Học trưởng, em sẽ sinh con! - Chap 12

Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:00:29
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếu Hàm trịnh trọng hứa hẹn: "Làm thể đuổi em chứ, cả đời cũng bao giờ."

" mà..." Tôi tủi vô cùng, hai chân vẫn còn run rẩy vì cảm giác tự nhiên, nấc cụt: "... nhưng em là một con quái vật nhỏ."

"Không như ." Tiếu Hàm xong, nâng cằm cao hơn một chút, dịu dàng cúi đầu hôn lên môi : "Em là tuyệt vời nhất, là yêu."

"Hu hu..." Tôi đảo mắt một vòng, thừa dịp bụng đang đau mà bắt đầu làm nũng: "Anh gạt em, làm mà thích em . Em... em chẳng gì cả, còn là... là quái vật nhỏ, chỗ đó... còn mọc kỳ quái, giống bình thường."

Nghĩ đến việc Tiếu Hàm thấy hết sạch, mặt nóng bừng lên, chắc chắn là sẽ ghét bỏ lắm. Làm gì ai thích một sinh vật dị dạng cơ chứ... ~~~~(>_<)~~~~

"Không hề kỳ quái." Tiếu Hàm nhéo nhéo cằm , nở một nụ chút tà mị: "Rất , cực kỳ xinh , đó là thiên đường mà đàn ông đều khao khát."

"Hu hu..." Tức c.h.ế.t mất! Người đang chuyện nghiêm túc cơ mà!

"Không tin ? Đợi kỳ kinh nguyệt qua ," Khóe môi Tiếu Hàm càng cong lên rõ rệt: "Anh sẽ cho em thích em đến nhường nào. Muốn hôn, thực sự ..."

"!!!" Tôi bực phồng má mặt chỗ khác, hận thể tìm cái kẽ giường nào mà chui xuống. Rõ ràng đây học trưởng trông thanh tâm quả d.ụ.c lắm cơ mà? Ngoài việc bắt , , thuộc thuộc, thỉnh thoảng buổi tối "sợ lạnh" mà ôm một cái, thì lúc nào chẳng giữ dáng vẻ quân tử.

Chẳng lẽ mới "sơ triều", thì cũng lúc "tình đầu nở rộ" ?!

"Được , , sai ." Tiếu Hàm dỗ dành, chọc chọc cái má đang phồng lên của , ôn nhu : "Tiểu Bắc, tâm ý của dành cho em, chẳng lẽ hai tháng qua biểu hiện vẫn đủ rõ ràng ?"

Tôi: "..." (Hoang mang nhẹ).

"Aiz~" Tiếu Hàm thở dài: "Chẳng lẽ đối với em vẫn đủ ? Chẳng qua hôm nay nghiêm khắc chuyện công thức một chút thôi mà. Em thù dai thế ?"

"Không... ..." Làm cảm nhận chứ. chẳng cả, là đồ nhà quê, là học tra, còn "bất nam bất nữ", Tiếu Hàm thích ở điểm gì? Tôi thực sự dám tin: "Em... nấc..."

"Nói chậm thôi, vội." Tiếu Hàm dán chặt , truyền ấm sang cho : "Uống nước ?"

Tôi lắc đầu: "Anh... ưu tú như , thích nhiều thế, làm ... làm thích em ?"

Tiếu Hàm đột nhiên cúi đầu hôn thật sâu, một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy. Tôi sững sờ đến mức quên luôn cả nấc cụt.

"Sao thể chứ?" Tiếu Hàm dùng đầu ngón tay mơn trớn vành môi , mỉm dịu dàng: "Em xinh thế , ngoan ngoãn, ủ ấm giường nữa," Nói đoạn, khẽ xoa nhẹ một cái khiến đỏ mặt cúi gầm: "Hơn nữa, em còn mười tám kiểu mèo kêu cơ mà."

"Thế thì!" Tôi đột ngột , đầu tiên lấy hết dũng khí trợn to mắt : "Những học tiếng mèo kêu hơn em, ... cũng sẽ thích họ ?"

"Ha ha, em đáng yêu thế ," Tiếu Hàm đầy sủng ái và bất lực: "Nếu thích em gần một năm , em tin ?"

Tôi: "...!!!"

"Trước Tết năm nay," Tiếu Hàm vuốt ve mặt, mũi và môi , khẽ hôn lên chóp mũi một cái "chụt": "Lúc dì Diêu ( Hạng Bắc) gọi điện cho em nhưng điện thoại hết tiền, cho dì mượn máy."

Tôi lặng , còn nấc nữa, đôi mắt đẫm lệ trân trân.

Tiếu Hàm kể tiếp: "Dì Diêu chuyện với em hơn mười phút trả máy cho . Một tuần dọn dẹp bộ nhớ điện thoại mới phát hiện lỡ tay ấn nút ghi âm cuộc gọi."

Tôi: "..."

Tiếu Hàm : "Lúc đó là cái gì nên mở thử. Sau đó thấy giọng của em, êm tai, mềm mại như bông, giống hệt một chú mèo nhỏ."

Tôi ngượng ngùng cúi đầu, rúc cổ nhưng dám, chỉ rụt cổ trốn n.g.ự.c : "Hóa vẫn là vì em kêu ?"

" ," Tiếu Hàm thừa nhận: "Đặc biệt là khi em dù lâu gặp nhưng vẫn ở quê chăm sóc ông nội, lúc đó giọng em tự nhiên thấy xót xa lạ thường. Sau , cứ như bỏ bùa, mỗi đến khách sạn đều tìm cách trò chuyện với dì Diêu để hỏi thăm về em."

"Giọng em... đến thế cơ ạ?"

"Tất nhiên . Quan trọng là còn nữa. Lần đó thấy ảnh em màn hình chờ điện thoại của dì Diêu, thế là cái 'tiểu yêu tinh' mê hoặc luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-truong-em-se-sinh-con/chap-12.html.]

Tôi cảm thấy lâng lâng: "Vậy... đầu gặp đường nhận em, nên mới giúp em ?"

" thế," Tiếu Hàm cúi đầu cọ môi lên trán : "Tiền của cũng lá đa, nếu mục đích gì thì làm chứ?!"

Tôi thầm mắng: Quả nhiên đám giàu đều "đen tối" như . "Vậy... em là lưỡng tính từ lâu đúng ?"

"Không như , còn tự hạ thấp sẽ phạt đ.á.n.h đòn đấy!" Tiếu Hàm lắc đầu: "Em là một bé song nhi đáng yêu, em ? Sở hữu huyết thống quý giá nhất, dung mạo xinh nhất và cơ thể mỹ nhất, đó là sự tiến hóa cao cấp của nhân loại!"

Tôi ngượng ngùng c.ắ.n môi, suýt nữa thì cảm động phát , gật đầu thật mạnh: "Vâng!"

"Ngoan, hôn một cái nào~" Tiếu Hàm hôn tự nhiên như thể buổi tối "làm tặc" lén hôn chính là : "Được , trả lời câu hỏi lúc nãy, bắt đầu nghi ngờ em là song tính từ ngày đầu tiên đến nhà em đầu học kỳ."

"Hả?" Tôi ngơ ngác: "Mẹ em cho ?" Chuyện ngay cả ông nội cũng mà.

"Đồ ngốc," Tiếu Hàm vui vẻ: "Nhìn biểu cảm của em và dì là đoán ngay."

Tôi lẩm bẩm: " là giống em , 'trưởng thành sớm, tâm cơ nhiều, còn thông minh'!"

"Còn nữa," Tiếu Hàm nâng cằm lên, hôn thêm cái nữa: "Mắt của ."

"Hì hì!" Tôi vui vẻ một hồi lo lắng: "... nếu em học giỏi thì làm mất mặt ? Em... em sẽ cố gắng học, ... thể luôn thích em ?"

"Bảo bối, ép em làm bài tập nữa. Học tra thì cứ làm học tra , ủ ấm giường cho ."

Tôi: "Không , chắc chắn là đang chê em làm mất mặt."

"Không !" Tiếu Hàm nhéo mũi : "Anh chỉ em học khá một chút để năm lên đại học T thể dắt em cùng. Đời học sinh vất vả lắm, thà cùng em chịu khổ chứ nỡ để em ở đây một ."

Hóa là vì thế... " với học lực của em, dù học thêm ba năm nữa cũng chẳng đỗ nổi trường đại học của ."

"Không hết."

Tôi lo lắng: "Chẳng lẽ... định ở học cùng em vài năm ?"

"Cần gì thế!" Tiếu Hàm : "Anh đường đường là thủ khoa thành phố, đỗ đại học mà để lên trang nhất báo mạng ? Không , cùng lắm thì vung tiền cho em học cùng trường, sẵn lòng."

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ: "Thế... tiền đó đủ để bao mấy xinh hơn em, kêu hơn em, 'quái vật' nữa..."

"Anh chỉ thích 'bao' mỗi em thôi," Ý của Tiếu Hàm càng sâu đậm: "Không ai khác, cả đời chỉ 'bao' em."

Tôi cảm động đến mức nước mắt dàn dụa. Tại bắt lời tỏ tình đúng lúc "đến tháng" thế cơ chứ? " em... ngoài ủ ấm giường em chẳng làm gì cả."

" ." Tiếu Hàm gian tà ghé sát tai một câu "đặc sắc": "Em còn thể làm ấm (tất~) của nữa."

Mặt đỏ lựng như trái cà chua, làm nũng ôm lấy cánh tay cọ cọ: "Thật ... em còn sinh con nữa."

"Chụt." Tiếu Hàm : " , Tiểu Bắc của giỏi lắm, còn sinh con cơ mà. Anh suýt chút nữa thì quên mất, đợi em qua kỳ kinh nguyệt , chúng sẽ thảo luận kỹ về vấn đề 'sinh em bé' nhé."

Tôi lí nhí: "Anh ơi... em kêu ?"

Tiếu Hàm nghiến răng hôn lên chóp mũi , trầm giọng: "... Hay lắm."

Tôi: "Vậy... kiếp cũng chỉ 'bao' em thôi nhé?"

"Được!" Tiếu Hàm khẳng định: "Cả kiếp , kiếp nữa, mãi mãi về , chỉ yêu em."

Tôi: "Meo ô..."

Tiếu Hàm: "Cái đồ tiểu yêu tinh ! Im miệng, ngủ mau!"

Loading...