Hồi Ức Của Kẻ Không Biết Rung Động - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:47:56
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

(Năm Ryan 20 tuổi)

Lần đầu tỏ tình Viliam.

Hôm đó rủ ngắm tại một vùng ngoại ô, nơi nhắc đến với biệt danh "Biển tình ".

Ryan háo hức chuẩn tươm tất, luyện luyện lời tỏ tỉnh.

Khi đêm đến, cả hai cùng bộ bãi cỏ nơi tập kết dành cho việc ngắm .

Cậu khẽ vỗ lưng Viliam  tuông một tràng lời ý tứ với .

nhận chỉ là sự im lặng một lâu, Viliam ôm gáy thở dài.

"Tôi từ chối..."

Lời từ chối thẳng thừng, Ryan dẫu chuẩn tâm lý nhưng khi câu từ chối đấy, thế giới dường như sự rung trấn nhẹ.

Ba năm kể từ đầu tỏ tình.

Ryan tỏ tình với Viliam 99 đó, xuyên suốt 3 năm kế tiếp.

Với mong mỏi thứ 100, năm 24 tuổi, 100 kể chuyện thường thành công lắm.

Kết quả cũng , thứ 100 vẫn là từ chối.

Ryan gần như tuyệt vọng, thử thêm cách mới, từ lóc van xin đến giận dữ lớn tiếng với , Viliam vẫn một chút thương tình, chỉ im lặng quậy phá dọn dẹp.

Đỉnh điểm là một đêm, Ryan đưa cốc sữa, rằng pha dư nên chia một ít.

Viliam nhận lấy uống một trả cốc.

Anh bộ đồ ngủ khoét cổ chữ V như thường lệ, an tọa xuống chiếc ghế bành mà vẫn để nghỉ ngơi mỗi đêm.

Đang nhắm nghiền mắt để tính toán công việc của sáng mai thì Ryan rón rén mặt chỗ .

Viliam mở chậm mắt , mặc hở cúc áo để lộ xương quai xanh, quần áo xộc xệch thấy rõ.

"Em bày trò gì ?"

Ryan mở to mắt ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoi-uc-cua-ke-khong-biet-rung-dong/7.html.]

"A...Thuốc hẳn bắt đầu tác dụng chứ?"

Viliam khẽ vỗ vỗ vầng trán, ánh mắt đen sâu thẳm hạ xuống, lạnh lùng xoáy đôi đồng t.ử đang trợn tròn vì bàng hoàng của đứa trẻ năm nào.

"Ryan Wood. Tôi là ma cà rồng."

Anh nhấn mạnh giọng gọi bằng cái họ cũ của Ryan, cái họ khi nhận nuôi và đổi sang họ Lorkham như một cách tàn nhẫn để vạch ranh giới giữa hai .

Anh gằn giọng, từng chữ thốt đều mang theo vẻ tỉnh táo khó tin.

"Tôi cảm xúc như con , càng cái gọi là bản năng t.ì.n.h d.ụ.c với giống loài của em. Vì thế, chẳng bao giờ thể đáp thứ tình cảm ...hơn hết cơ thể kháng thuốc.” 

Anh chặn đôi tay đang định chạm   của Ryan .

''Ai bày em chuốc t.h.u.ố.c một con ma cà rồng tuổi đời bằng cụ tổ em thế.'' 

Động tác của dứt khoát đến mức tuyệt tình.

Lúc , Ryan hẳn cũng tự cảm nhận sự thật nghiệt ngã.

dùng đến cách thức còn trong sạch nổi nữa, dù cơ thể khao khát cái tình của Viliam thế nào nữa, thì đàn ông mặt vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng.

Không một nhịp tim nhanh, một thở gấp và tuyệt nhiên bất kỳ "động tĩnh" sinh lý nào của một kẻ đang chuốc thuốc.

Ryan vẫn cố chấp trong cơn tuyệt vọng, giọng run rẩy.

"Thử... thử một thôi ? Chỉ một thôi... Nếu đó vẫn gì xảy , em sẽ... từ bỏ."

Cậu , và cũng cam tâm chấp nhận rằng dành cả thanh xuân để trao trọn tình cảm vô tình sự hiện diện của .

Viliam tức giận, chỉ chống cằm, buông một tiếng thở dài thườn thượt như đang một đứa trẻ bướng bỉnh đòi một món đồ chơi quá tầm với.

Anh thẳng gương mặt đang hoen lệ của Ryan, buông một câu hỏi đầy châm biếm.

"Não em vấn đề thì gặp bác sĩ thần kinh sẽ hơn, rành về mảng đó lắm."

Đối với Viliam, Ryan bao giờ là một ngoại lệ, mà chỉ là một sinh linh bé nhỏ tiện tay nhặt về giữa hàng vạn kiếp từng lướt qua đời .

Trong đôi mắt sâu thẳm của kẻ bất tử, sự si mê cuồng nhiệt của chẳng khác nào một cơn mưa bóng mây, thấp thoáng một chút cứ thế tan biến và sớm muộn gì cũng sẽ bốc sạch sành sanh khi kịp nhớ rõ hình hài của nó. 

 

Loading...