Học Viện Đói Khát - Chương 23: Cá nơi đầm cạn (23)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:32:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

“Kết quả !” Bộ chỉ huy Cửu Châu nhận điện thoại từ tổ nghiên cứu. Các thành viên vốn luôn bình tĩnh giờ đây cũng kìm sự phấn khích trong giọng .

“Vật chất còn sót của sinh vật dị thường quả nhiên hiệu quả rõ rệt với chứng loạn thần do ảo giác, ảo thính mà sinh vật dị thường gây . Không chỉ thạch xanh mới xuất hiện gần đây thể chữa trị tổn thương tinh thần, mà cả trầm hương giúp an thần và nấm Ganba từ cũng đều tác dụng.”

Sau 24 giờ, kết quả đối chứng . Nấm Ganba triệu hồi nếu xử lý gì hoặc chỉ niêm phong cho tủ lạnh thì sẽ tự động biến mất 24 tiếng. nếu bẻ vụn, rửa sạch, phơi khô bảo quản, hoặc ăn, thì đều giữ , các thành phần dinh dưỡng hao hụt.

điều khiến họ kinh ngạc nhất điều , mà là hiệu quả của những phần xác còn của sinh vật dị thường.

Tại thiên tai dị thường thể giải quyết? Bởi vì khi nó xảy , linh hồn của các nạn nhân đáng thương sẽ ảnh hưởng, để thương tổn vĩnh viễn. Người nặng sẽ phát điên, nhẹ thì mắc chứng ảo giác, ảo thính, và tình trạng còn ngày một nặng hơn.

Cả thế giới đều đang tìm cách xử lý di chứng . Người phát hiện các “tác phẩm nghệ thuật” như âm nhạc, thủ công, cắm hoa… thể hỗ trợ, nhưng t.h.u.ố.c chữa tổn thương ở tầng linh hồn gần như .

Vậy mà giờ đây, loại t.h.u.ố.c đặc trị xuất hiện.

“Tại xác sinh vật dị thường do Quý Tinh Hải thu hiệu quả, còn mấy thứ chúng từng ?”

“Có thể liên quan tới năng lực đặc biệt của . gì thì , đây tuyệt đối là một tin thể nâng cao tinh thần cả nước, còn giúp tăng cường ảnh hưởng đến quốc tế của Cửu Châu nữa!”

“Quá hào phóng , giống phong cách thường thấy của Học viện Đói Khát. Bên trong xảy vấn đề gì ?”

“Mặc kệ nó xảy chuyện gì, dù cũng là giao kèo xác lập, nuốt lời cũng . Vài ngày nữa khi báo cáo chi tiết công bố, chính phủ sẽ đưa tin. Trước mắt cứ để phòng phát thanh trung ương nhắc một câu: nếu bảo quản nguyên liệu, nhất định xử lý trong vòng 24 tiếng.”

“Rõ.”

“Món quà quá quý giá , Quý Tinh Hải đúng là phúc tinh!”

Sáng ngày thứ ba trong thế giới phó bản, chân núi.

“Ê, tỉnh táo lên .”

“Đừng ồn nữa, c.h.ế.t tiệt, ngủ . Nghe tối qua chuột tìm cách mò ?”

“Phải, bọn khốn đó khiến tụi c.h.ế.t mấy . Có thể bọn chúng nhặt vũ khí bỏ núi. Tối qua còn mấy đứa chơi trò roulette s.ú.n.g lục, c.h.ế.t ba mạng.”

“Cược gì ? Đồng hồ vàng tiền mặt?”

“Đăng cược một khẩu s.ú.n.g lục K gold.”

Bữa sáng của lính đ.á.n.h thuê bắt đầu bằng cơm ngũ sắc và súp thịt nấm, trong súp nổi lềnh phềnh những khối tạp khuẩn và rau nhỏ. Vị ngọt tự nhiên khiến món ăn ngon dù cần nêm nếm gì thêm.

Chỉ là trong khí tòa thổ lâu vẫn vương mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g và m.á.u tanh tan, làm chẳng buồn ăn.

Khẩu phần của nhân viên y tế giống y hệt, chỉ thêm một quả trứng luộc. Quý Tinh Hải cũng ké một phần.

Tô ngáp dài: “Bọn thức trắng đêm , thể nào cũng đột t.ử thôi, thiệt là… Đan, đêm qua ngủ ngon ? Mền là đắp cho hả? Làm giật đấy!”

Quý Tinh Hải gãi đầu, ngượng: “Xin , thấy mền rơi xuống nên tiện tay đắp . Kiểu như một loại cưỡng chế kỳ quặc .”

“Thời tiết thế đắp mền thì dễ ốm lắm. Nói cảm ơn .”

“Phải đó đó, ha, cũng là đàn ông chu đáo ghê.”

“Ê, lúc nãy Gia Lâm đến tìm đấy, lừa .”

Quý Tinh Hải càng thêm lúng túng, vài lính y tế hổ thì phá lên , khí vui vẻ.

“Tôi hôm nay sẽ mang theo l.ự.u đ.ạ.n khói cầm tay, cả bệ pháo chuyên dụng cũng kéo . Xem Ba Đăng thật sự kích thích, bình thường kiềm chế.”

“Hôm qua c.h.ế.t nhiều như thế, dám ăn với Tướng quân .”

“Phải đó, hôm qua bận rộn đến mức từng luôn.”

như Quý Tinh Hải dự đoán, bọn họ chuẩn phóng hỏa đốt núi, đồng thời thả l.ự.u đ.ạ.n khói nồng nặc, nhưng vẫn đến lúc tung vũ khí sinh học tối thượng.

Ăn sáng xong, đội y tế mang theo đủ loại t.h.u.ố.c và dụng cụ lên đường. Bọn họ xe tải, bác sĩ Ngô Khương cũng ở đó. Anh vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, trò chuyện với ai.

Xe đội y tế xe chở lính đ.á.n.h thuê, chầm chậm lăn bánh qua ngôi làng. Làng lúc rạng đông vẫn tĩnh lặng, tiếng gà gáy, tiếng ch.ó sủa, bóng .

Xác c.h.ế.t vẫn vứt đó, đang phân hủy như đống rác chán ghét. Ruồi nhặng vo ve, coi như thêm chút “sức sống” cho thế giới .

[ Việc Quý Tinh Hải cố ý đắp mền cho họ ban đêm ý nghĩa gì ? Tôi nghĩ sẽ làm chuyện vô nghĩa . ]

[ Thì mấy cũng thể hành xử như bình thường hả? Đáng sợ thật. Một bên gây tội ác thể tha thứ, một bên vẫn làm bình thường. Bọn họ tâm thần phân liệt hả? Làm gì tư cách làm bình thường? ]

[ Người bình thường? Hỏi mấy dân thường c.h.ế.t t.h.ả.m , bọn họ tư cách đó , kiếp? ]

Khán giả chú ý đến cốt truyện chính của phó bản đều tập trung trong livestream của Quý Tinh Hải, đôi lúc địa chỉ mới đó đến từ quốc gia nào.

Tuy , đối với hành vi tàn sát dân thường của nhóm , hầu như ai ủng hộ. G.i.ế.c dân để kiếm lợi, độc ác vô độ, c.h.ế.t cũng đủ chuộc tội – quan điểm đồng lòng nhất trí trong phòng phát sóng.

“Đoàng đoàng đoàng! Đoàng đoàng!”

“Địch tấn công!” Đợt tập kích đột ngột từ hai bên đường chính khiến cả đội hoảng loạn. Quý Tinh Hải sớm xổm xuống, chui giữa các thiết y tế, tiện tay kéo luôn cả bác sĩ Ngô Khương theo, kéo thể chắn đạn: “Bác sĩ! Bác sĩ, chứ?!”

Phải, Quý Tinh Hải sớm đoán sẽ đợt tập kích .

Nếu là học viên khác, thể trộn nội bộ, nhất định sẽ mai phục ở đây.

“Cậu là… là ai?” Ngô Khương hiếm khi chật vật thế , lúc chỉ thể co rút trong góc.

“Tôi là trợ lý của y tá Tô, bác sĩ chứ? Yên tâm , sắp , tin họ mà.” Quý Tinh Hải hoảng nhưng cố giữ bình tĩnh, tay và giọng đều run.

Hắn thật sự tin “họ”.

YACchan

lượng và trang bằng lính đ.á.n.h thuê, học viên cũng kiểu liều c.h.ế.t liều sống đó, nên đợt tập kích là sẽ rút lui. Đợt sẽ kết thúc nhanh.

Quả nhiên, học viên khi c.h.ặ.t đ.ầ.u một mớ thì nhanh chóng rút lui, làn mưa đạn từ xe lính, chui đống đổ nát gần đó.

Lượng đạn từ thổ lâu dày đặc như ban đêm, vẻ nhiều tham gia đội quét sạch, khiến trụ sở chính lộ sơ hở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-vien-doi-khat/chuong-23-ca-noi-dam-can-23.html.]

“Hồi mà gom , hy sinh thêm vài mạng, cũng đủ để đ.á.n.h thẳng thổ lâu .” Hắn bất giác nghĩ .

Thời gian đó, Quý Tinh Hải lặng lẽ theo đội đến chân núi, bình tĩnh những viên đạn nạp . Ngoài việc nhân cơ hội “sự cố” lúc nãy để kéo gần quan hệ với bác sĩ Ngô Khương, khác gì những nhân viên y tế khác, cùng dựng trạm y tế dã chiến.

Nghe Đăng từng học ở học viện quân sự, còn cách dựng trạm y tế trong thời chiến.

Lính đ.á.n.h thuê lên núi, bọn họ chắc chắn sẽ lấy sinh mạng của một : những kẻ nhốt trong hầm, kẻ từng g.i.ế.c họ, cả những xa lạ...

Hắn biểu lộ cảm xúc.

NPC chỉ là những con rối trong mắt . Còn các học viên – vì rõ cuộc chơi – thì chấp nhận luật tàn khốc “kẻ thắng làm vua, kẻ thua loại”. Dù là ai c.h.ế.t, cũng chẳng thể khơi dậy chút đồng cảm nào.

Quý Tinh Hải là con sói cô độc bước giữa hoang dã. Chỉ khi thật kỹ, mới thấy nơi thật sự tàn nhẫn.

Khói đạn và pháo lửa phá vỡ sự yên tĩnh của núi non. Núi bắt đầu cháy, do độ ẩm cao nên sinh từng luồng khói trắng. Đám học viên kịp thấy mặt lính đ.á.n.h thuê buộc rút sâu trong núi.

Lính đ.á.n.h thuê đeo mặt nạ phòng độc, xách s.ú.n.g truy kích. Trên đường gặp nhiều bẫy, nhưng so với hôm qua, thương vong ít nhiều, kế hoạch rõ ràng hiệu quả hơn.

Tuy nhiên, bộ chiến dịch khá... nhàm chán. Phần lớn học viên sớm rút sâu rừng, còn thì đều ở trong làng, khiến kế hoạch của Đăng và lượng đạn d.ư.ợ.c hao tốn trở nên vô ích.

Livestream của Quý Tinh Hải cũng yên ắng. Không thương binh, chiến đấu, chỉ và y tá nam đang tán gẫu về việc thương binh đau đớn đến mức ngủ , cứ la hét suốt đêm, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của khác. Nếu t.h.u.ố.c hỗ trợ thì .

[ Yên bình thật đấy, Hải ca làm gì thêm ? ]

[ Hiểu cái quái gì chứ. Chính là như mới là Hải ca – thắng chắc từng bước, hấp tấp. ]

[ , chắc ăn là hết. Thu hoạch của Hải ca đủ , chỉ cần sống sót đến cuối là thắng ! Tuy ghét bọn lính đ.á.n.h thuê, nhưng an của quan trọng hơn. ]

livestream ảnh hưởng gì đến học viên, khán giả Cửu Châu vẫn lo lắng Quý Tinh Hải sẽ mấy kẻ thích gây chuyện làm rối tiết tấu.

Bởi vì điều họ mong mỏi nhất là học viên sống sót, nếu dư sức thì nhặt thêm bảo vật, đẩy tiến độ phó bản chỉ là phần thưởng thêm mà thôi.

“Lão đại! Phát hiện một kẻ định trộn đội !” Một đội nhỏ lên núi kéo theo một . Quý Tinh Hải xa , chỉ thấy kẻ đó mặc một bộ đồ rằn ri , đang giãy giụa và dùng tiếng M ngọng nghịu để thanh minh.

Ồ, giọng điệu … hình như là học viên nước D?

“Nói còn chẳng sõi, mà đòi giả làm của chúng ? Trói , moi gì từ .”

“Rõ! Lão đại!”

“Thật… thật của bên Cửu Châu! Tôi còn bọn núi đang ẩn ở …”

“Bịt miệng nó , ồn ào quá.”

“……”

Một quân cờ mới gia nhập. Có thể tận dụng chứ?

Tay đang bôi t.h.u.ố.c cho thương binh, nhưng trong đầu Quý Tinh Hải nhanh chóng mô phỏng phương án A, phương án dự phòng B của .

Quân cờ thể dùng .

[ Đậu má! Hahahahaha, học viên nước D tưởng vài câu tiếng M, mặt giống phương Đông là giả dạng ? Ngây thơ thế? ]

[ Đừng đùa, cái kiểu khí chất rệu rã thất bại , NPC mù thì nhận ngay. Dám giả dạng tụi cơ đấy. ]

[ Baka! Đồ ngu! ]

[ Bị bắt chỉ là học viên ngẫu nhiên thôi, học viên chính quy của đế nước D chúng ngu như ! ]

[ Câm đồ ngốc, còn đủ rối loạn chắc? ]

[ Hahahahahahaha! ]

Chúc mừng thế giới chỉ học viên nước D tổn thương, phòng phát sóng lập tức tràn ngập bầu khí khoái trá.

Pháo, lửa rừng, l.ự.u đ.ạ.n khói, thêm vũ khí nóng quét qua, lính đ.á.n.h thuê gần như lục tung cả dãy núi, nhưng chiến tích chẳng bao nhiêu, sắc mặt Đăng âm trầm đến đáng sợ.

Trò chơi chỉ còn một ngày nữa. Thời điểm đặc biệt, chỉ dành cho học viên mà còn cho cả Đăng.

Hắn lẽ dồn đến đường cùng, bắt buộc đưa quyết định.

Cho nên về đến thổ lâu, bác sĩ Ngô Khương gọi . Anh chỉ kịp để một câu “Tôi sẽ rời vội vã.

Quý Tinh Hải đang cúi đầu kiểm tra vết thương cho thương binh, ngẩng đầu, nhưng lý do vì Ngô Khương rời .

Có vẻ như Đăng đưa quyết định. Vậy thì việc kiểm tra những vật phẩm nguy hiểm và quý hiếm cũng trở nên cần thiết.

Rời khỏi trạm y tế dã chiến, giếng trời, ngẩng lên là thấy ánh đèn ở tầng ba – chỗ ở của Đăng, cũng là nơi đặt văn phòng tạm thời. Có lẽ cú điện thoại then chốt thực hiện.

ngay giây đó, Đăng bước , qua trong hành lang, trông bất an.

Nếu gọi điện xin hàng , đáng lẽ thể buông bỏ, yên. Không đến nỗi như thế .

Xem vẫn đang vùng vẫy giãy c.h.ế.t. Tuy nhiên, dù là lý trí tình cảm, nhất định sẽ làm lựa chọn – chỉ là vấn đề sớm muộn.

“Đan?”

“À, xin , chờ một chút.” Quý Tinh Hải xoay kho thuốc. Y tá chấp nhận đề nghị của , cung cấp t.h.u.ố.c ngủ cho một thương binh thương nặng.

Xét cái vẻ nghiện t.h.u.ố.c hiện giờ của mấy đó, lấy liều mạnh một chút, mới thể đạt mục tiêu để họ “ngủ ngon một giấc”.

Ba giờ sáng – thời điểm con buồn ngủ nhất.

Trong trạm y tế, những thương nặng đều ngủ say tác dụng của thuốc. Trong phòng chỉ còn tiếng ngáy, lời mơ ngủ, tiếng hít thở nặng nề…

Từng âm thanh một dần nhỏ , cuối cùng biến mất. Trạm y tế trở nên yên ắng đến đáng sợ.

Y tá Tô bên phòng bên ngủ ngon, giữa cơn ác mộng lờ mờ cảm thấy gì đó . Mồ hôi nhễ nhại, choàng tỉnh dậy, một bóng lờ mờ hiện mắt.

“Đan?”

“Thay gửi lời hỏi thăm đến “Tướng quân” nhé, Tô.”

Loading...