14
Trong hành lang vắng , và yêu cũ đối diện , chẳng ai chịu mở lời .
Không khí giữa hai bỗng trở nên lúng túng và gượng gạo đến mức khiến nghẹt thở.
Cuối cùng vẫn là Nguyễn Ninh phá vỡ sự im lặng.
Giọng vẫn nhẹ nhàng như thuở nào: “Cậu để tóc màu hợp… ngầu lắm.”
Tôi lúng túng, đưa tay vò nhẹ mái tóc: “Cảm ơn. Phó Cảnh cũng .”
Sắc mặt Nguyễn Ninh thoáng chốc sầm .
Cậu mím môi, tựa như đang vật lộn với điều gì đó lâu trong lòng, cuối cùng cũng hít sâu một cất tiếng: “Cơ Dã, lúc từ chối … là lý do.”
Tôi nghĩ vẫn còn áy náy chuyện năm xưa, nên vội xua tay cho qua: “Chuyện cũ mà, …”
“Không !”
Nguyễn Ninh bỗng trở nên kích động, giọng cũng gấp gáp hơn hẳn: “Cơ Dã, thật lòng thích ! Đến tận bây giờ, vẫn còn thích!”
“Tôi ở bên nhưng dám! Hồi đó… Phó Cảnh đến tìm !”
Phó Cảnh?
Tôi nhíu mày, chẳng hiểu thì liên quan gì.
Nguyễn Ninh im lặng, ánh mắt chùng xuống.
Cậu bước vòng lưng , giọng run rẩy rõ rệt: “Cổ … Phó Cảnh đ.á.n.h dấu ?”
C.h.ế.t tiệt. Rõ ràng dán miếng ức chế kỹ lắm mà!
Khoan … làm đ.á.n.h dấu là Phó Cảnh?
Bàn tay Nguyễn Ninh bất ngờ túm lấy tay , giọng lộ rõ sự hoảng loạn: “Chuyện Phó Cảnh là Enigma… lan .”
“Cơ Dã, chị làm ở viện nghiên cứu giới tính thứ hai. Đối tượng nghiên cứu của chị chính là Enigma.”
“Tin tức tố của Enigma khả năng gây nghiện! Có những lúc, sẽ tỉnh táo! Phó Cảnh thể dùng pheromone để dụ dỗ !”
Khoan … tại chuyện xoay ngược về Phó Cảnh nữa ?
Nguyễn Ninh càng càng kích động, pheromone bắt đầu hỗn loạn lan .
Là mùi đào chín.
Ngày từng thích mùi … nhưng giờ cảm thấy ngọt đến mức nghẹn họng, dày như đảo lộn.
Đầu bắt đầu choáng váng, hô hấp trở nên hỗn loạn.
Tôi… cần pheromone của Phó Cảnh.
Nguyễn Ninh vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, càng khiến đầu như nổ tung.
“Cơ Dã, cẩn thận với Phó Cảnh! Cậu nguy hiểm, đơn giản như nghĩ!”
“Cậu còn nhớ , khi từ chối , uống say”
“Tôi từng định tìm … thấy Phó Cảnh đang ôm lấy , kéo cổ áo xuống, … đang”
Giọng của Nguyễn Ninh bỗng khựng .
Ánh mắt hoảng hốt, như thứ gì đó đông cứng tại chỗ.
Tôi cảm nhận một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên gáy, xoa dịu vùng da đang bỏng rát.
Hương lãnh sam quen thuộc bao phủ lấy , định xao động trong cơ thể.
Ngay sát bên tai, giọng trầm thấp quen thuộc vang lên, lạnh lẽo đến rợn : “Xin , A Dã nhà khỏe.”
“Tôi đến đưa về.”
15
Đây căn bản một kỳ mẫn cảm thông thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-cach-yeu-anh/chuong-5.html.]
Cơn sốt cao khiến choáng váng, đầu óc cuồng như nhấn chìm trong sương mù. Mùi diên vĩ quanh ngọt đến mức đáng sợ, như đang từ từ bóp nghẹt lý trí của .
Tôi nhớ nổi Phó Cảnh nhét xe bằng cách nào, cũng chẳng rõ bế về nhà . Chỉ nhớ túm chặt lấy cổ áo , giọng run rẩy mang theo tiếng nghẹn ngào: “Pheromone… pheromone của …”
Phó Cảnh mặt , ánh mắt từ cao xuống, một tay nhẹ nhàng đặt lên gáy, thong thả vuốt ve.
Vẻ mặt vẻ bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt cuộn trào cảm xúc mãnh liệt như sóng ngầm sắp vỡ bờ.
“A Dã, Alpha từng Enigma đ.á.n.h dấu… sẽ bước một giai đoạn đặc biệt.”
“Rất giống với Omega.”
“Suỵt, đừng lo. Chỉ cần nhận thêm một chút pheromone từ Enigma… sẽ thôi.”
Mùi lãnh sam lạnh lẽo bao phủ lấy , quấn lấy hương diên vĩ ngọt ngào, nhẹ nhàng lấn tới như một cái ôm vô hình đầy cám dỗ.
Phó Cảnh cúi đầu chằm chằm, giọng dịu dàng đến mức gần như mê hoặc, như thể đang dụ dỗ một con mồi sắp sa lưới: “Chỉ cần một nụ hôn thôi… là thể lấy pheromone .”
16
Tôi đ.á.n.h thức bởi tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.
Mơ màng mở mắt, mới phát hiện đang giường của Phó Cảnh.
À… nhớ tối qua phát sốt, đưa về nhà.
Sau đó thì nhỉ?
Hình như… đòi cho pheromone … còn hôn một cái?
…Khoan ?
Tôi bật dậy như lò xo, tỉnh táo trong một giây.
C.h.ế.t tiệt! Tôi hôn em chí cốt của á?!
“Chát” tự vả thẳng mặt.
Cơ Dã, đầu óc mày hỏng ?! Anh em mà cũng dám động hả?!
Rón rén như ăn trộm, bước phòng khách. Phó Cảnh ở nhà, chỉ để một mẩu giấy ghi chú bàn.
Nội dung đại khái là: giúp xin nghỉ, về trường xử lý công việc, lát nữa sẽ .
Không ở đây là . Tôi thở phào, nhưng mặt nóng bừng bừng, nên đối diện với thế nào.
Tôi thậm chí dám đụng bữa sáng bàn, lập tức rút điện thoại , lên mạng cầu cứu: [Sụp đổ! Nam sinh đại học vô tình hôn trúc mã thì làm ?!]
Có lẽ tiêu đề quá giật gân, chẳng mấy chốc một netizen nhiệt tình nhắn tin riêng: [Kể kỹ , "vô tình" kiểu gì?]
Cảm giác như nắm cọng rơm cứu mạng, lập tức kể hết chuyện từ đầu đến cuối.
Đối phương im lặng lâu, mới trả lời: [Cậu chắc là… “vô tình” ? Không trúc mã của mưu tính từ lâu ?]
[Người bình thường xoa dịu thì chọn đ.á.n.h dấu chứ ai … hôn? Hôn thì quá mờ ám còn gì!]
[Tóm nhé, thấy trúc mã của … đơn thuần .]
Cái gì?
Dám nghi ngờ tình em trong sáng hai mươi năm giữa và Phó Cảnh?!
Không thể chịu nổi! Tôi lập tức gõ chữ liên hồi, liệt kê từng chuyện Phó Cảnh làm cho bao năm qua: Ví dụ như sẽ kiên nhẫn gắp hết hành khỏi tô mì của vì ăn hành.
Ví dụ như từng bỏ lỡ một trận bóng nào của , dù mưa nắng đều đến cổ vũ tận nơi.
Ví dụ như chỉ cần một câu “nhớ”, dù đang họp ở chi nhánh nước ngoài, cũng lập tức đặt chuyến bay sớm nhất để về gặp .
Ví dụ như tất cả mật khẩu của đều là sinh nhật , hình nền điện thoại cũng luôn là ảnh …
Tôi còn kịp gõ hết thì đối phương thẳng thừng cắt ngang, đó out chat một cách lạnh lùng: [Đủ . Tôi là một xa lạ, gây tội gì mà lôi vở kịch yêu đương của hai các ?]
[Nếu đang khoe khoang, thì để nhắc nhẹ một câu ]
[Trong một mối quan hệ, chỉ yêu là ngây thơ nghĩ rằng đó là tình bạn.]