Hoàng thượng lại là kẻ thù không đội trời chung của ta - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-07-18 14:30:48
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong chiếc xe ngựa đậu cạnh Trầm Ương Viên, Khương Minh Tích bản trong gương hài lòng gật đầu.

Trong gương, y mặc một chiếc váy dài màu đỏ, khuôn mặt Đỗ Nhiên tô điểm một phen nên khí chất tươi biến mất mà đó là sự quyến rũ của con gái phong trần.

Khương Minh Tích lau Trầm Tuyết, chần chừ: “Chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn.” Đỗ Nhiên tự tin , “Trong thoại bản thế, tiếp theo ngài sẽ môn chủ Đới Dự của Lạc Tùng Môn ý, điều ngài cứ yên tâm , đó gã sẽ trả giá cao mua ngài. Tiếp đó, hai sẽ một gian phòng, lúc gã định thế thế thì ngài phát tín hiệu, sẽ ném kiếm Trầm Tuyết từ cửa sổ cho ngài giải quyết gã chúng rời , ngài hiểu chứ?”

Khương Minh Tích : “Hiểu thì hiểu đó, nhưng ngươi rõ như chuyện của .”

“Không cách nào Thiếu chủ ơi.” Đỗ Nhiên chuyển mắt, “Đánh trực tiếp chúng , quá nhiều chiêu thâm độc, ba chúng xém bắt suýt nữa thì lộ phận. Hiếm khi gã một , bắt lấy cơ hội để thành một tấm Hồng lệnh, thế thì uy tín của Thiếu chủ sẽ trong tầm tay thôi.”

“Vậy , ngươi.” Khương Minh Tích giao kiếm cho Đỗ Nhiên, vẫn chút yên lòng, “Trước khi cửa quên thắp nhang, khi nào xui xẻo .”

“Giờ thắp.” Đỗ Nhiên lôi ba nén nhang trong túi , hai thắp nhang bên vườn rau ven đường, “Tất cả đều là trưởng thành, đừng câu nệ hình thức.”

“Xuất phát?” Đỗ Nhiên hỏi.

“Được , ngươi cũng đúng, làm nên quá mê tín.” Khương Minh Tích tán thành, y nhắc Đỗ Nhiên, “Đừng cho đến thanh lâu.”

“Ở bên trong.” Đỗ Nhiên dịch dung cho thành một đàn ông trung niên, gã dẫn Khương Minh Tích về phía Trầm Ương Viên.

Một cơn gió thổi qua, cuốn rau xanh đất cũng thổi tắt luôn mấy cây nhang Đỗ Nhiên thắp nhưng kịp cháy hết

Trong đại sảnh của Trầm Ương Viên, Đỗ Nhiên rõ ý đồ đến đây vén màn che mặt của Khương Minh Tích , cả sảnh tràn ngập tiếng thổn thức.

Chẳng qua tú bà cầm đầu vẫn hề lay động, bà lên phía và hỏi Khương Minh Tích: “Ngươi g.i.ế.c ai?”

Khương Minh Tích: “???” Câu hỏi hề giống như những gì Đỗ Nhiên dặn.

Khương Minh Tích hung hăng lườm Đỗ Nhiên.

Người phụ nữ trung niên nhưng vẫn còn thướt tha : “Người trẻ tuổi, ngươi là thứ ba trong tháng , kể từ năm đó khi lâu chủ Vô Cương Lâu giả thành gái thanh lâu để mượn cơ hội g.i.ế.c , chuyện thoại bản và truyền lưu khắp giang hồ, giờ đây gần như tháng nào cũng mấy như nên ảnh hưởng đến việc buôn bán của chúng , điều xinh như thì ngươi vẫn là đầu tiên.”

Khương Minh Tích: “…” Ấy thế mà lúc còn trẻ cha y còn làm loại chuyện , thì xuất hiện vấn đề ngay, chuyện do ai truyền .

Đỗ Nhiên: “Xin hỏi ai là thoại bản ?”

Đám cô nương : “Thẩm phu nhân đó, còn thể là ai chứ!”

Diệu kế của Đỗ Nhiên bình cả thiên hạ nhưng mà Khương Minh Tích một cha đáng tin, cả cũng .

Phải nắm chặt thời cơ, đêm nay nhất định làm thịt Đới Dự. Đỗ Nhiên khuyên bảo một hồi lâu, cũng đáp ứng rằng tiền sẽ thuộc về Trầm Ương Viên và khi xong việc thì sẽ ném t.h.i t.h.ể cửa Lạc Tùng Môn, lúc mới miễn cưỡng đưa kịch bản trở về trạng thái lý tưởng.

Mọi chuyện đều sẵn sàng.

Trời dần dần tối, trong Trầm Ương Viên thắp sáng đèn dầu. Trăm ngàn ánh đèn hình hoa sen chiếu rọi sảnh lớn, xuyên qua tấm lụa trắng thể thấy loáng thoáng ảnh đằng đó, tất cả đều đang đợi khoảnh khắc màn đêm buông xuống.

Một xe ngựa dừng Trầm Ương Viên, một đàn ông xuống xe, mặc y phục màu đen, mang mặt nạ màu bạc và vỏ kiếm bên hông thì chẳng thể che nổi ánh kiếm sáng như tuyết.

“Hôm nay khách quý đến nên thể cho ngài .” Gã sai vặt canh cửa .

Thị vệ lưng tiến lên, giơ lệnh bài trong tay , ánh trăng vặn chiếu hoa văn thêu vạt áo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoang-thuong-lai-la-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-ta/chuong-4.html.]

Gã sai vặt quỳ xuống, trong giọng lộ vẻ sợ hãi: “Các chủ…”

Môn phái một giang hồ, Vấn Kiếm Các.

Người mắt đây chính là Các chủ của Vấn Kiếm Các, cũng chính là chủ nhân của đài luận kiếm.

“Không , đến tìm .”

Ngay tại phòng hậu trường của Trầm Ương Viên, Khương Minh Tích đang ôm gặm hạt dưa mà Đỗ Nhiên mua cho, hề chút tự giác của sắp bán. Chỉ chốc lát , mặt đất chất đầy vỏ hạt dưa và vỏ trái cây mà hai ăn.

“Sau khi tiếp xúc với Đới Dự, bỗng dưng cảm thấy đài luận kiếm cũng lắm, đánh quang minh chính đại chả nhiều chiêu cay độc như gã .” Khương Minh Tích tiếp, “Đỗ Nhiên , trở ngươi giúp hẹn , môn phái nào thì chắc bên đài luận kiếm ghi chép phận của đó.”

“Vâng, Thiếu chủ.” Đỗ Nhiên suy tư , “Trước đó xem ngài đánh với một trận, cứ cảm thấy cách dùng đao của đó giống với…”

Trong sảnh chợt vang lên tiếng reo hò, đài sen mà Khương Minh Tích đang đợi cũng dần dần chuyển động.

“Bắt đầu bắt đầu , cố gắng thể hiện nha Thiếu chủ!” Đỗ Nhiên hưng phấn , “Ngài gì thế, ồn quá nhưng ngài nhớ kỹ là Đới Dự đang ở phòng chữ thiên hai, ngài đừng hồi hộp, đến phía tiếp ứng ngài đây.”

“Ngươi mang đống rác đất .” Khương Minh Tích bi phẫn .

Trong sảnh lớn sáng trưng một đài sen từ từ hạ xuống, nó xòe cánh hoa , trong ánh nến lập lòe một mỹ nhân áo đỏ đang lười biếng dậy, y phủi vỏ hạt dưa xuống đá văng vỏ cái cây đất .

Thích đam mỹ

Ừm.. là vỏ hạt dưa và vỏ trái cây.

Tân khách trong sảnh đều dụi mắt, quyết định bỏ qua khung cảnh nên khi yên tĩnh ba giây, bầu khí trong sảnh nhiệt liệt trở .

Khương Minh Tích nhớ lời Đỗ Nhiên dặn, y xuống đài mới về đài sen để đợi đài giá.

“Phòng chữ thiên hai, giá ba ngàn lượng hoàng kim.”

Rất tuyệt, tất cả đều phát triển y như kịch bản của Đỗ Nhiên, quả nhiên Đới Dự tiền, lập tức dập tắt hết suy nghĩ giá của nhiều , chỉ nghèo hơn tiểu Thiếu chủ của Vô Cương Lâu một tí thôi.

Khương Minh Tích liếc mắt với Đỗ Nhiên đang lầu, lộ nụ vui mừng vì chuyện đều thuận lợi.

Khương Minh Tích lên, định xuống đài sen thì thấy gã sai vặt của Trầm Ương Viên run rẩy báo một câu: “Phòng chữ thiên một, giá… Ba vạn lượng hoàng kim!”

Đám trong sảnh yên tĩnh như gà.

Phòng chữ thiên hai truyền đến tiếng chén rơi xuống đất vỡ.

Đỗ Nhiên bóp nát trái quýt trong tay, vẻ mặt vui mừng, ba vạn lượng hoàng kim, bán Khương Minh Tích hề lỗ tí nào!

Là ai, ngang tàng như , những quét sạch trường còn phá hỏng hết tất cả khả năng thể xảy . Chỉ cần ngươi thêm tiền thì sẽ tới ngay.

Khương Minh Tích: “…” Gần đây thế, ai cũng vội vàng đến đè y.

Ngược y một chút là tên cháu trai nào dám dùng ba vạn lượng hoàng kim mua tiểu Thiếu chủ nóng nảy của Khương gia.

Không đúng, đừng để phẫn nộ lu mờ đầu óc, nhiệm vụ là quan trọng nhất. Mặc dù thời giờ bất lợi việc sẽ suôn sẻ nhưng y tin hôm nay y xử .

Đài hoa sen tinh xảo trong Trầm Ương Viên nứt một đường, ánh nến tắt hết, còn cánh hoa thì bong và rơi xuống đất vỡ thành mảnh vụn.

“Đỗ Nhiên.” Khương Minh Tích tỉnh táo, nghiến răng nghiến lợi : “Đi đưa cho Đới Dự bốn vạn lượng, bảo gã theo trong, tin hôm nay thịt .”

Đỗ Nhiên: “…” Thiếu chủ, ngài tỉnh táo một chút.

Loading...