ánh mắt tha thiết hỏi: “Được ạ?”
Tiểu bạch lộc , cũng khỏi về phía nhân viên nuôi dưỡng.
Nhân viên nuôi dưỡng thật sự lợi hại, tiểu sói con vẽ bừa một hình vẽ, cũng thể dựa đó mà đặt cho tiểu sói con một cái tên và ý nghĩa như !
Cậu bé nhân viên nuôi dưỡng chắc chắn đặt bừa, bởi vì khi hình vẽ của tiểu sói con, xem chữ mà nhân viên nuôi dưỡng giấy, liền cảm thấy từ tận đáy lòng rằng chúng hợp .
Cứ như thể hai chữ đó đại diện cho hình vẽ , cảm giác thật sự quá tuyệt vời!
Lang Trạch... thật là .
Không giống tên của , đơn giản như ...
Tô Từ liếc tiểu bạch lộc, như thể thể thấu tâm tư của bé, xé trang giấy xuống, đưa hai tờ giấy cho tiểu sói con, ngâm nga: “U U lộc minh, thực dã chi bình. Ta khách quý, cổ sắt thổi sanh.”
“Tên của em đơn giản, nhưng cũng tầm thường.”
Tiểu bạch lộc ngây : “U U lộc minh, thực dã chi bình...”
Giọng trẻ con trong trẻo của bé khi câu thơ cổ trôi chảy dễ , mang một cảm giác sai lệch như xuyên qua thời , giao thoa với viễn cổ, khiến Tô Từ cũng khỏi ngẩn ngơ trong giây lát.
“Những lời ý nghĩa gì ạ?” Tiểu bạch lộc nhịn hỏi.
Tuy hiểu ý nghĩa, nhưng chỉ cần lên như , bé cảm nhận một ý vị mỹ diệu trong đó, cảm thấy những lời .
“Đây là một câu thơ.” Tô Từ sửa .
“Thơ?” Tiểu bạch lộc nghiêng đầu.
Tiểu sói... , Tiểu Lang Trạch cũng sáp gần, xuống bên cạnh Tô Từ: “Thơ là gì ạ?”
“Thơ, còn gọi là thơ ca, là một thể loại văn học của Nhân tộc, mang theo một vần điệu tự nhiên nào đó, thuở ban đầu, nó xuất hiện hình thức ca hát, là một loại văn hóa thú vị.”
Tô Từ thuận miệng kể về nền văn minh từng xuất hiện hành tinh , hai đứa trẻ chăm chú lắng , giống như ngọn lửa truyền thừa của văn minh, vô vạn năm đứt gãy, bùng lên những đốm lửa nhỏ, tuy yếu ớt nhưng đại diện cho hy vọng.
Tiểu Lang Trạch từng Tô Từ giảng bài nên quen với cách giảng , đúng hơn, nhóc thích cách nhân viên nuôi dưỡng như thể tùy bút thành văn mà miêu tả những điều cho chúng.
Cứ như thể những thứ đó thực sự tồn tại từ lâu lâu về , vô cùng thú vị.
“Vậy hát ạ?” Tiểu Lang Trạch hỏi.
Rõ ràng là đang đặt tên cho tiểu bạch lộc, một hồi lạc sang chuyện khác, thế nhưng tiểu bạch lộc hề tỏ mất kiên nhẫn, ngược còn say sưa.
Cậu bé thích câu thơ mà nhân viên nuôi dưỡng cho , tất cả kiến thức liên quan đến câu thơ !
Tô Từ ánh mắt sáng rực của hai đứa trẻ, cuối cùng đành bất đắc dĩ mở miệng, khẽ ngâm nga.
Tiểu Lang Trạch và tiểu bạch lộc đều nhịn mà mở to hai mắt.
Chúng chăm chú lắng , lắng tiếng ngâm nga thanh tao, cổ xưa và ethe, tuy chúng hiểu thứ ngôn ngữ đầy màu sắc thần bí đó, nhưng ảnh hưởng đến việc chúng cảm nhận một vẻ , một vẻ tự nhiên và thần thánh.
Mà thanh niên đang ngâm nga bài thơ cổ, ngoại hình vốn vô cùng xuất sắc, thêm một loại khí chất khó thể dùng lời để diễn tả.
Quanh phảng phất tỏa một tầng ánh sáng dịu nhẹ, khiến thể nào rời mắt khỏi , cho đến khi ngâm nga kết thúc, hai đứa trẻ vẫn mãi thể hồn.
Còn Tô Từ, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Bởi vì, khi ngâm nga kết thúc, phát hiện sức mạnh quy tắc lẩn khuất xung quanh, gần như thể cảm nhận , trở nên sinh động hơn một chút so với đây.
Tuy sự đổi vô cùng nhỏ bé, dễ bỏ qua, nhưng Tô Từ vẫn cảm nhận .
Chuyện gì thế ? Tô Từ nhíu mày suy tư.
Rất nhanh, câu trả lời.
Quy tắc ở khắp nơi, mà sự hùng mạnh của quy tắc, ở một mức độ nào đó, phụ thuộc nhiều sự phồn vinh của văn minh. Văn minh cũng thể là một loại tập hợp của quy tắc, mà sự phồn vinh của văn minh thể tách rời khỏi vật dẫn là sinh mệnh.
Khi văn minh và sinh mệnh mặt đất hủy diệt, đòn giáng quy tắc, đúng hơn là Thiên Đạo, sẽ thảm khốc đến mức nào, đó là điều cần cũng .
Và khi đang dạy dỗ hai đứa trẻ, truyền thừa nền văn minh quá khứ cho chúng, thực cũng gián tiếp tạo ảnh hưởng tích cực đến sự phục hồi của Thiên Đạo.
Không thể giúp Thiên Đạo phục hồi bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng tác dụng thúc đẩy.
Trời và đất vốn là một thể.
Sự phồn vinh của mặt đất sẽ thúc đẩy sự trưởng thành của Thiên Đạo, và khi Thiên Đạo trở nên hùng mạnh, sẽ đem sức mạnh của trả cho mặt đất, cả hai hỗ trợ lẫn , tương sinh tương hỗ.
Tô Từ vốn ý định giúp những bạn cũ đó tìm thừa kế, tự nhiên cũng ngại giúp Thiên Đạo gieo mầm văn minh.
Nghĩ thông suốt điểm , liền thu suy nghĩ.
Thấy tiểu bạch lộc hồn, đẩy giấy bút đến mặt bé: “U U, ở đây tên thật của em xuống.”
Đôi tai hươu đầu bé khỏi khẽ run lên, khi bài thơ như , còn cảm thấy tên ở nhà của tầm thường nữa.
Cậu bé gật đầu, cầm bút lên giấy.
Tiểu bạch lộc đương nhiên tên ở nhà của như thế nào, robot bảo mẫu dạy , cũng nhớ rõ.
Thế nhưng, khi ngòi bút của dừng tờ giấy trắng, chuyện bất ngờ xảy .
Tiểu bạch lộc phát hiện thể kiểm soát ngòi bút, nó như thể ý thức riêng, nguệch ngoạc di chuyển giấy, khi nét bút cuối cùng hạ xuống, vẽ giấy một hình vẽ tương tự như của Tiểu Lang Trạch.
Nhìn thấy hình vẽ đó, tiểu bạch lộc khỏi bối rối.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chẳng lẽ là do quá lâu cầm bút, cho nên khi , tay điều khiển bút?
Trong lòng bé vô cùng bối rối, nhưng Tô Từ hình vẽ của tán thưởng gật đầu.
Thiên phú của tiểu bạch lộc quả nhiên tồi, còn nhỏ tuổi mà thể phác họa rõ ràng tên thật của như , tuy đường nét chút hỗn loạn, nhưng so với Tiểu Lang Trạch vẫn nhỉnh hơn một chút.
“Em thể ạ?” Tiểu bạch lộc nhân viên nuôi dưỡng, hỏi.
Cậu bé , bởi vì Tiểu Lang Trạch cũng tương tự, nếu , chẳng cũng đồng nghĩa với việc Tiểu Lang Trạch cũng ?
, tiểu bạch lộc là một yêu cầu cao với bản , cho nên một nữa.
Thế nhưng Tô Từ đồng ý.
“Không cần.” Tô Từ xé tờ giấy đó xuống, đó dựa hình vẽ của tiểu bạch lộc, một chữ lên giấy.
Tiểu bạch lộc căng thẳng hẳn lên, bé nhân viên nuôi dưỡng từng nét, khi nhân viên nuôi dưỡng dừng , chữ đó, hỏi: “Đây là chữ gì ạ?”
“Sáng trong.”
Tiểu bạch lộc theo : “Sáng trong?”
“Trắng như tuyết núi, sáng tựa trăng trong mây.” Tô Từ khẽ , mái tóc xoăn ngắn màu trắng bạc của chú nai con, cùng với đôi tai hươu đồng màu, : “Chữ , quả thực hợp với em.”
Tiểu bạch lộc ngẩn ngơ , lẩm bẩm nhắc : “Trắng như tuyết núi, sáng tựa trăng trong mây...”
Tuyết núi, trăng trong mây... thấy !
Còn Tiểu Lang Trạch bên cạnh, nhóc cũng cảm thấy câu thơ mà nhân viên nuôi dưỡng , chỉ là, khi học tiểu bạch lộc nhắc , thì biến thành...
“Ai cái gì? Chân cái gì?”
--------------------