Hôm Nay Đức Lão Đại Đã Uống Sữa Chua Chưa - Chương 4: Caramel
Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:44:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại lải nhải dứt của Đại Lưu, bác sĩ Khúc khẽ nhíu mày, lái xe đến Trung tâm Chó Trị Liệu.
Cửa xe mở, Dương Mị Mị lập tức nhảy tót xuống, ba chân bốn cẳng chạy trong sân viện.
"Nam... Mễ Na Mễ! Cứu mạng với, Mễ Na Mễ..."
Rượt đuổi là bản năng, thấy quả cầu lông trắng muốt như tia chớp vụt qua, bầy ch.ó đang nghỉ ngơi, nô đùa trong sân lập tức ùa tới vây quanh.
"Hấp tấp thế, phó chủ nhiệm Dương làm ?"
"Trong giờ làm việc gọi là phó viện trưởng Mễ Na Mễ, quên ."
"Phó viện trưởng khám bệnh tại nhà , tìm làm gì?"
"Cậu cũng khám bệnh tại nhà mà? Sao mùi ch.ó hôi rình thế ?"
"Phó chủ nhiệm Dương, cụp đuôi làm gì, ch.ó nào đuổi ..."
Vô câu hỏi dồn dập ập tới, Dương Mị Mị cuồng trả lời câu nào .
Nghe Mễ Na Mễ ở đây, vội vàng hỏi tiếp: "Vậy Caramel, Tiêu... , Tiêu Trư Nhân đang ở ?"
"Còn hỏi, chủ nhiệm Tiêu chắc chắn đang ở phòng khám khoa Mèo thăm chủ nhiệm Ôn ..."
Dương Mị Mị đợi đối phương hết câu, co chân chạy thục mạng về phía phòng khám khoa Mèo.
Mễ Na Mễ nhà, chú ch.ó lợi hại nhất trong căn cứ lúc chính là Caramel. Bóng ma tâm lý do ch.ó chăn cừu Đức và Doberman gây vẫn còn ám ảnh, ngay lúc chỉ rúc bên cạnh một kẻ mạnh để tìm cảm giác an .
Bác sĩ Khúc chạy chậm đuổi theo Dương Mị Mị đến tận phòng khám khoa Mèo.
Bên ngoài khu vực dành cho mèo sơ sinh, Dương Mị Mị cụp đuôi chui tọt giữa hai chân viện trưởng Phạm.
Ngoài bọn họ , còn một cái mũi ươn ướt áp sát cửa kính, một chú ch.ó Golden Retriever màu nâu sẫm (lão trừu sắc - màu xì dầu nhạt) đang bằng hai chân như con .
"Lão Phạm..."
Bác sĩ Khúc bước tới liếc một cái.
Trong phòng, một chú mèo tam thể đang say sưa l.i.ế.m láp lông cho đám mèo con.
Mỗi chú mèo l.i.ế.m một cái, chú Golden Retriever "ư ử ư ử" rên rỉ một tiếng.
Âm thanh to nũng nịu.
Bác sĩ Khúc giơ tay vuốt ve bộ lông xoăn màu nâu sẫm bóng mượt của chú Golden Retriever: "Chú Golden là đực cái ?"
"Đực." Viện trưởng Phạm trả lời chất vấn: "Cậu đưa bác sĩ Mị của chúng mà dọa nó sợ thành nông nỗi ."
Trên đường , bác sĩ Khúc xin Dương Mị Mị .
"Cụ thể lát nữa sẽ , đang vội về, cho mượn chú Golden một lát nhé."
Sự quan tâm của Đại Lưu dành cho Đức Long rõ ràng là quá mức, như thể đang dùng cách để chuộc 'tội ' vì thể cứu Vương Hoành Minh.
Nếu lúc Đức Long xảy mệnh hệ gì, phản ứng căng thẳng chấn thương của Đại Lưu chắc chắn sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
Vì , dù là vì Đức Long vì Đại Lưu, đều cố gắng thử cách.
Bên ngoài cửa dường như ch.ó lạ đến. Mũi Đức đại ca khẽ hít hà, chỉ mùi ch.ó mà còn mùi mèo nồng nặc.
Đám Tam Nhi, Tái Hổ ở các phòng ký túc xá khác bắt đầu sủa ầm ĩ.
"Hôm nay ngày gì mà ch.ó lạ cứ đến nườm nượp thế?"
"Tao hình như ngửi thấy cả mùi mèo nữa, đội chúng cuối cùng cũng nuôi mèo !!"
"Mèo , mèo , tao chỉ thấy một thằng đần lông vàng (kỉ mao - cách gọi chế giễu kim mao/Golden Retriever) thôi."
"Tất cả câm miệng cho !"
Các huấn luyện viên đều vắng, lên tiếng quát tháo dẹp loạn chính là Liliane.
Nếu là bình thường, Đức đại ca chắc chắn cũng sẽ chồm lên bám cửa sổ hóng hớt, nhưng giờ phút cuộn tròn , rúc sâu như một con ốc sên trốn trong vỏ.
Thế nhưng Đức đại ca tránh né sự ồn ào, thì sự ồn ào chủ động tìm đến .
Cửa phòng ngủ một nữa mở tung, chú Golden Retriever màu nâu sẫm như một cơn lốc lao thẳng đến mép giường , há mõm sủa inh ỏi khí.
Bị khiêu khích đến tận mặt, bản năng khiến Đức đại ca chẳng màng suy nghĩ nhiều, lập tức bật dậy nhe răng nanh gầm gừ giận dữ.
Thế nhưng kịp lao tới vồ đối thủ, mũi xộc lên mùi mèo nồng nặc từ con Golden . Đức đại ca nhịn , ngửa cổ hắt xì hai cái thật mạnh.
Chú Golden đang sủa hăng m.á.u bỗng lùi một bước: "Ái chà ái chà, đừng hắt xì , cộng sự của mới l.i.ế.m lông cho xong đấy."
"..."
Căn phòng bỗng chốc rơi im lặng tĩnh mịch. Một nửa cái hắt xì nghẹn trong khoang mũi, răng nanh cũng thu , Đức đại ca ngây chú Golden bỗng dưng "tắt điện".
Mới nãy còn vẻ hung tợn lắm cơ mà, giờ thì miệng nhoẻn toe toét đến tận mang tai.
"Cậu chắc là Đức Long nhỉ, tên là Caramel, là bác sĩ trưởng của Trung tâm Trị Liệu Tinh Thần Chó Mèo, bảo chịu ăn uống gì đàng hoàng."
Liếc mắt khuôn mặt lén la lén lút của Đại Lưu ngoài cửa sổ, Đức đại ca dùng chóp đuôi cũng đoán là bày cái trò vớ vẩn .
"Đây là đầu tiên khám bệnh cho ch.ó đấy, cộng sự của dạy dùng phương pháp khiêu khích để kích thích ý chí chiến đấu của ."
"Ái chà, lỡ lời toạc mất ."
"À đúng , cộng sự của là một chú mèo, thực cũng đến lắm, nhưng còn ở nhà chăm tụi nhỏ."
"Cậu khiêu khích khác như thế nào ? Tôi làm ..."
Đức đại ca: "..."
Cái Samoyed mũi điếc lúc nãy ăn sạch bữa trưa của , Đức đại ca còn thể châm chước nghĩ rằng giống "Sled Dog Ba Đần" (Husky, Malamute, Samoyed) bẩm sinh thông minh cho lắm.
cái tên Golden Retriever giọng nhà quê mặt , quả thực là ngốc đến hết t.h.u.ố.c chữa...
"Tôi bệnh, đấy."
Giấu chiếc mũi thính đuôi, Đức đại ca bẹp xuống giường, chuyện với con ch.ó ngốc nghếch nữa, càng ngửi cái mùi mèo hôi rình .
"Cậu đ.á.n.h với ? mà giẫm lên lãnh địa của đấy."
Caramel khịt khịt mũi, cẩn thận đ.á.n.h .
So với Dương Mị Mị, khứu giác của Caramel nhạy bén hơn nhiều. Cậu chỉ ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc chú ch.ó chăn cừu Đức , mà còn ngửi thấy cả thở của sự suy kiệt, héo mòn...
như lời Ôn Thỏ Tuế dự đoán, Đức Long bỏ ăn là vì sống nữa .
Ngoảnh hai đang ngó nghiêng ngoài cửa, Caramel khịt mũi phì một .
Liều thôi!
Trong lòng ngừng gào thét xin , nhưng ngoài miệng Caramel vẫn hùng hổ dồn ép: "Cậu dám đ.á.n.h với , vì... vì chân ... hỏng ."
Nơi mùi m.á.u nồng nặc nhất quấn băng gạc trắng toát, qua là chấn thương nặng.
Tuy ngẩng đầu lên, nhưng lớp lông gáy Đức đại ca dựng cả lên.
Thấy đối phương thực sự phản ứng, Caramel lập tức đà lấn tới.
Trước khi đến đây, bác sĩ Khúc kể cho viện trưởng về việc huấn luyện viên của Đức Long hy sinh.
Hy sinh đồng nghĩa với việc vĩnh viễn bao giờ gặp nữa. Dù từng trải qua, nhưng thử đặt cảnh đó, nếu viện trưởng hy sinh, chắc chắn Caramel cũng sẽ đau buồn c.h.ế.t.
Caramel: "Cậu, chỉ hỏng chân, còn bảo vệ huấn luyện của ..."
"Mày tìm c.h.ế.t!!"
Trong chớp mắt, Đức đại ca lao tới, nhe nanh ngoạm thẳng mặt Caramel.
"Ối da..." Bị đau, Caramel nhảy dựng lên đ.á.n.h trả.
"Gâu gâu ẳng ẳng."
"Gừ gừ ăng ẳng."
Hai chú chó, một nâu đen, một nâu sẫm lao c.ắ.n xé loạn xạ. Đại Lưu ngoài cửa vội vàng xông phòng.
"Đừng đ.á.n.h nữa, hai đứa đừng đ.á.n.h nữa. Đức Long..."
Thấy Đại Lưu định lao can ngăn, bác sĩ Khúc phía lạnh lùng lên tiếng cản : "Nguy hiểm đấy, đừng dùng tay! Caramel, lùi !"
Đại Lưu cũng bừng tỉnh, vớ lấy chậu nước cạnh tường tạt mạnh về phía hai con chó, đồng thời hô lớn khẩu lệnh.
"Đức Long, s... stop!"
Nghe thấy mệnh lệnh quen thuộc cộng thêm nước lạnh tạt , cả hai con ch.ó đồng loạt nhả .
Đức đại ca thở hổn hển, ngoái Đại Lưu - hô tiếng "stop".
Người lệnh cho bao giờ thể là Vương Hoành Minh nữa .
"Mày đúng, là tao bảo vệ ."
Khập khiễng bước về giường, Đức đại ca vùi hẳn mặt xuống, giấu nhẹm cảm xúc.
"Ây da, ý đó . Sự hy sinh của tại , là hùng cơ mà..." Caramel định tiến lên giải thích nhưng bác sĩ Khúc nắm lấy vòng cổ kéo tuột ngoài.
"Caramel, qua đó nữa."
"Bác sĩ Khúc, cố ý đ.á.n.h , chỉ kích thích ý chí sinh tồn của thôi mà."
"Bác sĩ Khúc, xin , chữa lợn lành thành lợn què mất ..."
Tiọng của Caramel nhỏ dần tắt hẳn hành lang, trong phòng giờ chỉ còn Đại Lưu.
Thực chẳng cần giải thích, Đức đại ca cũng thừa con ch.ó Golden đang dùng khích tướng.
Bởi vì lúc hai con lao c.ắ.n xé , cũng chỉ rứt vài nhúm lông mặt, chẳng đau đớn gì.
Đại Lưu tiên gỡ móng vuốt của Đức đại ca , vết xước rướm m.á.u má mà xót xa càu nhàu: "Bác sĩ Khúc tìm con Golden hung dữ thế , c.ắ.n rách cả mặt đây ."
Đức đại ca lầm bầm: "Chưa rách ."
Đại Lưu xót xa: "Đức Long, đau ?"
"Tôi chả đau tẹo nào, vết thương mặt nó còn sâu hơn." Đức đại ca thở dốc từng cơn gấp gáp, "Hơn nữa nó đúng, tất cả là tại ."
Đại Lưu nâng mặt lên kỹ: "Để xem mặt nào. Đức Long, đấy ?"
"Tôi , là nước đấy. Anh ngoài , ngủ."
Đức đại ca chậm rãi nhắm nghiền hai mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hom-nay-duc-lao-dai-da-uong-sua-chua-chua/chuong-4-caramel.html.]
Đại Lưu hốt hoảng: "Đức Long? Đức Long!"
Trận động đất ở thành phố T khiến hệ thống y tế địa phương tê liệt , nhiều dân vùng thiên tai sơ tán đến thành phố H.
Khoảng thời gian , các chú ch.ó của Trung tâm Chó Trị Liệu gần như đều nhiệm vụ ngoài.
Mễ Na Mễ kết thúc chuyến khám bệnh tại nhà trở về căn cứ, một trắng một nâu, hai chú ch.ó tranh chạy tới vây lấy .
"Mễ Na Mễ, dọa c.h.ế.t khiếp ."
"Phó viện trưởng, gây họa lớn !"
Phát hiện gọi nhầm chức danh, Dương Mị Mị vội vàng sửa : "Phó viện trưởng, dọa c.h.ế.t khiếp ."
Linh hoạt lách khỏi vòng vây, Mễ Na Mễ xuống với tư thế vô cùng lịch thiệp.
"Xảy chuyện gì, hai cứ từ từ kể."
Cụp đuôi suốt cả buổi chiều, giờ cái đuôi của Dương Mị Mị vẫy như cái quạt máy. Cậu nhảy lên chen lên Caramel, tranh : "Tôi kể , kể ! Tôi bác sĩ Khúc lừa, dẫn khám bệnh tại nhà, nhưng là khám cho các bạn nhỏ."
"Phó viện trưởng, chắc chắn đoán hôm nay !" Dương Mị Mị vẻ bí hiểm, dừng vài giây mới tiếp: "Tôi đến một nơi là ch.ó dữ!"
Nhiệm vụ bầu bạn với chú ch.ó nghiệp vụ tuyệt thực , Mễ Na Mễ , nhưng hôm nay vội quá nên kịp cho Dương Mị Mị.
"Là tiến cử đấy, nơi đó là doanh trại quân đội, những chú ch.ó dữ đều là ch.ó nghiệp vụ."
Dương Mị Mị nghiêng đầu ngơ ngác: "Hả, tiến cử !"
Mễ Na Mễ gật đầu: "Ừ, còn nhỏ tuổi, ăn nhiều, nhiều còn tham ăn nữa, thấy hợp với nhiệm vụ khám bệnh ."
Đuôi Dương Mị Mị vẫy tít thò lò.
Lần đầu tiên khám bệnh tại nhà đích Phó viện trưởng Mễ Na Mễ tiến cử, Dương Mị Mị cảm thấy vinh dự gấp vạn so với việc viện trưởng điều .
Dù rằng lời khen của Mễ Na Mễ cứ sai sai thế nào .
nhớ cái điệu bộ nhe nanh gầm gừ của chú ch.ó chăn cừu Đức, hai cái tai đầy thịt của cụp xuống như cánh máy bay: " mà vị sĩ quan đó hung dữ lắm luôn, đối xử với thế ..."
Dương Mị Mị bắt chước cái điệu bộ nhăn mũi cảnh cáo của Đức đại ca: "『 Mày tao c.ắ.n đứt cổ mày ? 』 Đó, thế đó!"
"Còn cả cái con ch.ó Malinois lắm mồm và con Doberman đeo rọ mõm nữa, bọn họ cũng đáng sợ lắm."
Sĩ quan...
Đôi tai khẽ nhúc nhích, Mễ Na Mễ dậy, lặng lẽ vòng quanh Dương Mị Mị một vòng.
"Chú ch.ó nghiệp vụ tuyệt thực đó là ch.ó chăn cừu Đức ?"
Có nhiều giống ch.ó thể gia nhập quân ngũ, nhưng danh xưng "sĩ quan" dường như tất cả các loài ch.ó ngầm công nhận dành riêng cho ch.ó chăn cừu Đức.
" , sĩ quan Tiểu Đức trông oai phong lẫm liệt lắm! mà giờ hâm mộ bọn họ nữa ."
Bị Đức Long dọa cho sợ đến mức chuyển từ "fan cứng" thành "antifan", Dương Mị Mị bĩu môi tố cáo: "Anh tắm rửa, chịu rửa chân, răng sắc như d.a.o lam, suýt chút nữa thì c.ắ.n đứt cổ họng . Anh xem , mặt của Tiêu... Tiêu Trư Nhân c.ắ.n rách tươm đây ..."
"Tôi , c.ắ.n mạnh , với là do khiêu khích mà."
Caramel thè lưỡi l.i.ế.m liếm vết xước mặt.
Nghe Caramel c.ắ.n thương, Mễ Na Mễ vội vàng bước tới kiểm tra.
như lời Caramel , đối phương quả thực tay tàn độc.
Vì vùng má ít lông bảo vệ nên mới xước một đường rướm m.á.u sâu lắm.
Trên Dương Mị Mị vẫn còn vương vấn mùi của mấy chú ch.ó lạ, còn Caramel thì Ôn Thỏ Tuế l.i.ế.m láp sạch sẽ đến mức chẳng còn ngửi thấy mùi ch.ó nào khác, ngay cả vết thương cũng vệ sinh cẩn thận.
"Sao cũng theo ? Các em của Ôn Thỏ Tuế mới sinh cơ mà, cũng cùng ?"
"Phó chủ nhiệm Dương khám thất bại nên bác sĩ Khúc dẫn . Cộng sự của ở nhà trông con nên cùng."
Nói đến đây, Caramel cào cào hai cái xuống đất: "Phó viện trưởng, tình hình của Đức Long vẻ chút nào, ngửi thấy mùi t.ử khí ."
"Đức Long chính là sĩ quan Tiểu Đức siêu hung dữ đấy." Dương Mị Mị ở bên cạnh chêm .
"Đức Long?"
Mễ Na Mễ đột nhiên vểnh tai lên.
Dương Mị Mị gật đầu phụ họa: " , Đức Long. Lúc hung dữ lên trông chẳng khác nào con sói đói, còn con Doberman trông như con lừa , cái mõm dài ngoẵng cứ cọ cọ m.ô.n.g ..."
Caramel chen ngang: "Tổ tiên của ch.ó chăn cừu Đức vốn dĩ là ch.ó sói mà, nhắc mới nhớ tổ tiên của là ch.ó săn đấy..."
Bác sĩ tâm lý thường hoạt ngôn, ch.ó của Trung tâm Trị Liệu cũng đa là những kẻ lắm mồm, hai đứa mặt Mễ Na Mễ càng điển hình cho tính cách đó.
Đợi đến khi hai đứa ăng ẳng gâu gâu buôn chuyện xong xuôi, Mễ Na Mễ vẫn luôn rũ mắt mới đặt chân lên đỉnh đầu Dương Mị Mị.
"Phó chủ nhiệm Dương, với tư cách là ch.ó trị liệu, chúng ghi nhớ điều thứ nhất trong 《 Cẩm nang Chó Trị Liệu 》 là gì nào?"
___
Tác giả lời :
Mẹo nhỏ nuôi chó: Khi cún cưng c.ắ.n , tuyệt đối dùng tay can ngăn để tránh thương. Có thể hất một chậu nước chúng để đ.á.n.h lạc hướng và tách chúng .