HÔN QUÂN LUÔN MUỐN CƯỠNG ĐOẠT YÊU - 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:38:27
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi gọi mẫu hậu. Giả tạo quá, gọi thì bà cũng chẳng thưa .

"Hoàng đế, đỉnh cao , dẫm lên m.á.u thịt của bao em cốt nhục để leo lên, cảm giác thế nào?"

CoolWithYou.

Tôi xoay xẻng hạt chuỗi trong tay kêu "lạch cạch". Cười đáp: "Nói thật lòng, mùi vị tệ chút nào."

Theo lý mà , ngai vàng đến lượt . Bởi vì là một "giống hạ tiện".

—— Là tiên đế cưỡng đoạt vợ của thuộc hạ đẻ .

cái giống hạ tiện nó "tiện" thật mà, bỏ rơi đẻ để chạy đến bên gối Thái hậu giả vờ làm con ngoan, việc gì cũng chu , còn mang vận may đường con cái nữa chứ.

Tôi ở bên cạnh Thái hậu hai năm, bà liền hạ sinh một đôi hoàng t.ử sinh đôi.

Lúc đó bà dùng hộ giáp đ.â.m động mạch cổ : "Hành nhi, ngươi làm , bảo vệ các em cho thật ."

Tôi hai cái cục bột hồng hào trong lòng v.ú em, gật đầu như tế . trong lòng thì khinh.

Phải cùng một bụng chui mới gọi là em. Hai đứa con trai của bà , cùng lắm chỉ tính là cái bậc thang thôi.

Sau giấu sạch dã tâm và sự sắc sảo, biến thành một bóng ma xám xịt im lặng nấp trong bóng tối, chuyên đ.â.m thọc chuyện thị phi trong hậu cung, khiến đám đàn bà vì cái gọi là ân sủng mà đ.á.n.h đỏ mắt, tay một cái là nhắm thẳng mấy đứa trẻ. C.h.ế.t tới c.h.ế.t lui, con cháu nối dõi rụng dần. Lão già c.h.ế.t tiệt hì hục đẻ kịp cho đám phi tần ngấm ngầm hại.

Đến cuối cùng khi lão thoi thóp, lão mới thấy . Chủ yếu là vì hoàng t.ử trưởng thành chỉ còn duy nhất thôi.

Lão già gọi đến giường, thở dài: "Giao thiên hạ cho ngươi, trẫm làm mà yên tâm đây."

Tôi vội dập đầu, giọng điệu đầy hoảng sợ. trong lòng thì sướng rơn, lão yên tâm, suối vàng nhắm mắt, thì mới yên tâm chứ.

Lão thở dài: " Hành Ca ngươi , trẫm tin y."

Vào thời khắc mấu chốt, Nguyệt Hành Ca thành cho .

Tôi lén ngước mắt đang bên giường như ngọc tạc , thầm rủa lão già mau mau tắt thở . Thiên hạ cũng , Nguyệt Hành Ca cũng thế, tất.

Thái hậu đột ngột đầu, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn:

"Lúc coi thường ngươi! Để ngươi hại c.h.ế.t mạng sống của hai đứa con hoàng tộc của !"

Tôi kéo mạch suy nghĩ , bình thản bước tới, quỳ xuống một tấm đệm bồ đoàn khác, vái lạy Phật tổ:

"Thì rước bọn chúng đến cho , giờ tiễn bọn chúng thôi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hon-quan-luon-muon-cuong-doat-yeu/3.html.]

Sau đó đôi mắt rủ xuống đầy lòng từ bi của Phật tổ:

"Lúc bà bức c.h.ế.t , cướp về bên cạnh, thì nên tính đến ngày hôm nay chứ."

Mẹ làm sai điều gì? Sinh xinh thì đáng tên cặn bã coi thường luân thường đạo lý cưỡng chiếm ?

Bị nhục nhã thì đáng lấy một danh phận, biến thành một món đồ trang trí nhạt nhẽo trong cung cấm thâm sâu ?

Không danh phận thì đáng giữ nổi con , một cuộn chiếu rách quấn lấy ném bãi tha ma ?

Tôi khẩy: "Đều là kẻ tội cả, đừng mặt Phật tổ mà vạch áo cho xem lưng nữa."

Thái hậu ngã xuống đất, cuồng loạn dứt. Tôi liếc , thật sự chẳng còn chút dáng vẻ ung dung tự tin của kẻ từng vững trung cung, điều khiển quần phi nữa .

"Thái hậu, thật chỉ cần bà an phận, trẫm ngại để bà sống đến già, đặt trong hậu cung làm cái vật phong thủy cũng ."

Tiếng lớn của Thái hậu đóng băng mặt, biến thành một chiếc mặt nạ nực nội nực .

" bà dám động đến Nguyệt Hành Ca, chuyện mà, dùng mạng để lấp thì lòng trẫm khó mà bình phục ."

4

Ngày mùng mười tháng bảy năm Thái Long thứ nhất, Thái hậu băng hà, thụy hiệu Đức Gia. Giữa một màu trắng tang tóc bao phủ khắp nơi, khóe miệng cong lên vì vui sướng.

Trong linh đường ban đêm tịch mịch, xếp bằng đệm bồ đoàn, tay lăm lăm bầu rượu, hưởng thụ cảm giác khoái lạc khôn cùng. Sau lưng vang lên tiếng "két" nhẹ, nến trong điện khẽ đung đưa. Tôi đầu , thấy Nguyệt Hành Ca đang chậm rãi bước tới.

"Tụng kinh xong ?" Tôi huýt sáo một cái rõ dài, dáng vẻ vô cùng phong lưu ngứa mắt.

Nguyệt Hành Ca chẳng thèm để ý đến , y lướt qua vai , tới chỉnh mấy dải phướn treo bên cạnh linh cữu Thái hậu.

Tôi đưa tay , vờ như bắt lấy vạt áo đang lay động dù gió của y. Bắt hụt, nhưng lòng bàn tay nắm chút hương trầm thoang thoảng từ y tỏa .

"Đã là bậc quân lâm thiên hạ, bệ hạ làm việc nên chừng mực. Miệng lưỡi quan ngôn sắc bén, ngòi bút của sử quan đáng gờm vô cùng... Ngươi định làm gì?"

 

 

 

 

 

Loading...