Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(Năm Ryan 18 tuổi)
Hôm nay là một ngày trời.
Viliam nheo mắt tờ lịch bàn, lụi lọi trong trí nhớ về sự kiện đáng chú ý của tháng .
Dạo công việc ở văn phòng khá bận rộn khiến thời gian dành cho Ryan ít đáng kể, nhưng Viliam nghĩ điều đó cũng chẳng .
Sau sáu năm chung sống, đứa trẻ gầy gò năm nào giờ bắt đầu trưởng thành và ý thức riêng, còn là cái đuôi nhỏ kè kè theo sát như nữa.
Sáu năm, một con chẳng thấm tháp gì với ma cà rồng, nhưng là một cuộc lột xác đối với một con .
Ryan hẳn xài hết may mắn cả đời để gặp Viliam đêm đó.
Nhờ sự chăm sóc kỹ lưỡng và những loại t.h.u.ố.c đắt tiền nhất mà mang về, những vết sẹo chằng chịt năm xưa biến mất, để chút dấu vết nào cơ thể.
Ryan của hiện tại trở nên trưởng thành, tỏa hào quang của bao thiếu niên khác hẳn so với bé gầy mèm thương tích đầy năm nào.
Viliam lẳng lặng chuẩn xong bữa sáng xách túi làm.
Anh nhớ ngày đưa Ryan làm giấy tờ nhận nuôi ở VAH, quyết định chọn ngày hôm đó làm sinh nhật của .
Con luôn chấp niệm và mong chờ những ngày kỷ niệm, nhưng Viliam thì .
Ngày sinh lùi xa dĩ vãng đến mức chẳng còn nhớ nổi, ngay cả gương mặt của cha ruột giờ đây cũng chỉ là những mảnh ký ức mơ hồ, nhạt nhòa.
Ngày mai là sinh nhật của Ryan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoi-uc-cua-ke-khong-biet-rung-dong/6.html.]
Dù mấy mặn mà với ba mấy cái vụ sinh nhật sinh nhẽo, nhưng Viliam sẽ xin nghỉ sớm để về đón tuổi mới cùng .
Anh thừa hiểu cái tính khí của Ryan, sẽ mè nheo đến mức khủng khiếp nếu lỡ quên mất ngày .
Viliam khẽ thở hắt .
Anh câu vang vọng trong đầu của nhân viên ở tổ chức hỏi liệu chắc chắn nhận nuôi một con và chịu trách nhiệm cho rắc rối của nó vang lên.
Lúc đó, chả đầu óc nghĩ gì mà đặt bút ký.
Trách nhiệm , dù đôi lúc phiền phức, nhưng cũng trở thành một phần nhịp sống tĩnh lặng của suốt sáu năm qua.
Khi ngẫm , lúc đấy vì thong thả thắt caravat, cánh cửa phòng Ryan vẫn còn đóng kín.
Anh từng nghĩ việc thẳng thừng gạt câu hỏi về tình yêu năm Ryan 15 tuổi là một dấu chấm hết đủ sức nặng.
Anh cứ đinh ninh rằng khi cơ thể Ryan lành lặn, khi đạt những kiến thức học thuật đầy đủ, thứ tình cảm bốc đồng sẽ tự khắc tan biến theo sự trưởng thành của lý trí.
Viliam sai...
Anh quên mất rằng con giống ma cà rồng, họ "nguội lạnh" theo thời gian, mà trái , sự im lặng của vô tình trở thành kẽ hở cho những giọt nước nuôi dưỡng một mầm mống tai hại trong lòng đứa trẻ .
Giá như ngày đó triệt để hơn, chọn cách "mặc kệ để tự hết", thì lẽ giờ đây ánh mắt Ryan rực cháy một thứ khát khao vượt quá giới hạn của một kẻ cứu vớt.
lầm lớn nhất của Viliam chính là chỉnh đốn quyết liệt Ryan hơn mà để lọt hố tình với .