Học cách yêu anh - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:52:05
Lượt xem: 918

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

21

Tôi vội vã xin Nguyễn Ninh lập tức , cắm đầu chạy theo hướng Phó Cảnh rời .

Trên đường đông như nêm, len lỏi từng bước giữa dòng , cố gắng bám theo, nhưng dù làm cách nào cũng thể bắt kịp .

Trong lòng nóng như lửa đốt. Tôi hét lên gọi tên nhưng cổ họng nghẹn cứng, đến một âm thanh cũng thốt nổi.

Tôi chỉ thể trơ mắt bóng lưng xa dần, biến mất trong biển mênh mông.

Khoảnh khắc Phó Cảnh khuất khỏi tầm mắt, cảm xúc kìm nén bấy lâu trong lòng như đê vỡ, cuộn trào mãnh liệt.

Thích! 

Là thích!

Tất cả những cảm xúc mơ hồ, lơ lửng suốt bao năm qua chính giây phút , cuối cùng sáng tỏ như ánh mặt trời giữa ban trưa.

Chưa bao giờ chắc chắn đến .

Tôi thích Phó Cảnh.

lẽ quá muộn .

Chúng , e rằng đến cả làm bạn… cũng còn nổi nữa.

Tôi thất thần bước khỏi đám đông, lặng lẽ nép một con hẻm vắng. 

Khi tựa bức tường lạnh buốt, từ từ sụp xuống, vùi mặt khuỷu tay.

Tim đau quá.

Đau đến mức đầu ngón tay cũng tê rần.

Giờ mới hiểu tình yêu chớp nhoáng thời cấp ba với Nguyễn Ninh, suy cho cùng cũng chỉ là trò trẻ con. Còn thất tình thật sự… thì đau đến mức khiến thở nổi.

Nước mắt cứ thế rơi xuống, từng giọt nặng trĩu, nhỏ ướt cả ống tay áo.

Khỉ thật… nhục c.h.ế.t.

Một Alpha như , mà vì thất tình co ro trong góc tường thế .

22

Lúc Phó Cảnh xuống ôm lòng, đang đến trời đất cuồng.

Cậu khẽ thở dài một tiếng: “A Dã, còn mà em nước mắt ngắn nước mắt dài .”

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe nước. Vừa thấy , càng to hơn: “Cậu còn làm gì?! Sao luôn cho khuất mắt!”

“Gọi cũng thèm đầu , giờ về quan tâm làm gì?”

Phó Cảnh dịu dàng lau từng giọt nước mắt mặt : “Sao thể mặc kệ … Cậu mà say như thế , thật sự lạc thì làm ?”

Tự dưng lòng thắt . Đôi mắt hoe đỏ, khàn giọng hỏi : “Phó Cảnh… chúng … còn thể làm bạn ?”

Cậu xoa nhẹ đầu , trong mắt ánh lên vẻ mệt mỏi che giấu nổi: “A Dã… chỉ để yêu thôi, dốc cạn tất cả sức lực .”

“Mỗi ngày đều liều mạng khống chế bản tổn thương , ép buộc , thể để những suy nghĩ dơ bẩn trong nhật ký trở thành sự thật…”

“Bởi vì yêu nên càng hy vọng thể là một Alpha tự do và hạnh phúc.”

thật sự còn thể gồng bao lâu nữa…”

Phó Cảnh bật , nụ đầy chua xót: “Vậy nên, nghĩ chúng còn thể làm bạn ?”

Tim co thắt từng cơn, là cảm giác sợ hãi khi sắp đ.á.n.h mất điều gì đó vô cùng quan trọng.

Tôi chợt nhớ đến một buổi hoàng hôn từ lâu khi Phó Cảnh xoa đầu , nhẹ giọng lời tạm biệt.

Sau lưng là bầu trời rực đỏ ánh ráng chiều. Khi đó, nỗi cam lòng và hoang mang từng cuộn trào trong như sóng vỗ.

Tôi “tạm biệt”.

Tôi ghét “tạm biệt”.

Tôi trở thành một kẻ hèn nhát, cả đời chỉ thể tiếc nuối vì buông tay.

Thế là túm chặt lấy cổ áo , giọng run run mà kiên quyết: “Ai thể làm bạn? Người yêu cũng là bạn mà!”

Rồi mặc kệ tất cả, cúi đầu hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-cach-yeu-anh/chuong-7.html.]

23

C.h.ế.t tiệt, hối hận !

Thời kỳ mẫn cảm của Enigma đúng là đáng sợ đến mức phi lý!

Sớm thế thì chủ động trêu chọc

Phó Cảnh bây giờ thì thật sự sắp phát điên !

Tôi co rúm trong góc giường, ôm chặt lấy gáy, nghiến răng đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn: “Đủ ! Anh … chỉ đ.á.n.h dấu một thôi mà?”

Phó Cảnh khẽ cúi đầu hôn lên môi , giọng khàn khàn, dịu dàng như dỗ dành: “Ngoan… thật sự… cuối cùng .”

24

Chuyện tình giữa và Phó Cảnh lộ bắt đầu từ một tấm ảnh chụp lén.

Bối cảnh là lối rợp bóng cây cạnh sân bóng, nơi Chủ tịch Phó đang ôm eo một Alpha tóc xanh lam.

Dường như nhận chụp trộm, ánh mắt khóa chặt ống kính lạnh lẽo đến mức khiến rùng .

Diễn đàn trường lập tức nổ tung.

Bài đăng lên hot chỉ trong vài phút.

[Mẹ ơi! Cái màu tóc , chỉ bóng lưng thôi cũng đoán ai … Chủ tịch Phó với thiếu gia đội bóng, Cơ Dã á?!]

[Chịu , hai EA nhất trường tự tiêu thụ nội bộ, chị em Omega ngất trong nhà vệ sinh!]

[Cơ Dã nổi tiếng ngông cuồng mà, tò mò quá trời… Phó thần dùng cách gì tóm ? [doge]]

[Cái ánh mắt chiếm hữu của Chủ tịch Phó! Có tối nay chắc khổ ít , hahaha!]

[Hội “trúc mã đừng rơi” giơ cờ ăn mừng, sướng quá !]

...

Bài đăng vẫn hạ nhiệt, còn tài khoản mạng xã hội của thì dội b.o.m tin nhắn.

Tôi loạt phòng chat biểu tượng hoa hồng và lì xì 99, đầu căng như dây đàn.

“Em vẫn công khai ?”  Phó Cảnh cụp mắt , xoa đầu hỏi.

“Anh thể liên hệ quản trị viên, gỡ bài xuống.”

thế, thừa chẳng nỡ gỡ .

Từ khi xác định quan hệ, như hóa thành khác, đều đặn ba story một ngày, câu nào cũng nhắc đến “bạn trai”, hình thì kiểu “vô tình” để lộ vài sợi tóc lam của .

Ra ngoài thì dính như sam, còn cố ý để tin tức tố bám lên .

Kết quả là hôm thi đấu bóng rổ, đối thủ tức quá c.h.ử.i thẳng mặt, bảo cố tình khoe yêu để phá tâm lý đội họ…

Nói thật, lúc đầu công khai cũng chỉ vì sợ phiền phức thôi.

Giờ thì… cũng chẳng còn lý do để giấu nữa.

Sau một hồi do dự, quyết định gọi về nhà thú nhận.

Lúc đó đang cùng Phó Cảnh ở châu Âu dự triển lãm trang sức. Giọng bà vẻ khá mơ màng: “Ơ? Mọi trong nhà đều tưởng tụi con quen từ hồi cấp ba mà?”

…Ừm, thôi.

Ngay đó, giọng bà bất ngờ vọt lên tám quãng: “Nhớ bảo vệ kỹ nha! Alpha cũng thể m.a.n.g t.h.a.i đấy!”

Tôi hoảng quá vội vàng cúp máy.

Vừa đầu thì bắt gặp ánh mắt như của Phó Cảnh.

Cậu đưa tay đặt lên bụng , khẽ nhấn một cái.

Cậu cúi ghé sát tai , giọng trầm khàn như gió đêm: “Anh cũng làm bao nhiêu thì em mới thai?”

Mặt đỏ bừng, tức giận chộp ngay cái gối đập . cuối cùng vẫn kéo xuống giường, trao một nụ hôn thật dài và dịu dàng.

Giữa lúc mơ màng, thấy giọng Phó Cảnh khản đặc vang lên bên tai: “Anh yêu em… yêu đến phát điên mất .”

Ừm. Em cũng yêu .

Chúng sẽ yêu … mãi mãi.

(Hết)

Loading...