Đáng là Hoàng Thượng còn thích trêu chọc y, cố ý hạ thấp giọng kề sát , thỉnh thoảng y mà khiến Tiểu Trạng Nguyên đỏ mặt đến mức như sắp nhỏ máu.
Quán đóng cửa, trăng sáng lẻn cao, dù Hoàng Thượng nỡ cũng đành đưa Tiểu Trạng Nguyên về nhà.
Khi đến cửa nhà, gặp Hộ Bộ Thượng Thư, phụ của Tiểu Trạng Nguyên, đang chuẩn ngoài để bắt y.
Tiểu Trạng Nguyên là vì trò chuyện hợp ý với bằng hữu nên về muộn. Hộ Bộ Thượng Thư thò đầu , thấy vị bằng hữu nhắc đến là thiên tử đương triều, suýt chút nữa quỳ xuống tại chỗ.
Hoàng Thượng khẽ vẫy tay ở phía Tiểu Trạng Nguyên, hiệu cho Thượng Thư cần bận tâm cũng đừng tiết lộ phận của ngài.
Khi từ biệt Tiểu Trạng Nguyên, y mới nhớ còn hỏi tên đối phương thì Hoàng Thượng quả quyết : "Chúng sẽ còn gặp ."
Hộ Bộ Thượng Thư cung kính sợ sệt tiễn Hoàng Thượng , liền đóng cửa lớn túm ngay tai hài tử .
"Đó là Hoàng Thượng, là thiên tử đương triều! Sao con dám kết nghĩa với ?" Hộ Bộ Thượng Thư suýt nữa thì gầm lên.
Tiểu Trạng Nguyên trợn tròn mắt, ngay đó như mất hồn.
Hộ Bộ Thượng Thư cho rằng quá lớn tiếng, quá nghiêm khắc khiến hài tử sợ hãi, vội vàng hỏi y chuyện gì.
ông thể nào ngờ , Tiểu Trạng Nguyên đang nghĩ: "Đưa ngài về nhà làm thê tử cũng , gả cho ngài càng thể, chắc là sẽ sống cô độc đến già ."
Tiểu Trạng Nguyên tự nhốt trong phòng suy nghĩ một ngày một đêm, cuối cùng tự thuyết phục bản . Y sẽ vì trong lòng mà giữ vững giang sơn, đó từ xa ngài hạnh phúc là đủ .
Thế nhưng giờ đây, y đang mà ngày đêm nhung nhớ ôm lòng, lắng tiếng tim ngài đập, y kìm mà bắt đầu ảo tưởng: “Liệu một chút cơ hội để ở bên Hoàng Thượng ?’
Câu cũng thốt khỏi miệng, mắt Hoàng Thượng, y thể dối.
Vòng tay của Hoàng Thượng vô cùng ấm áp, giống hệt như y tưởng tượng, thậm chí còn thoải mái hơn.
Hoàng Thượng hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì ?"
"Ta đang nghĩ ngài ôm bao nhiêu nữ tử ." Tiểu Trạng Nguyên vô thức trả lời.
Vừa dứt lời, y lập tức hối hận. Câu trả lời quả thực còn đại nghịch bất đạo hơn cả việc nãy kéo Hoàng Thượng .
Y thoát khỏi vòng tay Hoàng Thượng để quỳ xuống thỉnh tội nhưng Hoàng Thượng ôm chặt hơn.
Hoàng Thượng khẽ một tiếng, hề chút ý tứ tức giận nào, ngược còn mang theo vui vẻ.
Hoàng Thượng : "Ngươi là đầu tiên, cũng là duy nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hom-nay-xa-tac-cua-chung-ta-bi-diet-vong-roi-sao/chuong-11.html.]
Tiểu Trạng Nguyên cảm thấy bộ khí huyết trong dâng trào, mặt y lập tức đỏ bừng, thậm chí khó thở.
Hoàng Thượng tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi nên chịu trách nhiệm ? Tiểu Trạng Nguyên của trẫm."
Tiểu Tướng Quân Vương Gia đang ngây , y giơ tay đưa nửa bông hoa gần môi Vương Gia, tay kéo Vương Gia gần , cúi đầu hôn xuống.
Giữa đôi môi cách một cánh hoa, khiến nụ hôn cũng nhuốm đầy hương hoa nồng nàn, hơn hẳn bất kỳ loài hoa nào màhọ từng trồng.
Vương Gia dám động đậy, dứt khoát nhắm mắt . Tiểu Tướng Quân cũng bước tiếp theo nên làm gì, cứ thế giữ nguyên tư thế cách cánh hoa trong chốc lát.
Nha đến dâng cho Tiểu Tướng Quân chứng kiến cảnh , sợ đến mức đánh rơi khay tay.
Tiểu Tướng Quân buông Vương Gia , qua nơi phát tiếng động thì thấy nha đang run rẩy cùng mảnh vỡ vương vãi khắp sàn, y thở dài : "Dọn dẹp sạch sẽ , dâng một ấm mới tới đây."
Sau đó kéo Vương Gia đến đình hóng mát xuống.
Chẳng mấy chốc, nha mang mới đến.
Tiểu Tướng Quân vẫy tay : "Lui xuống , hôm nay tiếp khách, cũng cho phép ai quấy rầy."
"Vì cách bông hoa ?" Vương Gia hỏi.
Tiểu Tướng Quân hai nửa bông hoa bàn, đôi môi Vương Gia, : "Vừa nãy ngươi còn đồng ý, nghĩ dùng hoa hôn ngươi, ngươi sẽ giận."
Vương Gia dùng ngón tay vuốt ve cánh hoa, hỏi: "Hoa là tặng cho , đây ngươi chịu cho?"
"Hoa nở, làm dám thổ lộ với trong lòng ?" Tiểu Tướng Quân : "Người trong lòng của nên thấy bông hoa nhất."
Mặt Vương Gia dần đỏ lên: "Thế nhưng đây ngươi còn cãi với mà."
Tiểu Tướng Quân : "Đó là do ngươi đơn phương tức giận, hơn nữa nào chẳng mang hoa đến tận nhà để xin ?"
"Xin thì ích gì, lúc đó những bông hoa đó." Vương Gia .
"Vậy ngươi xuống đáy chậu hoa bao giờ ?" Tiểu Tướng Quân hỏi.
"Đáy chậu hoa? Đáy chậu hoa thì ?" Vương Gia chút khó hiểu.
Tiểu Tướng Quân nắm lấy tay Vương Gia, mười ngón đan chặt : "Những bông hoa tặng ngươi, mỗi một đáy chậu hoa đều dùng kiếm khắc lên dòng chữ ' thích ngươi', thổ lộ với ngươi từ lâu , chỉ là ngươi thấy mà thôi."
Vương Gia thể tin nổi, : "Ngươi khắc đáy chậu hoa ? Ai rảnh rỗi đến mức lật chậu hoa lên mà xem chứ?"
"Chính vì ngươi sẽ lật lên xem nên mới khắc ở đó." Tiểu Tướng Quân : "Lỡ ngươi thích thì …"