17
Tôi chằm chằm biểu tượng tài khoản chuyển sang màu xám của cư dân mạng , thoáng chốc cảm thấy trống rỗng.
Người yêu… ?
Mãi đến lúc mới nhận bấy lâu nay, từng thật sự nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ giữa và Phó Cảnh.
Phó Cảnh đối với là gì?
Là em mà lệ thuộc nhiều đến mức khó tin.
Là bạn thiết luôn sát cánh bên suốt bao năm.
Là một vô cùng quan trọng mà luôn trân quý bằng tất cả chân thành.
Vậy còn thì ?
Trong lòng Phó Cảnh, là gì?
Tim bỗng đập nhanh hơn.
Không kìm , nhớ chuyện xảy tối qua.
Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng thở dốc trầm thấp của , thở nóng bỏng quấn lấy , như thể nghiền nát lòng.
Trước mắt hiện lên ánh mắt sâu hút , ánh chứa đựng cảm xúc phức tạp đến mức khó lòng nắm bắt.
Có một đáp án nào đó, mơ hồ nhưng rõ rệt, đang chực trào lên trong lòng . Chỉ cần đưa tay … lẽ, tất cả sẽ phơi bày.
…
Đủ .
Nghĩ đến đây thôi. Tôi bắt đầu thấy sợ.
Sợ truy đến tận cùng. Sợ điều dám tin là sự thật.
Làm gì chuyện phức tạp đến thế chứ?
Thanh mai trúc mã thì mãi mãi là thanh mai trúc mã thôi.
Chắc là nghĩ nhiều .
Tôi xoa mặt một cái, thở dài, cúi đầu vẫn là bộ đồ ngủ của Phó Cảnh.
Kích cỡ lớn hơn một size, ống tay áo và ống quần đều ai đó cẩn thận gấp gọn gàng từng nếp.
Trên vải vẫn còn vương mùi lãnh sam lạnh lẽo quen thuộc.
Hương thơm nhè nhẹ chẳng khác gì một cú đ.ấ.m thẳng tim tim đập loạn cả lên, mặt cũng nóng bừng như sốt.
Không ! Phải ngay.
Căn hộ là nhà cao tầng gần trường mà Phó Cảnh mua riêng.
Tôi thường xuyên ghé qua ăn chực ở nhờ, nên trong tủ đồ vẫn vài bộ của để sẵn.
Tôi lục lọi trong tủ định tìm cái hoodie quen thuộc. Tôi thò tay ngăn sâu bên trong, vô tình lôi một cuốn sổ tay ngả vàng.
Là… Nhật ký của Phó Cảnh.
18
Tôi kìm mà nhướng mày.
Phó Cảnh… nhật ký á?
Chút lưỡng lự thoáng qua trong đầu nhanh chóng sự tò mò lấn át.
Tôi gần như cần suy nghĩ gì thêm, liền đưa tay lật mở trang đầu tiên.
Dù thì… em vốn phân biệt rõ đồ của ai với ai.
Tôi đây là đang quan tâm đến thế giới nội tâm của trúc mã thôi mà.
Những trang đầu còn khá bình thường: [A Dã hôm nay thua trận, tâm trạng tệ. dỗ dễ lắm, mua cho cây kem là khóe miệng cong lên ngay.]
[Phân hóa . A Dã là Alpha, tin tức tố là mùi diên vĩ. Rất thơm.]
[A Dã cứ bạn , tên là Nguyễn Ninh, một Omega. Thấy khó chịu.]
Tôi chăm chú, thậm chí còn thấy chút hứng thú, cứ thế lật từng trang.
càng lật về , càng cảm thấy gì đó… đúng.
Nét chữ ban đầu rõ ràng, cứng cáp, dần trở nên ngoằn ngoèo, nguệch ngoạc.
[Không tự lượng sức. Cũng ở bên A Dã? Nếu còn ở trường , thì nhận lấy tiền cút .]
[A Dã say rượu. Mình thật sự thích đến phát điên. Cứ c.ắ.n lên cổ , nhưng mãi vẫn thể đ.á.n.h dấu.]
[A Dã, thật ngốc… mỗi đêm đều…]
[Sắp kìm nữa … Muốn giấu , khiến …]
Nét chữ càng lúc càng méo mó, như thể từng con chữ đều run rẩy trong mất kiểm soát.
Câu cuối cùng còn xong, mực nhòe lem cả nửa trang giấy:
[A Dã, yêu đến phát điên mất ]
19
Tôi gần như bỏ chạy trong hoảng loạn, đến cả cuốn nhật ký rơi sàn cũng chẳng buồn nhặt .
Đầu óc rối tung, tâm trí hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-cach-yeu-anh/chuong-6.html.]
Trong điện thoại là hàng chục cuộc gọi nhỡ tất cả đều đến từ Phó Cảnh.
Tôi , chắc chắn nhận điều gì đó .
đủ can đảm để đối mặt.
Cuối cùng vẫn chọn cách im lặng để lẩn tránh.
Lòng như tơ vò rối bời, cảm giác nghẹt thở đến mức thốt nên lời.
Tôi cần một ai đó để chuyện, để giải tỏa, để bám víu, bất kỳ ai cũng .
Chính vì thế, khi Nguyễn Ninh nhắn tin hỏi liệu gặp mặt
Tôi đồng ý.
20
Địa điểm gặp mặt là do Nguyễn Ninh chọn một quán bar nhỏ, yên tĩnh.
Tôi xuống, lòng rối như tơ vò: “Nguyễn Ninh, phát hiện Phó Cảnh gì đó từ khi nào?”
Cậu thở dài, nhấp một ngụm rượu, chậm rãi : “Quá rõ ràng mà… một lúc nào cũng lạnh lùng như nhưng ánh mắt thì luôn dõi theo …”
“Dù nữa, Cơ Dã… tránh xa Phó Cảnh một chút. Cậu .”
Nghe , cảm thấy thoải mái, liền nghiêm giọng: “Làm ơn đừng về như thế.”
Nguyễn Ninh đặt ly rượu xuống, ánh mắt trở nên phức tạp: “Chuyện đến nước , tại vẫn cứ bênh vực ?”
“Nói thật , rốt cuộc nghĩ gì về Phó Cảnh?”
Ánh mắt khóa chặt , lời chất vấn như một lưỡi d.a.o xoáy sâu lòng .
“Cơ Dã… thích Phó Cảnh ?”
Câu như một cú búa giáng thẳng xuống đầu .
Thình thịch, thình thịch, rõ tiếng tim đập loạn.
Tôi đưa tay chộp lấy ly rượu bàn, ngửa đầu uống cạn, như thể trốn tránh tất cả.
Rượu cay nồng, cơn say dâng lên chỉ trong chớp mắt.
Tôi ôm đầu, mơ màng : “Tôi… cũng nữa…”
Khoảnh khắc phát hiện cuốn nhật ký đó, rốt cuộc nghĩ gì?
Tôi sợ hãi. vì Phó Cảnh mà là vì… thứ gì đó trong lòng đang dần nảy mầm, sắp sửa phá kén thành hình.
Hình như từ lâu , mang một cảm xúc mơ hồ khác thường dành cho .
Không thể lý giải, cũng dám chạm tới nên đành nhốt nó một góc khuất trong tim.
Thế nhưng bây giờ, Phó Cảnh x.é to.ạc lớp ngăn cách , ép đối mặt.
mà… khó chịu quá.
Tôi sợ.
Tôi chỉ trốn.
Đầu đau như búa bổ.
Trong khí, bất chợt ngửi thấy một mùi hương đào đậm đặc.
Là Nguyễn Ninh.
Cậu đang phát tán tin tức tố về phía .
“Cơ Dã, nếu chắc chắn… thì thử ở bên ?”
Nguyễn Ninh càng lúc càng tiến sát , giọng dịu dàng như đang dụ dỗ:
“Biết … sẽ nhận bên một Omega mới là cảm giác thật sự cần…”
Mùi hương đào ngọt đến phát ngấy, khiến choáng váng, buồn nôn.
Không thích.
Tôi thích.
Tôi nhớ Phó Cảnh.
Tôi nhớ cảm giác bao phủ trong hương lãnh sam lạnh dịu của .
…
Khoan xung quanh hình như mùi lãnh sam thật.
Ngay khoảnh khắc Nguyễn Ninh sắp hôn , như bừng tỉnh, lập tức đẩy .
Ngẩng đầu lên ánh mắt lập tức chạm một bóng quen thuộc đang bên ngoài cửa quán bar.
Quả nhiên là Phó Cảnh.
Cậu đó, lặng im chằm chằm.
Đôi mắt sâu tối như một cơn bão đang gầm gào bên trong.
Thế nhưng… khóe môi nhếch lên, là một nụ chua chát.
Rồi lưng, một lời nào, lặng lẽ biến mất màn đêm.