Hoàng thượng lại là kẻ thù không đội trời chung của ta - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-07-18 14:31:11
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Minh Tích hiểu sâu sắc rằng bỏ con tép sẽ bắt con tôm, cuối cùng y cũng dựa theo kịch bản của Đỗ Nhiên và cũng như ý nguyện. Dưới sự chỉ dẫn của cô nương ở Trầm Ương Viên, y trong phía vườn hoa, khi còn giao lưu ánh mắt với Đỗ Nhiên một phen.
“Thiếu chủ, ngài cứ yên tâm .” Đỗ Nhiên liều mạng nháy mắt, “Trầm Tuyết ở chỗ của , ngài xem tình hình phát tín hiệu nha.”
“Giấu kỹ tí.” Khương Minh Tích hiệu, “Ta ám hiệu thì ngươi ném , ném vững chút.”
Bước chân của cô nương dẫn đường tình nguyện, thậm chí đôi tay giấu trong tay áo cũng run rẩy.
Khương Minh Tích dịu dàng : “Đừng sợ , sẽ tổn thương cô.”
Cô nương lên tiếng trả lời, đó còn về phía Khương Minh Tích với ánh mắt tràn đầy sợ hãi, nơi sâu thẳm giấu mấy phần đồng tình.
Khương Minh Tích cũng phát hiện,
“Ở đây ?” Hai dừng một cửa phòng trong vườn hoa, Khương Minh Tích hỏi.
“Vâng.” Cô nương cụp mắt với y, “Đồ vật đều chuẩn xong xuôi, đại nhân dặn, bảo ngươi gọi ngài là bệ hạ.”
Khương Minh Tích: “Ồ ôi, Đới môn chủ tình thú thế ?” Rất , y thích.
Cô nương: “…” Ừm, lát nữa càng tình thú.
Khương Minh Tích đẩy cửa , thế mà trong phòng chẳng thắp đèn, chỉ một ngọn nến nhỏ lóe ánh sáng nhàn nhạt, trong khí một mùi hương ngòn ngọt, xem là một kẻ chơi lắm.
Được thôi, điều chỉnh dáng , nở nụ , bắt đầu hành sự.
Khương Minh Tích càng thì càng biến thái, y mượn ánh sáng nhạt của nến đỏ mới loáng thoáng thấy ảnh cạnh bên giường.
Bước đầu tiên, sắc dụ. Bước thứ hai, phát tín hiệu cho Đỗ Nhiên ngoài cửa sổ để gã giúp đỡ nhận lấy kiếm Trầm Tuyết, lưu loát thành công. Bước thứ ba, kết thúc công việc và về nhà.
“Bệ hạ?”
Đối phương trả lời nên Khương Minh Tích kêu một tiếng, đó bỗng nhiên cảm thấy thở nguy hiểm thế là y lùi về một bước, tiếp đó y một mảnh lụa đỏ lạnh lẽo bịt kín ánh mắt, y định kêu Đỗ Nhiên thì nhanh tay hơn bưng kín miệng của y , khóa cửa cài lên và cửa phòng thì khóa trái.
Trong tay áo của đối phương quanh quẩn một mùi hương lành lạnh quen thuộc.
Y vùng vẫy cảm giác đối phương từ từ đến gần, áp sát tai y : “Bắt em , vị Hoàng hậu phá hư chín cửa cung của .”
Hình như gì đó đúng lắm.
Mẹ ơi, là .
Đới Dự Đới Môn chủ , đối tượng nhiệm vụ trắng trắng tròn tròn tươi non ngon nghẻ xốp giòn rửa sạch cổ đợi làm thịt .
“…” Lúc đối phương lên tiếng, Khương Minh Tích càng cố sức giãy giụa, bình lọ bàn rơi ào ào xuống đất.
“Nhìn thấy em thất vọng ?” Thương Khanh Vũ bắt lấy hai cánh tay đang quơ lung tung của Khương Minh Tích , tiếp, “Nếu như đến thì Hoàng hậu định làm gì đây, đáng tiếc là Đới Dự chả kẻ ngu, đến mức còn g.i.ế.c , gã sớm mang theo bốn vạn lượng hoàng kim của em chạy mất , còn chả dám về Lạc Tùng Môn cơ.”
Trong lòng Khương Minh Tích chua chát, xém chút nữa rơi lệ: “Đó là tiền tiêu vặt cho sáu tháng cuối năm của …” Y làm thịt thằng nhãi Đới Dự khiến thất vọng .
“Lâu chủ và Thẩm phu nhân đuổi theo g.i.ế.c Đới Dự .” Thương Khanh Vũ nỡ Khương Minh Tích tủi .
Khương Minh Tích thốt lên: “À, thế thì còn ..” Được cái rắm, đôi cha đáng tin cứ đuổi theo mà bỏ đứa con trai rẻ mạt ở đây để đùa giỡn như .
Nếu như cha y là một cuốn thoại bản võ hiệp khiến giang hồ dậy sóng thì y chính là…
Y tủi .
Mắt thể thấy, Khương Minh Tích luôn cho rằng tư thế hiện giờ của hai mập mờ.
Y mất tự nhiên, cử động một chút: “Ta và ngươi quen, ngươi thể thả ?”
“Ta và em quen?” Thương Khanh Vũ hỏi , “Vậy hai ngày ai với quỳ thủy nên tiện thị tẩm hả?”
Khương Minh Tích hóa đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoang-thuong-lai-la-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-ta/chuong-5.html.]
Thương Khanh Vũ chịu buông tha: “Thân thể Ngưng Hi khỏe, còn giang hồ chạy loạn thế ?”
Khương Minh Tích cả giận : “Ta thế chẳng lẽ trong lòng ?”
Khương Minh Tích phẫn nộ tránh thoát gông cùm xiềng xích của Thương Khanh Vũ, cuối cùng Đỗ Nhiên ngoài cửa sổ đợi cũng tiếng Thiếu chủ nhà , sự hưng phấn gã dùng một trăm hai mươi phần trăm nội lực ném kiếm Trầm Tuyết bay , Thương Khanh Vũ nhanh nhẹn phản ứng nên chuôi kiếm đập lưng Khương Minh Tích.
Khương Minh Tích hét lên một tiếng thảm thiết, ngã xuống giường.
“Đỗ Nhiên, ngươi tiêu .” Khương Minh Tích nắn eo gầm thét.
Từ lúc bắt đầu, lựa chọn tin Đỗ Nhiên là một sai lầm to lớn.
Đỗ Nhiên thò đầu cửa sổ dò xét tình hình trong sự nơm nớp lo sợ, nhờ ánh trăng và ánh nến, gã thấy rõ thẳng trong phòng: “Ngài là Các chủ Vấn Kiếm Các ư?”
“Vấn Kiếm Các?” Khương Minh Tích giật lụa đỏ che mắt , “Tại là ngươi!”
Ấy mà kẻ địch mà y gặp đài luận kiếm là Các chủ Vấn Kiếm Các, kiếm thuật nổi tiếng thiên hạ, thì đêm đó dùng đao đánh một trận với y cũng như đang trêu mèo mà thôi.
Các chủ Vấn Kiếm Các aka cẩu hoàng đế aka Thương Khanh Vũ aka kẻ thù đội trời chung, như thì xuất hiện vấn đề, kẻ thù rõ Khương Ngưng Hi chỉ Khương Minh Tích thôi.
Bên đầu óc Khương Minh Tích chó tha ăn, bên ánh mắt dữ dằn của Thương Khanh Vũ, Đỗ Nhiên phát huy khác xa ngày thường, gã nhanh chóng phân rõ mối quan hệ phức tạp của các nhân vật trong chuyện .
“Các chủ, ngài cứ tự nhiên nha.” Đỗ Nhiên phát huy bản tính nịnh hót của vô cùng nhuần nhuyễn, bước kiên định, gã cũng thèm liếc mắt Khương Minh Tích chút nào, thậm chí khi còn giúp đóng cửa sổ .
Thích đam mỹ
Khương Minh Tích: “…” Ngươi mau, ngươi hả tiểu lão .
“Vậy.” Khương Minh Tích dời ánh mắt, “Nếu bệ hạ việc gì thì nhé?”
Nói nhiều thì sẽ lỡ lời mất.
Giờ chẳng áo lót rớt mấy lớp, nhất là ít thôi.
Đợi một chút.
Tại y giữ miệng kín như bưng mà đối phương còn trực tiếp dùng tay tìm đáp án .
Thương Khanh Vũ từ cao xuống Khương Minh Tích đang vùi trong đệm chăn, gỡ chiếc mặt nạ bạc mặt xuống, cong khóe miệng giật tấm lụa đỏ mỏng y .
“Ngươi làm gì đó?” Khương Minh Tích hoảng sợ , y giãy giụa thì đối phương túm về giường.
Toi , đánh .
“Muốn tự tay xác nhận một chuyện,” Cảm giác xúc cảm bằng phẳng đến từ n.g.ự.c đối phương, ý giữa chân mày Thương Khanh Vũ càng sâu, thò tay trong vạt áo của Khương Minh Tích và trượt xuống, cho đến khi chạm đồ vật mà phái nữ thể nào ở giữa hai chân y.
Sau khi cảm nhận rằng dường như đối phương còn thấy đủ mà bóp lấy tiểu Minh Tích, Khương Minh Tích hét lên một tiếng, dùng cả tay chân nhào xuống giường, y để ý rằng nếu giờ nhảy xuống thì váy đỏ đang treo lỏng lẻo sẽ tuột hết.
Khương Minh Tích hét thảm một tiếng.
Vừa Khương Minh Tích làm rớt bể cả một bàn đầy bình lọ, chất lỏng trơn ướt chảy đầy đất nên khi y nhảy xuống giường thì trượt chân té ngã.
Thương Khanh Vũ: “…”
Đỗ Nhiên đầu tường Trầm Ương Viên cách đó xe tiếng kêu thảm thiết của Thiếu chủ, gã càng thêm cảm thấy rằng Các chủ Vấn Kiếm Các sâu lường .
Một lát , Thương Khanh Vũ đòi nợ kết quả nên dùng áo ngoài quấn lấy Khương Minh Tích ôm y ngoài.
“Thiếu chủ, ngài vẫn chứ Thiếu chủ.” Đỗ Nhiên đuổi kịp bước chân của Thương Khanh Vũ, hết sức quan tâm hỏi han Thiếu chủ nhà .
Đỗ Nhiên: “Thiếu chủ, ngài đau chỗ nào ?”
Đỗ Nhiên: “Thiếu chủ, ngài đau thì đừng cố nhịn, ai đầu cũng thế cả, sẽ hết đau thôi, ngoan nào.”
Đỗ Nhiên: “Thiếu chủ ngài một câu Thiếu chủ, hết, sớm muộn gì cũng xảy , Thiếu chủ một cái.”
“Câm miệng! Ngươi nhiều thế hả?” Khương Minh Tích cố nén đau chân, đỏ mắt, cả giận .
Đỗ Nhiên: “…”