Học Sinh Lưu Ban Quốc Tử Giám - Chương 63: Giao dịch
Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:23:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Tiệm Ly từng suy nghĩ về việc nên Binh Bộ .
Trước hết, nếu Binh Bộ, Kỷ Nghiễn Bạch dù Thái t.ử đối xử tệ bạc nhưng vẫn là của Thái tử.
Nếu Binh Bộ, thể sẽ đối địch với Minh Tri Ngôn, điều mà xảy .
khi suy nghĩ kỹ, sợ rằng sẽ sống đến ngày Thất hoàng t.ử tích lũy đủ quyền lực để lộ rõ tham vọng của , nên khi Kỷ Nghiễn Bạch và Minh Tri Ngôn đối đầu, lẽ sớm qua đời.
Vì , hết, gạt bỏ mối lo .
Thứ hai, Công Bộ vì cha từng làm việc ở đó. Cha làm thợ cả đời, vẽ bản thiết kế suốt đời, chuyển nghề khó.
Vì , Công Bộ tìm cách đưa cha .
với tình hình hiện tại của Công Bộ, bắt đầu cân nhắc về tính khả thi của việc , lẽ việc đưa cha trở là lựa chọn .
Hoặc là từ bỏ Công Bộ, hoặc là tìm một chỗ dựa vững chắc, để trong Công Bộ dám động cha .
Hắn Binh Bộ và vững, thì dù qua đời, trong Binh Bộ cũng sẽ giúp đỡ chăm sóc gia đình .
Cuối cùng, bảo vệ Kỷ Nghiễn Bạch và Lục Hoài Cảnh.
Tình hình của Kỷ Nghiễn Bạch khá khó khăn, chỉ thể nhờ đến quân sư, vì gia nhập Binh Bộ là thuận tiện nhất.
Hiện tại suy nghĩ của đơn giản, trong thời gian còn , thể làm gì thì sẽ cố gắng làm.
Vì , coi trọng cuộc gặp . Hắn mang theo bản thiết kế hoa đăng, cũng chuyện với quân sư về những chuyện để quân sư chú ý.
Như Kỷ Nghiễn Bạch , quân sư là hiền hòa, nhiều quy tắc gò bó.
Có một việc cần mất công giải thích, chỉ cần đơn giản, ông thể hiểu.
Hai trò chuyện lâu, quân sư cuối cùng cũng bình tĩnh nhiều.
Trước khi kết thúc, ông nhắc nhở: "Chắc bây giờ đến lúc đấu giá hoa đăng."
"Vâng, đúng ."
Quân sư nâng tách lên, thổi nhẹ : "Vài ngày tới thể ngươi sẽ gặp chút rắc rối nhưng đừng lo, gì quá nghiêm trọng."
"Nếu gì nghiêm trọng thì yên tâm."
"Ngươi thật sự để tâm mấy nhỉ." Quân sư nhẹ.
"Ta trải qua nhiều sóng gió, thêm một chút nữa cũng đáng kể."
"Như là một phần bù đắp, thể nhắc nhở ngươi một điều, còn tận dụng thì tùy ngươi."
"Ngài ."
"Vài ngày nữa sẽ mưa, mưa lớn."
Du Tiệm Ly thấy lời nhắc nhở , im lặng một lúc. Thấy quân sư vẫy tay hiệu cho thể rời , mới cúi chào rời khỏi.
Lời gợi ý chỉ đến , hiểu là tùy Du Tiệm Ly.
Cũng đây là một thử thách đối với .
Du Tiệm Ly mang nặng tâm sự bước ngoài. Vừa thấy Kỷ Nghiễn Bạch và những khác đang lo lắng chờ đợi, đợi họ hỏi " cơ hội nào ?", mà trả lời một cách mơ hồ: "Kỷ Nghiễn Bạch, sẽ làm việc chăm chỉ ở Binh Bộ."
"Đó là điều ... ngươi..."
"Số mệnh của thực sự thể đổi nữa. Trong thời gian còn , sẽ cố gắng chế tạo thêm vũ khí cho các ngươi, thế nào?"
Kỷ Nghiễn Bạch im lặng, mím môi gì.
Trước đây, khi Du Tiệm Ly còn sống bao lâu, phản ứng gì nhiều, luôn nghĩ rằng vẫn còn hy vọng đổi tình thế.
Chỉ cần Du Tiệm Ly còn sống, sẽ cách chữa khỏi cho .
khi rằng ngay cả quân sư cũng cách nào, đôi mắt của chợt trở nên u ám, thậm chí nảy sinh chút cảm giác phẫn nộ.
Hắn dường như hỏi thêm một nữa nhưng quân sư dẫn rời qua một cánh cửa khác, rõ ràng là quen thuộc với địa hình nơi .
Kỷ Nghiễn Bạch chợt thất vọng, chỉ thể đưa Du Tiệm Ly rời .
Cả nhóm cùng xuống lầu, đều im lặng.
Không khí u ám lan tỏa khiến cả Đàm Hồi cũng ít hẳn, buồn bã đến mức nên an ủi thế nào.
Chỉ giữ im lặng.
Chưa xa khỏi lầu, họ gặp một vị khách mời.
Một ông lão với dáng to lớn, gương mặt vuông vắn tiến gần, quan sát Du Tiệm Ly hỏi: "Tiểu t.ử nhà họ Kỷ, là mà quân sư của các thu nhận làm t.ử ?"
Lúc , Phùng Quang Tây chạy theo : "Sư phụ! Là , mà con là yêu nghiệt thể đổi mệnh cách."
Ông lão xong thì tỏ vẻ như đoán , lạnh lùng hừ một tiếng: "Ta mà, chắc chắn yêu nhân chỉ điểm, nếu thì làm thể đổi mệnh cách , ngờ lão Diêu giờ khả năng như ."
Phùng Quang Tây Kỷ Nghiễn Bạch Du Tiệm Ly, dường như sư phụ bên cạnh nên lấy tự tin, khoanh tay : "Ta thắc mắc tại các luôn mang theo , hóa là t.ử bí mật của quân sư. Nói thì t.ử của quân sư làm sợ cũng là mất mặt."
Kỷ Nghiễn Bạch phủ nhận, chỉ Du Tiệm Ly, đột nhiên hỏi: "Các cách đổi mệnh cách ?"
Ông lão xong càng thêm chán ghét: "Đó đều là những phương pháp tà ác, là những việc trái với thiên lý! Ta thể làm . Vì một t.ử mà lão Diêu xa đến , thật đáng ghê tởm! Nghĩ đến việc đây còn cho rằng ông đạo hạnh tồi."
"Vậy tức là cách, chỉ là trái với thiên lý thôi?"
"Hơn cả thế!" Ông lão xong, tiếp tục mắng: "Vì mà quân sư của các là , giả bộ như một đàng hoàng nhưng làm những việc bẩn thỉu lưng."
Kỷ Nghiễn Bạch vốn đang trong tâm trạng chán nản, lúc cuối cùng cũng chút khôi phục .
Du Tiệm Ly để ý đến họ, kéo Kỷ Nghiễn Bạch về phía hội hoa đăng: "Chúng thôi."
Lúc mới hiểu quân sư về những điều yên là gì. Đó là việc giúp Lữ Quân Kỳ thế danh hiệu tử, đó sẽ nghĩ là t.ử của quân sư, như Lữ Quân Kỳ cũng sẽ an .
Vì quân sư rằng đó chuyện gì, Du Tiệm Ly cũng bận tâm nữa.
Khi họ trở về hội hoa đăng, quả nhiên thấy cảnh đấu giá đèn lồng.
Tại vị trí huyên náo nhất, họ dễ dàng tìm thấy Lục Hoài Cảnh và những khác. Quả nhiên ở nơi huyên náo nhất và nhất, chắc chắn sẽ .
Họ cùng xuống, Lục Hoài Cảnh ăn hạt dưa với họ: "Vẫn đang đấu giá mấy cái khác, hiện tại giá nào , đèn lồng của chúng lẽ sẽ là cái cuối cùng."
Du Tiệm Ly xuống, lấy một chiếc trâm cài đưa cho Lục Hoài Cảnh xem.
Lục Hoài Cảnh ban đầu đang buồn chán, thấy chiếc trâm bèn thẳng dậy: "Chà! Ta bao giờ thấy chiếc trâm nào như ! Bông hoa ... là hoa giả làm ? Ta còn tưởng là hoa thật."
"Đây là hoa ép, nguyên liệu là lụa mua ở chợ."
"Ta thấy nhiều hoa ép nhưng làm như ngươi thì thật hiếm."
"Ta thêm một ý tưởng của riêng nhưng bộ quá trình chế tác vẫn đơn giản."
Hắn để một chiếc trâm trong tay áo là để cho quân sư xem tay nghề của .
Tuy nhiên, thứ khác với vũ khí. Vì quân sư công nhận khả năng chế tác đèn lồng của nên lấy .
Giờ lấy , thấy Lục Hoài Cảnh cũng ấn tượng, khỏi thở phào nhẹ nhõm, đó xuống bên cạnh Lục Hoài Cảnh: "Ngươi thể giúp một việc ?"
Lục Hoài Cảnh vẫn đang ngắm nghía chiếc trâm, mơ hồ hỏi: "Việc gì?"
"Ngươi thể tìm một lý do, đưa chiếc trâm cho một ?"
"Cho ai?" Lục Hoài Cảnh ngạc nhiên: "Hay là đưa giùm? Ngươi để ý ai ?"
Nói xong Lục Hoài Cảnh bèn dậy: "Ngươi làm gì đấy? Sao tự nhiên tặng đồ cho khác?"
Du Tiệm Ly chỉ thể kéo tay áo của , để xuống tiếp: "Ngươi đưa cho một mà ngươi quen, để cô đeo chiếc trâm mặt quận chúa Thanh Từ, nếu hỏi, thì là do làm."
"Ồ..." Lục Hoài Cảnh , ngắm chiếc trâm thêm một nữa: "Quận chúa Thanh Từ thực sự thích những thứ nhưng dùng một chiếc trâm để tạo mối quan hệ với cô cũng dễ dàng."
"Ta ."
Lục Hoài Cảnh nhắc nhở xong, thật sự bắt đầu quanh, xem quen nào cũng đến tham dự hội hoa đăng .
Hắn tìm kiếm một vòng, chẳng bao lâu dậy rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-sinh-luu-ban-quoc-tu-giam/chuong-63-giao-dich.html.]
Chưa đầy một khắc , Lục Hoài Cảnh trở , rõ ràng chiếc trâm gửi . Du Tiệm Ly lo lắng, tại chỗ, tay nắm lấy tay áo của .
Minh Tri Ngôn bên cạnh, hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Ta thử một ."
Minh Tri Ngôn hiểu , lẽ chuyện bên phía Du Tiệm Ly manh mối, bèn : "Muốn thử thì cứ thử ."
Cuộc đấu giá vẫn đang tiếp diễn, những chiếc đèn lồng mấy nổi bật đa phần đều chế tác đưa một mức giá vốn, đó tổ chức thêm một chút giá bắt đầu đấu giá, nếu thích sẽ tham gia đấu thầu.
Nhiều chiếc đèn lồng sẽ trải qua nhiều vòng đấu giá, cơ bản là ai trả giá ban đầu là thể mua .
Hiếm khi những chiếc đèn lồng tinh xảo đấu giá thêm vài vòng, giá tăng gấp đôi là cực hạn.
Cuối cùng cũng đến lượt chiếc đèn lồng mà Du Tiệm Ly và Lục Hoài Cảnh hợp tác, giá khởi điểm là một trăm năm mươi lượng.
Trong đám đông bắt đầu tiếng bàn tán. Họ thấy chiếc đèn lồng lộng lẫy như , đều cho rằng giá sẽ cao, ai ngờ chi phí thấp đến thế.
Đây cũng là kết quả khi Du Tiệm Ly chạy khắp chợ vài ngày, cẩn thận lựa chọn, chỉ mua đúng thứ cần thiết, mua những thứ đắt tiền.
Lần , cuối cùng cũng bắt đầu sự cạnh tranh về giá.
Lục Hoài Cảnh mà vẫn phục: "Ta tưởng sẽ là màn cuối, ai ngờ xếp đèn lồng của Dương Đồng Tự."
"Cũng xem là áp chót ." Du Tiệm Ly an ủi.
"Ta phục!"
"Không , dù năm ngoái cũng đạt quán quân."
Lục Hoài Cảnh bĩu môi, rõ ràng công nhận thành tích của Dương Đồng Tự năm ngoái.
"Năm trăm lượng!" Đấu giá đến giữa chừng, họ thấy tiếng báo giá từ hầu của quận chúa.
Chỉ những quen thuộc với quận chúa mới đó là hầu của cô, ngoài thì nhận nên vẫn cạnh tranh giá với cô .
Du Tiệm Ly từ từ thẳng , cũng trở nên căng thẳng theo.
Lục Hoài Cảnh ngó nghiêng, mong báo giá theo, sợ rằng giá thấp quá sẽ mất mặt.
Điều ngờ là giá dường như cần đẩy lên, mà càng ngày càng cao.
"Chín trăm lượng!" Một nữa báo giá, giá vượt qua năm ngoái.
Du Tiệm Ly và Lục Hoài Cảnh , đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.
Ban đầu Du Tiệm Ly chỉ nhân cơ hội để nổi tiếng, Lục Hoài Cảnh cũng chỉ gây chú ý.
Giá cả hiện tại rõ ràng vượt quá tưởng tượng của họ.
Lục Hoài Cảnh hoang phí bao nhiêu năm, đây là đầu tiên thu nhập?
Cuộc cạnh tranh về giá vẫn dừng .
Du Tiệm Ly về phía quận chúa Thanh Từ, phát hiện cô vẻ quan tâm đến chiếc đèn lồng của . Giá dần dần tăng lên đến một ngàn ba trăm lượng.
Lúc , quận chúa Thanh Từ vẻ khó chịu, bảo hầu báo giá, tăng thêm hai trăm lượng: "Một ngàn năm trăm lượng!"
Tiếng hô kinh ngạc vang lên từ đám đông, những ban đầu tham gia đấu giá lúc cũng từ bỏ.
Cuối cùng, chiếc đèn lồng đó bán với giá một ngàn năm trăm lượng.
Du Tiệm Ly sững sờ tại chỗ.
Lục Hoài Cảnh thì nhảy lên, dường như cho thấy, đó là chiếc đèn lồng mà tham gia chế tác: "Ta chọn hình dáng đó! Ta chọn cái , mắt chứ?! Tuyệt đúng ?"
"Thật sự tuyệt." Minh Tri Ngôn hiếm khi đáp sự khoe khoang của Lục Hoài Cảnh, cũng là vì vui mừng cho Du Tiệm Ly.
Hành động đủ để Du Tiệm Ly nổi tiếng.
Hai họ lẽ lúc nên gặp của quận chúa Thanh Từ để tất giao dịch.
Lục Hoài Cảnh xem đèn lồng của Dương Đồng Tự thể đạt giá bao nhiêu nên ở khán đài, để Du Tiệm Ly tự .
Minh Tri Ngôn lúc dậy, : "Ta sẽ cùng ."
Kỷ Nghiễn Bạch dường như do dự một chút nhưng vẫn yên tại chỗ động đậy.
Họ đến khán đài, dẫn họ để tất giao dịch.
Lúc , họ cũng gặp quận chúa Thanh Từ.
Khi thấy quận chúa Thanh Từ, trong lòng Du Tiệm Ly nhẹ nhõm.
Gặp Du Tiệm Ly, quận chúa Thanh Từ lấy chiếc trâm cho xem: "Chiếc trâm thực sự đặc biệt, cũng mua nó."
Du Tiệm Ly như ngạc nhiên, cúi đầu hành lễ: "Được quận chúa yêu thích, thật là vinh dự cho ."
"Bông hoa làm thế nào ?"
"Thực kỹ thuật đơn giản, thể dạy cho ngài."
Quận chúa Thanh Từ xong ngạc nhiên, , hỏi: "Thật ? Thứ nếu đem bán, chắc chắn thể bán với giá cao."
"Tiệm trang sức lớn nhất trong kinh thành là của ngài, ngài mang bán sẽ thích hợp hơn."
Trong của hồi môn của quận chúa Thanh Từ một cửa tiệm, hiện nay đều do quận chúa Thanh Từ quản lý.
Cô thích những thứ , cũng sẽ bán một và việc kinh doanh phát đạt.
Đôi khi cô thấy những món đồ mới lạ sẽ mua về, nghiên cứu cải tiến và đem bán, điều Du Tiệm Ly từ lâu.
Lúc , quận chúa Thanh Từ nghĩ đến điều gì đó, mỉm : "Thật ?"
"Tất nhiên, hơn nữa phần của trong chiếc đèn lồng, thể nhận tiền của ngài."
Quận chúa Thanh Từ dường như thấy thú vị: "Ngươi việc nhờ ? Thứ ân huệ nhỏ cũng thể đưa ? Ngươi là ai ?"
"Ngài cũng thấy , làm thủ công , hơn nữa còn thích thiết kế những thứ mới. Ta nghĩ thể giúp ngài thiết kế nhiều thứ, chắc chắn sẽ giúp ích ít."
"Ngươi gì?" Quận chúa Thanh Từ là thích vòng vo, bèn hỏi thẳng.
"Vài ngày nữa sẽ mưa lớn, nhiều nơi trong kinh thành thoát nước và vườn Phù Dung là nơi dễ ngập nhất. Tuy nhiên, chỉ duy nhất một viện trong đó ngập và hệ thống thoát nước ở đó là do cha thiết kế và giám sát."
Quận chúa Thanh Từ hiểu , nhẹ: "Vậy ..."
Cô suy nghĩ một chút, thấy cũng khó khăn gì, bèn : "Có vẻ như vài ngày nữa sẽ làm rơi một chiếc ngọc bội yêu thích xuống nước trong vườn Phù Dung để Hoàng thượng và thuận miệng nhắc đến cha ngươi."
Du Tiệm Ly kính cẩn hành lễ: "Cảm tạ ân huệ làm rơi ngọc của quận chúa."
Quận chúa Thanh Từ vẫn , đưa tay chỉ nhẹ trán : "Ta cha ngươi, nơi hài lòng nhất trong khu vườn của là do ông cải tạo. Ta vì nể mặt ông mới trách ngươi, rõ ngươi giở trò khôn vặt với mà còn tha thứ, nghĩ cũng giận."
" là của , sẽ tạo nhiều mẫu mã mới lạ hơn để giúp việc kinh doanh của ngài phát đạt."
"Được , lấy tiền của Lục Hoài Cảnh ." Quận chúa Thanh Từ xong, rời một cách ung dung, ý định tham gia đấu giá cuối cùng.
Cô hứng thú với đèn lồng của Dương Đồng Tự.
Sau khi trừ chi phí của đèn lồng và phần trích của nhà đấu giá, một nửa tiền thuộc về Du Tiệm Ly để .
Số tiền đối với Du Tiệm Ly là một khoản lớn nhưng lúc hề thấy tiếc mà cảm thấy nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng thành thêm một mục tiêu nữa.
Khi Minh Tri Ngôn cùng trở về, hỏi: "Sao ngươi chắc chắn quận chúa Thanh Từ sẽ giúp ngươi?"
Hôm nay Du Tiệm Ly thể hiện khiến Minh Tri Ngôn ngạc nhiên. Hắn luôn nghĩ Du Tiệm Ly tranh đoạt nhưng hôm nay dám đàm phán điều kiện với quận chúa Thanh Từ ngay đầu gặp mặt, hơn nữa còn bình tĩnh, thật sự dũng cảm.
"Cô lòng Hoàng thượng nhưng gì để dựa , điều duy nhất thể giúp cô là kiếm tiền. Cửa hàng mà cô chăm chút nhất là tiệm trang sức, chiếc trâm của sẽ thu hút sự chú ý của cô ."
"...Ta tung lợi thế của để cô thể thấy. Nếu cô hứng thú, trong quá trình giao dịch cô sẽ tự đến, cũng dám thử đưa điều kiện . Nếu cô hứng thú, thì sẽ cho đến tất giao dịch và việc thăm dò cũng chẳng hại gì."
Muốn nhờ giúp đỡ, cho dù đưa hàng ngàn lượng bạc cũng khó mà cầu quận chúa.
Hắn cơ hội chuyện với quận chúa, nghĩa là quận chúa đang hướng đến .
Cả hai họ đều lợi, ai thiệt thòi.