8
Phó Cảnh ôm lấy eo , đầu nhẹ nhàng tựa lên vai.
Hồi nhỏ, mỗi buồn nhè, cũng thường an ủi theo cách .
… Thôi .
Chỉ ôm một cái, cơn giận trong lòng lập tức bay sạch.
Giọng Phó Cảnh khẽ nhưng hiểu phảng phất một nỗi xót xa khó thành lời: “A Dã, làm ơn… đừng lúc nào cũng về phía nữa.”
“Tôi tiếp tục đắm chìm trong ảo giác … nó đau lắm, thật sự đau.”
Ảo giác? Ảo giác gì cơ chứ?
Tôi mặc kệ ôm, đầu óc bỗng trở nên mơ hồ, theo kịp nhịp cảm xúc .
Cánh tay siết quanh eo càng lúc càng chặt, như truyền cảm xúc qua từng nhịp thở.
Giọng Phó Cảnh khẽ run, vang lên bên tai: “A Dã… đối với , rốt cuộc là ai?”
Nghe đến đây, theo phản xạ bật mode lạc quan, bắt đầu giơ tay đếm đếm: “Nhiều lắm chứ. Cậu là em của , là trai, là …”
Còn đếm xong, Phó Cảnh ngắt lời.
Cậu ngẩng đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ tự giễu: “Cơ Dã, hối hận .”
“Hả?” Tôi còn kịp hiểu gì.
Phó Cảnh đưa tay kéo cổ áo , giọng khàn khàn như chứa đầy kìm nén: “Tôi , hối hận .”
“A Dã, tin tức tố của ngọt quá… c.ắ.n một miếng.”
Trong mắt lúc cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp, sâu đến mức khiến chẳng tài nào nổi.
Tôi bỗng thấy sợ, chút do dự lùi .
nghĩ nghĩ , từ đầu đ.á.n.h dấu đến giờ cũng mấy ngày trôi qua.
Thể phân hóa của Enigma t.h.u.ố.c ức chế hiệu quả, mấy hôm nay chắc Phó Cảnh khó chịu, thậm chí là đau đớn.
Cậu thúc ép, chỉ lặng lẽ chờ đưa quyết định.
Thôi … mềm lòng.
Tôi bao giờ chịu nổi cảnh thấy em gồng chịu khổ.
Cắn răng một cái, kéo cổ áo xuống, ngẩng mặt lên, giọng đầy khí thế hy sinh: “Được . c.ắ.n nhẹ thôi đấy.”
9
khi Phó Cảnh ép tường, hoảng.
Hương lãnh sam lạnh lẽo lập tức tràn ngập trong khí, như một tấm lưới vô hình dày đặc phủ kín quanh , đè nặng khiến gần như nghẹt thở.
Lạ thật… tim đập như trống, mặt cũng nóng ran.
Là do độ tương thích pheromone quá cao ?
Tôi còn đang suy nghĩ lan man thì Phó Cảnh dường như chút mất kiên nhẫn.
Cậu khẽ kéo cổ áo xuống, giọng trầm thấp mang theo sự nghiêm khắc: “Cơ Dã, tập trung một chút.”
Miếng dán ức chế gáy xé toạc.
Hương diên vĩ tức thì bốc lên, quấn lấy mùi lãnh sam lạnh giá, tạo thành một làn sóng xung đột và hòa quyện mãnh liệt.
Tim càng đập nhanh hơn, một nỗi bất an khó hiểu dâng lên khiến buột miệng thúc giục: “Phó Cảnh, mau lên…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoc-cach-yeu-anh/chuong-3.html.]
Chưa dứt lời, gáy bỗng truyền đến một luồng khí lạnh như xuyên thẳng tủy sống.
Nước mắt lập tức trào .
Khốn thật, còn đau hơn đ.á.n.h dấu đầu tiên!
Tôi phản xạ giãy , nhưng Phó Cảnh nhanh chóng siết chặt vòng tay, giam trong lồng n.g.ự.c rắn chắc của , cho nhúc nhích.
Mùi lãnh sam tràn tới ngày càng mãnh liệt, tàn nhẫn mà dồn ép. Giữa cơn mơ hồ như lên cơn sốt, cảm giác đang nuốt trọn giữa khu rừng tùng sâu thẳm thấy lối .
…
Không qua bao lâu, quá trình đ.á.n.h dấu cuối cùng cũng kết thúc.
Trước mắt tối sầm , hai chân mềm nhũn gần như khuỵu xuống sàn.
Phó Cảnh nhanh tay đỡ lấy , siết chặt vòng tay giữ trong lòng như sợ ngã mất.
Cậu cúi xuống, ghé sát tai , thì thầm mang theo ý lười biếng: “A Dã, eo của một Alpha… cũng mềm đến ?”
10
Nhà vệ sinh trong trường.
Tôi mở vòi nước, vốc từng ngụm nước lạnh tạt thẳng mặt.
Mẹ kiếp, đúng là vô dụng. Mặt vẫn nóng hừng hực như sắp bốc cháy đến nơi.
Ngẩng đầu gương, trong gương đỏ từ má lan xuống tận cổ, thế nào cũng thấy chột .
Không dám soi thêm, chỉ đó âm thầm mắng Phó Cảnh trong lòng.
Cắn thì cắn, còn lải nhải mấy câu nửa đùa nửa thật làm gì chứ?!
Mềm cái đầu !
Cả nhà mới mềm !
Ngày thường tỏ vẻ cấm dục, lạnh lùng khó gần, hóa đều là giả!
“Đệt, đ.á.n.h với Phó Cảnh ?!”
Một tiếng hét vang lên lưng khiến suýt nữa bật nhảy.
Quay đầu thì thấy Lục Khải đang đằng , mắt trợn to như chuông đồng.
“Sao mùi của Phó Cảnh thế ?!”
“Còn cái dấu răng cổ là hả?!”
Vừa nhào đến ôm lấy , gào lên ai oán như thể xem hết một vở bi kịch: “Từ lúc vhủ tịch Phó bắt , khổ sở lùng sục khắp nơi tìm đấy!”
“Cơ Dã , đến muộn một bước . Đánh thì thôi , họ Phó còn c.ắ.n hả trời?”
Tôi cuống quýt bịt miệng , đè đầu xuống nghiến răng: “Tôi xin , nhỏ thôi! Không đ.á.n.h ! Không hề! Bọn làm hòa !”
Lục Khải lập tức lộ vẻ “ ngay mà”.
Cậu liếc đầy ẩn ý: “Tôi , hai các mỗi cãi trông y hệt mấy cặp yêu đang dỗi, tới ba ngày dính .”
Tôi chột kéo cổ áo lên, che dấu vết mờ ám .
May là thần kinh Lục Khải vẫn luôn thô nên cũng hỏi sâu thêm gì nữa.
Cậu rút điện thoại , lướt nghiêng đầu đưa cho xem một đoạn chat nhóm: “Tối mai họp lớp cấp ba, vẫn chỗ KTV cũ, ?”
Chưa kịp đợi trả lời, Lục Khải nhếch mép bí hiểm: “Tôi … Nguyễn Ninh cũng sẽ đến.”
Tôi khựng .