Tôi nước mắt, ôm m.ô.n.g cầu xin: "Cho con... nhầm, cho ngủ thêm lát nữa ?"
"Không , ở nhà cũ giữ quy tắc, mười giờ ngủ, sáu giờ dậy..."
Tiểu não của dường như teo tóp ngay khi thấy cụm từ "sáu giờ dậy". Tôi như một con rối để mặc xoay xở. Lúc ăn cơm, buồn ngủ đến mức suýt nữa cắm đầu bát cháo.
Bàn tay ấm áp và rộng lớn của Lục Tự Thần đỡ lấy má , thở dài bất lực: "Buồn ngủ đến thế ?"
Tôi gật đầu như bổ củi. Cứ ngỡ sẽ bảo cho ngủ muộn một chút, kết quả phán: "Quen là thôi."
Cạn lời! là thừa thãi mới hỏi câu đó!
Sau bữa ăn, quản gia đến gặp để phổ biến chi tiết về "quy tắc" trong nhà cũ cho . Nhiều như lông tơ . Không bậy mới chỉ là điều cơ bản nhất, ngay cả đều quy củ riêng. Tôi mà da đầu tê dại.
7.
Cứ thế, cưỡng ép sống qua một tuần lễ. Số từ c.h.ử.i thề mà c.ắ.n răng nuốt ngược trong còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm qua cộng . Chẳng còn cách nào khác, chỉ cần dấu hiệu lơi lỏng, dù chỉ là âm tiết đầu tiên thốt khỏi miệng, tay Lục Tự Thần giơ lên, khiến m.ô.n.g đau âm ỉ theo bản năng. Vì chuyện mà vô cùng khó hiểu. Sao thích đ.á.n.h m.ô.n.g khác đến thế chứ?!
Hôm nay Lục Tự Thần tăng ca. Kim đồng hồ chỉ mười giờ mà vẫn về. Tôi tự nhốt trong phòng xả . Tôi vội vàng triệu tập đám bạn để "leo rank", còn đeo cả tai , chơi một trận thật sướng đời. Sướng đến mức gã họ Lục về lúc nào cũng chẳng .
"Đệch! Lão Lục , mày dùng ngón chân để đ.á.n.h máy đấy !" Tôi thao tác ngu ngốc của đồng đội mà c.h.ử.i bới om sòm, đem hết từ ngữ thô tục nhịn bấy lâu nay phun sạch sẽ.
Đang lúc chơi hăng say, điện thoại đột nhiên ai đó giật mất, "Thằng nào đấy! Không sống nữa !"
Ờ thì... thừa nhận, khoảnh khắc rõ khuôn mặt , một giây chột . Sắc mặt Lục Tự Thần xanh mét.
"Thịnh Ninh, hai giờ sáng chơi game, c.h.ử.i bậy, còn ăn vặt giường?" Anh thẳng tay giật tai của xuống.
Giọng của đồng đội tức khắc vang lên: "Vãi, Thịnh Ninh ?"
"Mày treo máy !"
"Đệch, sắp thua ..."
Phần thì thấy nữa, vì Lục Tự Thần tắt máy ném sang một bên, giọng chút gợn sóng: "Quay ."
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hop-dong-hon-nhan-nhat-ky-nuoi-vo-cua-luc-tong/chuong-3.html.]
Chắc là do chơi game khiến adrenaline tăng vọt, lúc chẳng còn sợ nữa, "Làm gì? Anh đ.á.n.h m.ô.n.g chứ gì?"
"Phải, chẳng lẽ nên cho em một bài học ?" Giọng điệu dạy bảo đó thật khó chịu. Tôi lùi phía , thề c.h.ế.t bảo vệ bờ m.ô.n.g của , "Anh ba mà đòi quản như thế!"
Gân xanh trán Lục Tự Thần nảy lên. Tôi hừ lạnh một tiếng: "Tôi sẽ lời nữa , cùng lắm thì ly hôn!"
Vừa dứt lời, một bóng đột ngột đổ ập xuống. Lục Tự Thần bẻ ngoặt hai tay lưng, tay giữ chặt lấy gáy , giam cầm một cách dung thứ. Khoảng cách giữa chúng gần đến mức thể rõ từng sợi lông mi của . Lục Tự Thần lướt mắt qua môi , giọng điệu hung hăng: "Thử mấy lời khó đó thêm nữa xem!"
Theo bản năng thấy sờ sợ, nhưng tâm lý phản nghịch trỗi dậy đúng lúc. Thử thì thử!
Tôi thản nhiên mở miệng: "Từng tuổi còn học đòi làm tổng tài bá đạo ?"
Lục Tự Thần tức giận đến bật , khóe môi nhếch lên một nụ nhạt. Sau đó, hung hăng nghiền nát đôi môi .
"Ưm!" Chẳng chút dịu dàng nào, là trừng phạt và phát tiết. Anh nghiền đến mức khiến đau nhói. Ngặt nỗi đầu giữ chặt, thể đẩy . Muốn chuyện nhưng sợ lấn tới.
Lục Tự Thần lùi một chút, áp trán trán , trầm giọng : "Cái miệng lời ý , cứ chặn là xong."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi lập tức phản bác. Vừa há miệng , ai đó thừa cơ lấn tới. Hơi thở trong phút chốc tước đoạt, tiếng nước nhớp nháp ám vang lên. Tôi đỏ bừng mặt, ác độc c.ắ.n mạnh đầu lưỡi . Vị m.á.u tức thì lan tỏa.
Lục Tự Thần thẳng dậy, buông , đưa tay lau khóe miệng. Tôi nhổ liên tục mấy cái: "Tôi là trai thẳng! Anh đang làm cái gì thế!"
Nói lao nhà vệ sinh, điên cuồng súc miệng. Lục Tự Thần chen , chẳng khách khí tát m.ô.n.g một cái. Tiếng như rít qua kẽ răng: "Trai thẳng? Trai thẳng mà lúc quần 'cộm' lên thế ?"
9.
Tôi cúi đầu, sững sờ. Một cảm xúc tương tự như sợ hãi và mờ mịt dâng lên trong lòng. Cuối cùng, kết luận rằng - điên .
Tôi đẩy mạnh Lục Tự Thần ngoài, xoay khóa cửa , lưng dán chặt cánh cửa, "Cút ! Bị hôn mà cảm giác chẳng là chuyện bình thường ! Ông đây chính là trai thẳng! Ai hôn thì cũng sẽ thế thôi."
Lục Tự Thần vặn nắm đ.ấ.m cửa, hít một thật sâu: "Em ngoài ."
"Không , lão già nhà thích làm ba khác thế! Tôi chẳng thèm lời !"
"Vậy tối nay em cứ ngủ luôn ở trong đó ."
Bóng cánh cửa rời .