Học Viện Đói Khát - Chương 20: Cá nơi đầm cạn (20)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:32:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Phục kích g.i.ế.c sạch cả một tuyến, ngoài một giữ để moi thông tin, hai mươi ba còn đều bỏ mạng con đường núi , m.á.u chảy theo từng phiến đá xuống .
Là kẻ sống sót cuối cùng, Quý Tinh Hải nhận điểm thưởng và cập nhật thêm kho vũ khí.
Đám mang đến cho một khẩu s.ú.n.g máy nhẹ cải tiến, năm băng đạn đầy, ngoài còn lựu đạn, đạn s.ú.n.g ngắn cũng ít.
Còn nhiều khẩu s.ú.n.g trường thể mang , Quý Tinh Hải cũng để lãng phí, mỗi kẻ địch đều b.ắ.n thêm hai phát, đảm bảo c.h.ế.t đến thể c.h.ế.t hơn nữa.
Dọn dẹp xong chiến trường, rời ngay mà tựa lưng một mỏm đá nhô lên xuống, từ trong n.g.ự.c móc hai củ khoai lang luộc, bóc vỏ, cứ thế mà ăn.
Lúc sắc mặt Quý Tinh Hải trắng bệch như tờ giấy, trán đầy mồ hôi lạnh, khán giả đều thấy rõ đang suy kiệt.
Thế nhưng mặt mang theo nụ thư thái, nắng nhẹ chiếu lên , một loại cảm giác năm tháng tĩnh lặng khó diễn tả.
[ Sao trông Hải ca mệt nhỉ? Tôi nhớ mấy hôm nay cường độ vận động của cao lắm. ]
[ Bình thường thôi, thì tưởng hao sức mấy, nhưng thực trong bối cảnh căng thẳng thế , từ lập kế hoạch đến hành động đều tiêu hao não lực và thể lực dữ dội. Cậu tưởng chỉ quỳ đó động đậy thôi ? giữ bất động và ngắm b.ắ.n chính xác là điều khiển từng nhóm cơ một cách chuẩn xác, chuyện cực kỳ hao thể lực, mà còn duy trì mức độ tập trung cao, khó lắm. ]
Khán giả lặng lẽ dõi theo hình ảnh Quý Tinh Hải màn hình – mặt mũi lấm lem, đó gặm khoai lang nguội ngắt khô queo mà vẫn .
Dù tựa đá, tư thế vẫn là một chân khuỵu sẵn sàng nhấc s.ú.n.g chiến đấu bất cứ lúc nào, trái ngược với vẻ thư thả gương mặt.
[ Nhìn như trẻ vị thành niên, nhưng cực kỳ đáng tin, đúng là kỵ sĩ thực thụ. ]
[ Thật ghen tị với Cửu Châu, một dũng sĩ thế bảo vệ. ]
Màn hình bắt đầu xuất hiện nhiều bình luận dịch máy, lúc khán giả Cửu Châu mới nhận : từ lúc nào, phòng livestream của Quý Tinh Hải tràn ngập comment từ nước ngoài, đa còn thiện, thậm chí phần tôn sùng.
[ Quý-san giống như đóa hồng nở rộ giữa bụi gai cơn bão táp, chỉ một đế quốc như Cửu Châu mới thể nuôi dưỡng một “kỵ sĩ hồng” đẽ mạnh mẽ đến ? ]
Hừm...
Ừm...
Quá sến, quá trẻ trâu, dị. Xem tiếp .
Ăn hết hai củ khoai lang, bổ sung chút thể lực, Quý Tinh Hải dẫn tù binh trói rừng. Tên đó tỉnh thì treo ngược lên một cái cây cổ thụ, miệng nhét vải, vết thương cầm máu. Hắn còn tìm một tảng đá, dùng dây leo buộc chân gã, giờ tù binh đến động đậy cũng nổi.
“Đồng bọn của mày c.h.ế.t sạch , hành động thất bại. Dù tao thả mày, mày nghĩ mày thể sống nổi khi về ?” – câu Quý Tinh Hải hỏi thẳng bằng tiếng M. Sắc mặt tù binh tái nhợt, từ từ ngừng giãy giụa, ánh mắt cũng dần tối sầm.
Chúng đối xử tàn độc với ngoài, với nhà còn tàn độc hơn. Nhiệm vụ thất bại mà còn mơ sống?
Thấy , Quý Tinh Hải dùng con d.a.o găm cướp cắt đứt vải nhét trong miệng .
“Mục đích của các là gì? Không, mày là ai? Là do chính phủ nước nào cử đến?” Gã tin Quý Tinh Hải là dân thường, chỉ thể cho rằng là quân nhân.
Quý Tinh Hải trả lời, luôn nắm thế chủ động trong cuộc đối thoại, để khác dắt mũi.
“Nghe giọng mày, chắc từ vùng Nam Tang hả? Nhìn còn trẻ, lập gia đình đúng ? Bố ở nhà lo cho mày ?”
Mắt tên tù binh trợn to, lúc đến từ “ba ”, trong mắt gã hiện lên sự hổ thẹn.
Quý Tinh Hải chuyển tông giọng, mang theo chút hoài niệm: “Vừa mưa xong, nấm dại mọc khắp nơi. Nghe phụ nữ nước M dùng nấm nấu cơm ống tre. Năm nay mày ăn món đó ?”
Không khung cảnh, , chỉ giọng điệu ôn hòa , sẽ tưởng đây là một cuộc trò chuyện tình cờ giữa những lạ.
Khán giả khó hiểu, trói như mà chỉ để mấy câu đó?
[ Suỵt, đây là đòn tấn công tâm lý. ]
[ Tấn công tâm lý? ]
[ Nhìn sắc mặt tên đó kìa. ]
Mọi đổ dồn mắt về phía tên tù binh – ánh mắt gã trẻ tuổi trở nên mơ màng, dường như đang theo giọng của Quý Tinh Hải hồi tưởng quá khứ.
Hương vị ngon nhất, chính là hương vị nấu.
Giây phút , cơm ống tre nấm dại sức nặng chẳng kém gì “mai nở ” “X-san, hoa đào quê hương đang rộ ?”
[ Dù là quê nhà, món ăn đặc sản, tất cả đều nhằm đ.á.n.h thức bản tính con trong . Con cảm xúc, vướng bận, mới sợ, mới dễ khai bí mật. Nhìn tên , bắt đầu d.a.o động . Nếu là kẻ tha hóa, chắc sớm tự kết liễu chứ đời nào hé răng. ]
[ ...Tự nhiên thèm lẩu nấm quá. ]
[ Coi nghiêm túc giùm cái. ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-vien-doi-khat/chuong-20-ca-noi-dam-can-20.html.]
“Mày còn nhớ những dân làng mà mày g.i.ế.c ?” Quý Tinh Hải , ánh mắt trốn tránh.
“Có nhiều trạc tuổi mày nhỉ? Đáng mùa họ đang mang giỏ lên núi hái nấm, hái rau dại, hái quả rừng cho ba già, cho đám con nhỏ đang đòi ăn. Nếu thấy hoa dại , còn sẽ hái về tặng thích.”
“Đừng nữa!” gã tù rên rỉ.
“Bao lâu mày về nhà? Bố còn sống ? Bạn bè xưa và cô gái từng thích thì ? Tại mày thành thế ? Là cái gì khiến mày dám về nhà, thể làm , chỉ thể làm một con quỷ?”
“Xin đừng nữa.” gã gần như van xin, “Mục đích của mày là gì? Dù là gì tao cũng gì cả.”
Nghe giọng bắt đầu hoảng loạn , Quý Tinh Hải bật . Trong đám lính đ.á.n.h thuê chỉ để đúng một , đương nhiên lý do.
Nhìn xem, nếu thật sự kiên cường thì lúc đau đớn gì?
Quý Tinh Hải từng quan sát bọn lính đ.á.n.h thuê . Chúng sống giữa m.á.u me, từ lâu sợ c.h.ế.t. Dù dí s.ú.n.g đầu, bọn chúng vẫn tỏ vẻ sợ c.h.ế.t, chỉ tên , lộ rõ sự hèn nhát – chính là điểm đột phá nhất.
Hắn một lát dừng : “Mày nơi thứ gì nhiều nhất ?”
“Gì cơ?” Tên tù vốn định trả lời, nhưng vẫn tò mò hỏi .
“Côn trùng độc và dã thú. Những con dễ thịt m.á.u thu hút nhất. Mày là bản xứ, rõ nhất chúng kinh khủng đến mức nào.” Dao găm lạnh băng áp sát cổ , Quý Tinh Hải vẫn , nhưng nụ còn vẻ dịu dàng ban nãy. Gã tù co cổ né tránh cảm giác lạnh lẽo , nhưng thể.
Con d.a.o sắc, chỉ nhẹ cắt trúng mạch m.á.u nhỏ, m.á.u bắt đầu tuôn , nhiều nhưng liên tục. Tách, tách, tách, mùi tanh ngày càng nồng. Tù binh sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.
“Mày sẽ c.h.ế.t ngay . Máu tươi sẽ thu hút lũ ruồi muỗi hút m.á.u trong rừng – chúng bé như hạt gạo, sẽ chui vết thương, hút mãi hút mãi. Mày xem, chúng chui mạch m.á.u ?... À, hình như mày đang chảy máu, cầm nổi đấy.”
Cái c.h.ế.t đáng sợ, nhưng nếu chờ c.h.ế.t từng giây phút một, thì nó sẽ khủng khiếp.
Quý Tinh Hải nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Máu trong cơ thể chiếm 7–8% trọng lượng, mày chảy bao lâu mới c.h.ế.t nhỉ? Trước khi c.h.ế.t hẳn, sẽ độc trùng đến chứ? Còn cả dã thú ở đây. Mày sống để thấy chúng ăn từng miếng thịt mày ?”
Không ứng nghiệm thật , đúng lúc đó một con côn trùng đen nhỏ bay tới, đáp lên cổ tù binh. Gã nhớ đến mấy con dã thú trong rừng chỉ còn bộ xương, hoảng sợ hét lên thất thanh, tiểu quần, mùi khai nồng nặc.
Gã... mất kiểm soát.
Quý Tinh Hải mặt đổi sắc, thẳng: “Tao hỏi mày trả lời. Nếu hợp tác, tao sẽ cho mày c.h.ế.t nhanh. Hơn nữa đảm bảo t.h.i t.h.ể nguyên vẹn, treo lên ngọn cây cho thú hoang ăn. Mọi chuyện xảy ở đây, chỉ mày và tao, trời đất .”
[ Không, còn tụi nữa. ]
Tù binh chằm chằm, hồi lâu cúi đầu, xem như đồng ý.
[ Cái gì thế ? Sao tự dưng đầu hàng? Tôi thấy Hải ca làm gì ? ] Không tra tấn, đe dọa, chỉ hứa cho một cái c.h.ế.t nhanh, mà đối phương chịu khai?
[ Chứ ? Đừng tưởng chỉ vài câu là đơn giản. Dù đều là cái c.h.ế.t, một bên là côn trùng gặm, dã thú xé xác, một bên là c.h.ế.t nhanh, xác còn nguyên – đổi chỉ là vài thông tin chẳng đáng gì so với cái c.h.ế.t. Ông vốn sợ, ý chí gì ghê gớm. ]
Một hỏi một đáp, tên tù nhanh khai hết.
Gã vốn cũng là dân ở làng gần đây, thấy lính đ.á.n.h thuê oai phong, nhiều tiền, gái theo, sống tiêu dao, nên ngưỡng mộ, tới mười tám tình nguyện gia nhập.
Kể từ đó, gã đoạn tuyệt với gia đình — hoặc là do ba gã tự đoạn tuyệt.
đời lính đ.á.n.h thuê như gã tưởng.
Bọn họ ăn chơi thác loạn vì sống thọ, chẳng còn ngày mai. Bọn họ chìm trong trụy lạc vì chẳng cô gái nào yêu, càng thể lập gia đình.
Vì thế tiền thì xài, thời gian thì chơi, sống phóng túng, từng nghĩ đến tương lai.
Người trẻ hối hận, về cũng thể, g.i.ế.c nhưng thể g.i.ế.c.
Không dám g.i.ế.c thì sẽ c.h.ế.t, nên gã g.i.ế.c nhiều , cả già trẻ lớn bé. Vừa g.i.ế.c tự lừa bản : những kẻ g.i.ế.c là .
“Đội của mày nhận nhiệm vụ “tàn sát cả làng”?”
“Phải, là do “Đăng”, cháu của “Tướng quân” giao nhiệm vụ. Là nhân vật lớn, giàu, nhiều tới.” Là lính quèn, gã gì nhiều. Chỉ Đăng thất bại, Tướng quân giục sớm giải quyết nơi , mới nhiệm vụ .
Quý Tinh Hải hỏi tỉ mỉ về , bố trí, trang , tình hình hiện tại chân núi.
Có lẽ thấy khai , gã tới luôn, chỉ hết những gì , còn khai luôn những chuyện vụn vặt ai hỏi.
Dù cũng sắp c.h.ế.t, cho sướng miệng.
“Tôi về quê trồng trọt, nhớ ba , hối hận .” Cận kề cái c.h.ế.t, gã nhớ tất cả những gì từng vứt bỏ. Khóc như mưa. Gã ngu dốt, nhưng vô tội, đáng thương đáng trách.
“Nhắm mắt là thấy .”
Tên đao phủ cầm s.ú.n.g nhẹ giọng : “Nhắm mắt, “đoàng” một tiếng, thì hãy cố gắng chạy thật nhanh về phía quê hương. Ở nước truyền thuyết, như sẽ về nhà, trở về nơi đang đợi.”
YACchan
Sau tiếng “đoàng”, cơ thể lính đ.á.n.h thuê trẻ khẽ run lên, từ từ bất động. Quý Tinh Hải bỗng tò mò, viên đạn xuyên qua đầu gã , khoảnh khắc gã nghĩ về quê hương và ba , là về những năm tháng m.á.u lửa qua?