Học Viện Đói Khát - Chương 37: Liều mạng nơi đường cùng (6)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:10:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Trong trường thi, Quý Tinh Hải bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm của .
Skinwalker c.h.ế.t, nó biến thành một con thú nhồi bông to bằng lòng bàn tay — một con búp bê mặc da ch.ó đồng hoang. Trên nhãn ghi “Skinwalker”.
Bên cạnh búp bê còn năm món đồ, đại khái tính là chiến lợi phẩm rớt khi đ.á.n.h boss:
Một phần combo hamburger bò: bánh hamburger phô mai thịt bò, khoai tây chiên và nước ngọt, còn tặng kèm tương cà và khăn giấy.
YACchan
Súng săn hai nòng: thể b.ắ.n cùng lúc hai viên đạn hoa cải, hoặc b.ắ.n từng viên hai , kèm theo 30 viên đạn hoa cải.
Một phần tư vé Phương Chu: thu thập đủ bốn mảnh sẽ tự động hợp thành một vé chỉnh.
Thẻ nâng cấp xe trung tầng: xe sẽ nâng cấp diện một .
Rương đồng thau: chính là cái từng mở chỉ thanh lọc.
Ngoài , đồng hồ nhiệm vụ của cũng phát thông báo.
Sau khi đ.á.n.h bại một con quái, nhận thêm 7 điểm thưởng (tùy theo cấp độ của quái vật, học viên sẽ nhận các mức điểm thưởng khác như 3, 7, 10 điểm…).
Dựa điểm , thể thấy Skinwalker thuộc loại quái vật độ khó trung bình.
“Phần thưởng bao gồm đủ mặt, cả điểm thưởng. Bảo mấy chơi trò chơi ngày nào cũng hét lên đòi đ.á.n.h boss.” Quý Tinh Hải nghĩ, cả ngày mò hộp cũng phần thưởng bằng đ.á.n.h boss.
Phải là Skinwalker đúng là giữ bình tĩnh, khích vài câu lộ nguyên hình, c.h.é.m nó thì c.h.é.m ai?
Lúc đầu nó còn giả làm gấu g.i.ế.c , suýt nữa lừa . Trên nó hề mùi của quái vật, giờ biến thành búp bê thể ngửi thấy mùi .
mà búp bê thì ăn kiểu gì?
Hắn chằm chằm con quái quy tắc nào đó phong ấn thành búp bê, thèm nhỏ dãi mà tìm chỗ nào để cắn.
“Này, đừng giả c.h.ế.t nữa. Kẻ thắng là d.a.o thớt, kẻ thua là cá thịt, đến mức ăn ý thế mà cũng ?” Quý Tinh Hải vặn cái đầu tròn của búp bê, nhưng nó cứ giả c.h.ế.t, phản ứng gì. Hắn bắt đầu bực, mặt gần như phình như bánh bao.
Chiến lợi phẩm ăn thì niềm vui chơi trò chơi coi như mất một nửa.
Thật Quý Tinh Hải học viên đầu tiên gặp quái vật.
Khi thời gian trôi qua và trời sẩm tối, càng lúc càng nhiều quái vật xuất hiện. Chúng vẫn giữ dáng vẻ khi ngụy trang, dùng đủ loại phận tiếp cận các học viên, y hệt NPC cung cấp manh mối. chúng thoát cặp mắt tinh của khán giả.
Dĩ nhiên, lúc khán giả chỉ cảm thấy mấy NPC đó gì đó sai sai, nhưng rõ sai chỗ nào.
Giờ sự kiện Skinwalker vỡ lở, cuối cùng cũng hiểu sai ở : hảo hán ! Ánh mắt đó là ánh mắt ư? Rõ ràng là ánh mắt sói cừu non thì !
Thế nhưng ngoài những học viên cảnh giác cao, đa học viên mê hoặc bởi việc mò rương cả ngày, phát hiện gì bất thường, còn cố gắng trò chuyện với “NPC” để tìm manh mối.
Khán giả tức đến nghiến răng, hận thể chui màn hình gào lên: [ Quái vật, buông học viên ! ]
[ Cùng là học viên, học viên bên Cửu Châu chỉ một cái là thấy ngay lớp da đó là giả! Còn mấy bên thì cứ lòng vòng bắt chuyện làm , sắp lừa , sốt ruột c.h.ế.t! ]
Nói về phía Quý Tinh Hải bên Cửu Châu, đ.á.n.h boss mở rương khiến lượng khán giả nước ngoài đổ livestream của tăng vọt. Ai cũng đang chờ xem rương đồng thau sẽ cho cái gì.
[ Mới ngày đầu rương đồng thau? Lần Cửu Châu chắc suất . ]
[ Nghe tổ tiên Quý Tinh Hải dòng m.á.u nước . ]
[ Cút lẹ ông , đừng ép thể hiện tài năng ngôn ngữ. ]
Khán giả cãi ỏm tỏi, nhưng ảnh hưởng gì đến việc Quý Tinh Hải mở rương. Hắn vượt qua nỗi đau ăn bữa ngon, miệng nhai nát kẹo mút nuốt xuống, đó làm một ngụm nước khoáng súc miệng.
Rồi Quý Tinh Hải lấy cái hamburger thơm phức , c.ắ.n một miếng to.
Chiếc hamburger dày cộm, phô mai tan chảy tràn lên miếng thịt bò nóng hổi, miếng thịt cháy xém một cách hảo — rõ ràng là thịt bò Angus ăn ngũ cốc chính hiệu, đồ tổng hợp dẻo quẹo. Khán giả thể thấy cả lát cà chua, dưa leo muối, rau xà lách mọng nước, bên còn cả trứng chiên trắng phau.
Nửa thế giới đang đói, nước mắt họ rơi từ khóe miệng: “Đừng ăn nữa, đừng ăn nữa, mau mở rương .”
Quý Tinh Hải ăn hết hamburger trong vài miếng, còn l.i.ế.m mấy hạt mè đen dính tay, mới lau tay, mở rương.
Ngay lập tức ánh vàng chói lóa phóng .
“Bạn nhận một nông trại tự nhiên cao cấp, xin hãy chọn địa điểm thích hợp để đặt.”
Kèm theo đó là bản đồ hình gà trống, đó chỉ bốn lựa chọn, đều ở khu vực Tây Bắc, mỗi tỉnh một cái.
Cảm giác đầu tiên của Quý Tinh Hải là tụi nó keo kiệt , thì còn cho cả tỉnh thanh lọc, giờ chỉ một cái nông trại? xem kỹ phần mô tả thì phát hiện, cái nông trại hề đơn giản như tưởng tượng. Nó đầy đủ cỏ, hồ, chuỗi sinh thái chỉnh và cả đàn gia súc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-vien-doi-khat/chuong-37-lieu-mang-noi-duong-cung-6.html.]
[ AAAAAAA! Nông trại tự nhiên cao cấp! ] Livestream của Cửu Châu nổ tung vì sung sướng, đặc biệt là những sống tại bốn đại thảo nguyên tự nhiên.
Trong Trò chơi Đói Khát, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện phần thưởng như thế . Rương gỗ thường sẽ cho vài mẫu rừng, hồ đồng cỏ. Rương đồng thau là cấp cao hơn, sẽ cho cả khu vực hệ sinh thái chỉnh như rừng nguyên sinh, hồ nước nông trại.
Khu vực bao phủ, dù ô nhiễm nặng đến , đều sẽ ngay lập tức trở thành khu vực ô nhiễm và dung hợp trong vòng 24 giờ. Hệ thực vật, nấm, động vật sẽ từng thứ xuất hiện .
Với dân chúng, ưu điểm lớn nhất là cần chờ phục hồi sinh thái mà thể sử dụng ngay. Bò, cừu thể cho sữa, cho thịt; cỏ và một d.ư.ợ.c liệu thể thu hoạch ngay.
Với chính phủ, giá trị lớn nhất là “hệ sinh thái chỉnh”. Một động thực vật hoang dã tuyệt chủng hoặc sắp tuyệt chủng vì ô nhiễm môi trường cũng sẽ xuất hiện.
“ bốn thảo nguyên lớn, chọn cái nào cũng thất vọng.”
Hiện tại bốn thảo nguyên tự nhiên lớn ở Cửu Châu đều . Chính phủ rõ tầm quan trọng của chúng, mỗi năm đều đầu tư nhiều nhân lực vật lực, hỗ trợ mục dân, nhưng môi trường tồi tệ khiến tình hình cứ cứu vãn .
Chúng cần phần thưởng .
Bộ trưởng : “Chọn cái nào cũng . Miễn hạt giống cỏ và đàn gia súc , những thảo nguyên khác cũng cứu . Ăn cơm thì ăn từng miếng, làm việc thì làm từng bước.”
“Là nghĩ tới. Anh xem, khán giả của chúng ai tranh cãi, chẳng ai mong nông trại rơi địa phương , ai cũng hiểu một thịnh thì cùng thịnh.”
Livestream của Quý Tinh Hải hòa thuận, dù mục dân mong mỏi nông trại rơi chỗ cũng . Một là kỳ vọng của họ đổi kết quả, hai là nếu sẽ giống như lấy dân ý uy h.i.ế.p khác.
Thế nên, phát biểu nhiều nhất là khán giả ở ngoài bốn đại thảo nguyên.
[ Thịt bò khô! Thịt cắt tay! ] Mấy thèm nhỏ dãi giờ nhớ tới đàn bò cừu béo ú , nước miếng dùng hai tay mà hứng.
[ Sau sữa bột sẽ dễ mua hơn ? ] Khán giả con nhỏ hoặc già quan tâm đến loại dinh dưỡng cao cấp vốn cực khó xin — sữa bột.
“…Người Cửu Châu chắc sinh ở thiên đường nhỉ.” Quán bar ở một đất nước xa xôi im lặng hẳn, những đang bỏ rơi bên ngoài bức tường bảo hộ lên màn hình lớn chiếu livestream, cảm thấy dân Cửu Châu — đang tiêu chuẩn chọn nguyên liệu ăn uống — dường như sống ở một thế giới khác.
Phải ăn no mới thể quan tâm đến chủng loại món ăn. Người Cửu Châu đều ăn no ?
Nhiều cùng suy nghĩ. Trong livestream quá nhiều nước ngoài đang trú đóng. Không quốc gia nào cũng ưu tiên chăm lo dân thường của , nhiều nơi vẫn áp dụng luật rừng mạnh yếu thua.
Trước đại biến cố, giới quý tộc chiếm 90% tư liệu sản xuất, đó họ vẫn là quý tộc. Còn dân bình thường từng thể sống yên thì giờ chẳng sống nổi.
“Nếu Quý Tinh Hải của Cửu Châu thể giành thêm một vô địch nữa thì quá. Vô địch đủ mười hai là chuyện thể kết thúc. Tôi như xưa.”
Giữa ánh mắt mong đợi của muôn , Quý Tinh Hải bấm mảnh đất ở góc bản đồ — Thảo nguyên tỉnh N.
Không lý do gì đặc biệt, vì nó to nhất, hiệu quả kinh tế cao nhất.
Đơn giản, chất phác, phô trương.
Thời gian trong trường thi là 4:40, thời gian Cửu Châu là 12:52 trưa, tỉnh N.
Trên thảo nguyên, đóa hoa thảo nguyên Kỳ Kỳ Cách đang ôm con cừu nhỏ nhà , đồng cỏ phía hóa đen, vẻ mặt đầy rầu rĩ. Cô bé chín tuổi vẫn đang học tiểu học, nhưng buổi trưa rảnh thì về nhà cắt cỏ cho cừu ăn để kiếm công điểm.
Thế giới nhiều theo dõi livestream của Học viện Đói Khát lúc, nhưng cũng sống theo nhịp cũ: mặt trời lên thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.
Cuộc sống của Kỳ Kỳ Cách chỉ xoay quanh nhà, trường và đồng cỏ. Bé quan tâm đến mấy cái livestream mà chị ngày nào cũng bàn tán, chỉ lo chuyện mắt — cỏ xanh ngày càng ít.
Sinh trong thời kỳ ô nhiễm, Kỳ Kỳ Cách luôn trông mong và khát khao thảo nguyên xanh mướt và bầu trời trong xanh mà già kể . thực tế chỉ cỏ đen bốc mùi ăn và bầu trời xám xịt.
Haizz, lá cỏ xanh mà cừu ăn ngày càng khó tìm. a mụ () và a đa (cha) trong nhà chịu bán bớt gia súc, họ cứ bảo chính phủ sẽ cách. Ngay cả cụ cố tám mươi tuổi cũng .
“Tổ tiên nhà là nô lệ, sinh là để làm trâu làm ngựa. khi những vị Bồ Tát mặc áo xanh đến, chúng mới lên làm . Kỳ Kỳ Cách , đừng sợ, sẽ ngày trời sáng.”
Cụ cố luôn thế, nhưng ngày đó bao giờ mới đến?
Đột nhiên, bầu trời xám xịt xuất hiện một vệt sáng rực rỡ bảy màu, như con công sặc sỡ xòe cánh rực rỡ.
Trên thảo nguyên, những đứa trẻ, lớn và cả đàn bò cừu đang gặm cỏ đều ngẩng đầu lên, ngây ánh sáng đủ màu tỏa khắp bốn phương. Ai tưởng mây bảy màu tỉnh Điền kế bên sang thăm.
“Kỳ Kỳ Cách! Kỳ Kỳ Cách!” Từ xa, A Mụ chạy tới, ôm chặt đứa con gái ngơ ngác, ôm lên trời với vẻ hoang mang lo lắng. Người phụ nữ dám tin chuyện gì sẽ rơi xuống đầu họ cái thời đại , chỉ sợ là một tai họa khôn lường.
“A Mụ, kìa!” Kỳ Kỳ Cách đột nhiên phát hiện điều gì đó lạ thường.
Nơi ánh sáng bảy màu qua, những lá cỏ đen lốm đốm lập tức biến thành màu xanh tươi non mơn mởn như trong ký ức. Chúng như khát lâu gặp mưa móc, chỉ trong vài giây mọc cao thêm mấy phân.
Vài con vật nhỏ xám xịt từ bãi cỏ đột nhiên mọc cao chạy vụt , lúc lướt qua mắt cá chân của Kỳ Kỳ Cách còn để cảm giác lông mềm mềm.
Kỳ Kỳ Cách ngạc nhiên mở to mắt: “A Mụ, nhiều chuột béo quá.”
A Mụ cũng sững sờ: “Thỏ thảo nguyên? Nhiều thỏ thảo nguyên thế ?”
Gió thổi vù vù, đại bàng lượn bầu trời, cách chỗ họ xa, một con cáo nhỏ đang len lén ló đầu . Cỏ xanh, nước trong, trời xanh như đá quý.
“A Mụ, kìa, trời sáng .”