Hội Chứng Cai Nghiện - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:40:45
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện gì mà gấp đến mức lẻn phòng khác giữa đêm khuya thế ?

Cơ thể Tịch Thành cứng đờ, buông tay : "Không gì."

Anh bên giường, ý định rời : "Em ngủ ."

Tôi: "Anh đây em ngủ ."

Tịch Thành như chợt hiểu : "Ồ, bên cạnh nhé?"

Tôi cạn lời, xoay đưa lưng về phía : "Mời về phòng cho."

Phía một tiếng động. Một lát , mới thấy tiếng khép cửa thật nhẹ.

Những ngày đó, ban ngày Tịch Thành gì bất thường. Anh vẫn làm việc tại nhà, ăn cơm và cùng tập vật lý trị liệu, nhắc uống thuốc. cứ tối đến khi về phòng, tìm đủ lý do để phòng . Và đến nửa đêm, đa phần đều đ.á.n.h thức bởi tiếng cửa. Lần , giả vờ như tỉnh để xem rốt cuộc làm gì.

16

Trong bóng tối, Tịch Thành xoay khép hờ cửa. Anh yên tại chỗ vài giây mới nhẹ nhàng tiến về phía . Tôi ngửi thấy mùi hương gỗ từ sữa tắm của , mùi hương gợi nhớ những mặt dày chui chăn . Tôi thầm lắc đầu tự nhắc nhở " ", ép ngừng hồi tưởng.

Tịch Thành dừng cách gần. Vì sợ làm thức giấc, ngay cả thở cũng vô cùng cẩn trọng. Kỳ lạ là chẳng làm gì cả. Dường như việc lẻn phòng lúc nửa đêm chỉ để lặng lẽ tiếng thở của .

Rất lâu , Tịch Thành thở hắt một tiếng dài như trút bỏ gánh nặng. Căn phòng rơi tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức ngỡ rời . khi mở mắt , thấy gục đầu bên cạnh giường mà ngủ .

Tôi nghĩ chắc Tịch Thành mắc chứng rối loạn giấc ngủ kỳ lạ nào đó, hoặc là cực kỳ hài lòng với bộ chăn gối phòng , nên thể ngủ yên giường sang giường khác mới . Thế là dứt khoát dậy, sang phòng Tịch Thành.

Anh em ngủ chung một giường thì thật kỳ quặc, nghĩ: đổi giường ngủ thì vẻ bình thường hơn.

Tôi nhắm mắt , thở là mùi hương của Tịch Thành. Nằm im vài phút, bắt đầu trằn trọc. Bỗng nhiên, phát hiện gối một vật cứng.

Tôi dậy bật đèn, thấy một chiếc xe đua Lego nhỏ đè gối. Chiếc xe đồ chơi chắc chắn, nhưng hoa văn đen các mảnh ghép bạc màu, trông cũ. Thiết kế của nó tinh xảo, hai cửa xe đều thể mở . Tôi sợ làm hỏng nên mở, chỉ qua cửa sổ xe nhỏ xíu. Có hai nhân vật Lego đang bên trong, gương mặt vẽ đôi lông mày và đôi mắt cong cong mỉm .

Lúc , đột nhiên nhớ , chiếc xe đồ chơi là của .

Ngày đầu tiên đến nhà Tịch Thành, thái độ của đối với cực kỳ tồi tệ. Tôi tại ghét , chỉ nghĩ tặng quà là sẽ . Thế là cầm chiếc xe đua yêu thích nhất chạy đến mặt .

"Anh ơi, cái tặng ." Tôi dúi chiếc xe mới toanh lắp xong tay , sắc mặt mà lấy lòng: "Trong xe chỉ một thôi, cô đơn lắm. Ở đây còn một lắp xong, chúng cùng lắp ? Một , một là em. Anh làm tay đua, em làm hoa tiêu cho —"

Đam Mỹ TV

"Tao cần!" Tịch Thành những nguôi giận mà còn cáu hơn. Anh giật lấy chiếc xe, ném mạnh xuống đất: "Tao chẳng thèm! Tao tuyệt đối chơi với mày!"

"Rầm!" một tiếng, chiếc xe Lego vỡ tan thành từng mảnh, văng tung tóe khắp sàn.

Sau đó nức nở, bế . Tôi từng thấy chiếc xe đó nữa.

Nghĩ đến đây, lật ngược xe . Quả nhiên thấy gầm xe ít vết xước nhỏ và cũ kỹ. Có lẽ là vết tích từ cú ngã năm đó. bao nhiêu năm trôi qua , tại chiếc xe gối của Tịch Thành? Anh nhặt nó về và lắp từ lúc nào?

Đang suy nghĩ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi hoảng hốt của Tịch Thành: "Tiểu Dật... Tiểu Dật!" Sau tiếng bước chân dồn dập là một tiếng động trầm đục, như tiếng cơ thể ngã xuống đất.

17

Tôi xuống giường, đến cửa phòng thấy Tịch Thành xông . Anh kéo lòng, ôm thật chặt.

"Anh, thế?"

Tịch Thành run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh tưởng em biến mất ..." Anh : "May quá, may quá... Cảm ơn em, Tiểu Dật. Xin em."

Tôi hiểu gì cả, vùng vẫy đẩy mới thấy trán trầy da, sưng lên một mảng tím bầm lớn. "Anh mới ngã ?"

Tịch Thành ôm nữa, nhưng chịu buông tay , thẫn thờ đáp: "Hình như là ..."

Tôi sợ ngã hỏng đầu thật, định kéo giường gọi bác sĩ. Tịch Thành thấy chiếc xe đồ chơi trong tay . Anh nó, ánh mắt lấp lánh tia sáng vụn vỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoi-chung-cai-nghien/chuong-10.html.]

"Em thấy nó ." Anh : "Xin em. Lúc nhỏ, làm hỏng món quà em tặng."

"Thực ngày đó thấy em , hối hận ngay lập tức. Anh luôn luôn hối hận. Hồi nhỏ hối hận vì làm em , hối hận vì bỏ rơi em ngoài cửa nhà. Sau , hối hận vì màng đến cảm nhận của em mà làm những việc tổn thương em. Anh hối hận vì điện thoại của em, hối hận vì bảo vệ cho em. Hối hận vì rõ ràng thích em từ lâu , mà chẳng dám gì, chỉ hèn nhát giấu đồ chơi của em trong phòng. Anh dám nghĩ, nếu em thực sự rời xa , sẽ thế nào nữa..."

Ánh trăng xuyên qua cửa kính, hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Tịch Thành, ướt đẫm.

"Chính rời xa em." Tôi mắt : "Xưa nay đều là quyết định thứ. Anh quyết định với em, hứa bảo vệ em, với em sẽ mãi mãi ở đây. Thế nhưng, bỏ rơi em, quyết định cách xa em cũng chính là !"

Tịch Thành thấy , đưa tay ôm . Tôi mạnh bạo đẩy , học theo dáng vẻ hung dữ của lúc nhỏ, hét lớn: "Bây giờ em ghét ! Anh !"

Tịch Thành khựng . Đôi tay lơ lửng giữa trung buông thõng xuống. Anh im lặng dậy, lùi tạo cách với .

"Tiểu Dật," giọng Tịch Thành khẩn khoản van nài, " thể cho thêm một cơ hội nữa ?"

"Không thể!"

Tôi giận dữ , thấy lùi sâu bóng tối nơi góc tường.

"Được." Giọng Tịch Thành đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Vậy em cho , ở sân bay, câu dứt trong điện thoại của em là gì?"

Ký ức ùa về như cơn bão. Bên tai vang lên tiếng hét điện thoại ở sân bay: "Tịch Thành, đừng ? Thực em đối với —"

"Không gì." Tôi bất an, giả vờ bình tĩnh đáp: "Không liên quan đến !"

"Em chắc chứ?" Tịch Thành chậm rãi tiến gần, ánh mắt tối tăm.

Tôi dậy áp sát giường, thể nhúc nhích.

"Anh hỏi cuối, câu em hết là gì?!"

"Tịch Thành, là đồ khốn!" Vết thương cũ ở xương sườn ép đến đau nhức, nước mắt tự chủ trào . Tôi suy sụp hét lớn: "Thực em đối với căn bản là tình em! Em yêu , em yêu từ lâu ! Được , hài lòng ?!"

Tịch Thành xoay ôm chặt lấy lòng, khẽ đung đưa như dỗ dành một đứa trẻ.

"Xin em, Tiểu Dật. Có những lời nếu em , vết thương sẽ mãi mãi lành ." Anh : "Khóc , đợi em xong hãy đưa quyết định."

Tôi thút thít: "Quyết định gì?"

Tịch Thành: "Quyết định sẽ bước về phía , là rời xa ."

Nói xong, lấy một nhân vật nhỏ từ trong xe , đặt lòng bàn tay .

"Đây là 'em'. Anh để '' ở trong xe chờ em, ?"

18

Tôi mặt Tịch Thành, giống như một vị thẩm phán chuẩn tuyên án. Mà nhân vật Lego trong tay, giống như một chiếc nhẫn ngây ngô. Nhân vật Lego ký ức, nó nhớ từng hắt hủi nâng niu. thì .

Tôi nhớ khi từ lối thoát hiểm trở về phòng bệnh, tra chẳng cổ đông nào của Tịch Thành viện cả. Tôi nhận : Anh đến bệnh viện, chỉ là để lén một cái.

Tôi nhớ khi tỉnh dậy từ trọng thương, : "Tiểu Dật, con ? Lúc con trong phòng hồi sức cấp cứu nhận thông báo bệnh tình nguy kịch, Tịch Thành bình tĩnh bảo luật sư lập di chúc cho nó." Tôi nhận : Nếu c.h.ế.t, Tịch Thành cũng sẽ c.h.ế.t theo.

Tôi còn nhớ trong nhiều đêm khuya ở phòng bệnh, từng thấy lời cầu nguyện của Tịch Thành: "Xin hãy để Tiểu Dật của con bình phục , trừng phạt con thế nào cũng ..."

Thế nên nghĩ, trừng phạt thế nào đây?

"Em với ." Tôi đôi mắt ưu sầu của Tịch Thành, đặt nhân vật trong tay trở chiếc xe đua Lego. Tôi : "Chỉ một , sẽ cô đơn lắm."

Tôi Tịch Thành ôm lòng. Lần , ôm nhẹ, cẩn thận. Tôi một nữa dựa lòng Tịch Thành một cách đầy ỷ , thầm hạ búa công lý trong lòng.

Vậy thì phạt mãi mãi ở bên cạnh em .

Loading...