Hỏa Vân Ca - Chương 54
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:30:33
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bay trong chốc lát, Ba Hách Nhĩ quả nhiên thấy đám Khắc Á, Ba Lôi Tát cùng Thản Tạp đang săn thú. Ba Hách Nhĩ rơi xuống đất, lên tiếng quấy rầy cũng tiến lên. Sau khi Khắc Á và Ba Lôi Tát cùng hợp lực bắt một con thú vịt màu trắng lớn, Ba Hách Nhĩ mới lên tiếng_: “Khắc Á!”
Mấy con “dã thú” mới , trong mắt lộ vẻ vui mừng, chìm xuống. Các giống đực thú nhân Khắc Á, Ba Lôi Tát, Thản Tạp bình thường cùng Ba Hách Nhĩ quan hệ lập tức biến thành hình chạy tới chỗ y. Ô Đặc cùng vài trẻ tuổi bất mãn tộc trưởng tiền nhiệm rời khỏi bộ lạc cũng biến thành hình , vẻ mặt lo lắng.
-“Ba Hách Nhĩ, ngươi tới chỗ làm gì?!”_Ô Đặc đầu tiên lên tiếng.
Ô Đặc cũng dẫn theo qua, y xem Ba Hách Nhĩ tới làm cái gì.
Ba Hách Nhĩ liếc mắt Ô Đặc, _: “Khắc Á, ngươi theo , chuyện với ngươi.”
Khắc Á chút do dự gật đầu, theo Ba Hách Nhĩ hướng tới một bên. Thản Tạp và Ba Lôi Tát ngăn bốn Ô Đặc theo, _: “Ba Hách Nhĩ chuyện tìm Khắc Á, đó là chuyện riêng. Để cho bọn họ chuyện , chúng tiếp tục săn.”
Ô Đặc đen mặt , cao giọng_: “Khắc Á! Nhiệm vụ hôm nay của chúng nặng, ngươi nên cùng “ngoại tộc” quá lâu!”
-“Ô Đặc!”_Ba Lôi Tát vui_: “Ba Hách Nhĩ là tộc nhân của chúng !”
-“Từ cái ngày y rời thì là !”_Ô Đặc lạnh lùng _: “Chẳng lẽ các ngươi quên bọn họ ruồng bỏ bộ lạc ?”
Kia cũng là bởi vì Ngõa Lạp đại nhân khi dễ Vân Tiêu! Ô Đặc là con trai của Ngõa Lạp đại nhân. Hiện tại tộc trưởng tân nhiệm Lợi Nhĩ cùng Ngõa Lạp đại nhân đều cho phép tộc nhân đàm luận về một nhà tộc trưởng Khang Đinh, càng cho phép bọn họ đàm luận chuyện Đồ Tá và Vân Tiêu. Mấy giống đực trẻ tuổi Ba Lôi Tát cùng Thản Tạp đối với chuyện bất mãn đè xuống những lời .
Ba Hách Nhĩ những lời Ô Đặc nhưng mà cũng cả. Y cũng với Khắc Á trở về làm gì, chỉ _: “Người một nhà chúng định . Đồ Tá cùng Vân Tiêu hợp hôn , a cha cùng ba chủ trì nghi thức cho bọn họ.”
-“Bọn họ hợp hôn ?!”_Khắc Á kinh hô, tiếp theo thẹn thùng _: “Cũng đúng, Đồ Tá và Vân Tiêu vốn yêu , chúc phúc cho bọn họ. Ngươi ở bên ? Ta nhớ ngươi từng là Đồ Tá ở trong sơn động.”
-“Ừm, chúng cũng ở tại sơn động, ở cách vách với Đồ Tá.”
Đối với các thú nhân mà , ở trong sơn động là một chuyện bi thảm. Khắc Á chút khổ sở. Ba Hách Nhĩ , mang theo thâm ý _: “Ta ở trong sơn động thể thoải mái hơn so với nhà tranh trong bộ lạc. Ngươi đừng thương hại . Ngươi nếu đến chỗ , khẳng định sẽ trở .”
-“Làm thể?!”_Khắc Á chọc .
Ba Hách Nhĩ nhún vai, cũng giải thích nhiều. Y nghiêm túc mấy phần, _: “Khắc Á, a cha mặc rời khỏi bộ lạc nhưng ông cũng là ruồng bỏ bộ lạc, chẳng qua là ba thương tâm nữa. Trong lòng ông đến nay đều bộ lạc. Nếu như bộ lạc chuyện gì mà các ngươi thể giải quyết , ngươi hãy đến tìm .”
Có Đồ Tá và Vân Tiêu, y sợ rằng chẳng cần Khắc Á bọn họ hỗ trợ cái gì, nhưng mà Ba Hách Nhĩ vẫn “cảm ơn”. Từ trong túi da lấy bộ quần áo của Kỳ La, Ba Hách Nhĩ đưa cho Khắc Á_: “Đây là Vân Tiêu đưa cho Bì Da Nhĩ, là một loại quần áo mới do Vân Tiêu làm . Bì Da Nhĩ biến cũng thể mặc.”
Khắc Á là đưa cho Bì Da Nhĩ, y cũng Ba Lôi Tát cự tuyệt, nơi_: “Bì Da Nhĩ vẫn đang tự trách, nó cảm thấy chính nó làm chuyện đến bước .”
-“Vân Tiêu cần thiết rời . Hắn thuộc về Đồ Tá, cùng Bì Da Nhĩ liên quan. Ngươi để cho Ba Lôi Tát cho Bì Da Nhĩ , một nhà chúng đều cảm tạ nó. Ta cũng may mắn cùng Đồ Tá , Vân Tiêu làm cơm thật sự ngon.”_Ba Hách Nhĩ l.i.ế.m miệng.
Khắc Á cho y một đấm_: “Ngươi thật là quá đáng.”
-“Khắc Á, ngươi xong ?!”_Ô Đặc nể mặt mà lên tiếng.
Ba Hách Nhĩ hít một thật sâu, _: “Ta đây, nhớ những gì . Nếu gặp khó khăn gì cứ đến tìm . Ta ở núi nham thạch gần rừng rậm núi đá bên .”
-“Được, nhớ kỹ .”
Ba Hách Nhĩ biến thành hình thú, ngậm lấy túi da thú bay . Khắc Á xoay khổ sở bạn rời , nghĩ đến Ô Đặc ở phía , trong lòng y càng buồn bực.
Ba Hách Nhĩ bay , Khắc Á trực tiếp đem quần áo nhét trong túi da thú , tiếp cách làm quần áo cũng là do Vân Tiêu làm. Khắc Á sờ sờ túi da thú của , biến thành hình thú chuẩn săn. Ô Đặc tới hỏi_: “Ba Hách Nhĩ tìm ngươi làm gì?”
Khắc Á liếc y một cái, đổi trở mà bay đến chỗ con mồi. Ô Đặc cao hứng. Đám Ba Lôi Tát, Thản Tạp cũng theo Khắc Á. Đi săn quan trọng hơn, Ô Đặc cũng biến săn. Sau khi trở về y sẽ với ba chuyện .
Buổi trưa Vân Hỏa trở Vân Tiêu làm lạp xưởng cùng thịt hun khói, phản ứng đầu tiên chính là “ cũng ăn”. Đã ăn xong cơm trưa, y cùng Khang Đinh cùng đắp phòng xông, cho đến khi phòng xông xây xong, y mới tiếp tục săn. Sau khi bếp lò nướng trong phòng xông đắp xong, Khang Đinh mới xử lý con mồi cùng nguyên liệu nấu ăn mà Vân Hỏa mang về. Triệu Vân Tiêu cùng Cát Tang, Kỳ La tiếp tục làm lạp xưởng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lỗ tai Kỳ La giật giật, mở miệng_: “Thúc thúc về.”
Triệu Vân Tiêu cùng Cát Tang lập tức dậy ngoài. Mới khỏi màn che, chỉ thấy Ba Hách Nhĩ từ trung hạ xuống, thấy móng vuốt y cầm là cái túi da thú còn chứa đồ vật , Triệu Vân Tiêu cùng Cát Tang đồng thời nhíu mi. Ba Hách Nhĩ để túi da thú xuống, rơi xuống đất, biến , thẳng_: “Ngõa Lạp đại nhân chịu thấy , liền trở về.”
-“Không thấy liền thấy, ông sẽ hối hận!”_Cát Tang tức giận cầm lấy túi da thú.
Triệu Vân Tiêu _: “Nói cho thử một chút.”
Ba Hách Nhĩ cũng giấu giếm, đem những gì trải qua một , đó _: “Chúng làm gì , cho nên Lợi Nhĩ thúc thúc chúng bộ lạc xóa tên, liền đem đồ vật cầm về. Trên đường tìm Khắc Á bọn họ. Bọn họ đều hiểu, ngươi cùng Đồ Tá hợp hôn, Khắc Á tỏ vẻ chúc phúc. Ta chỉ đem quần áo của Kỳ La đưa cho Khắc Á, để cho y đưa cho Bì Da Nhĩ, những thứ khác coi như xong. Ta cũng đến xương cùng thú châu của thú da xanh.”_Trong miệng Ba Hách Nhĩ còn mang theo vài phần giễu cợt. Dĩ nhiên là giễu cợt đối với Vân Tiêu.
Kết quả như thế Triệu Vân Tiêu cũng là nghĩ đến, nhưng càng vì Vân Hỏa mà đau lòng, vì Vân Hỏa cảm thấy công bằng. mà cũng biện pháp cưỡng cầu những đó tin tưởng Vân Hỏa là ác linh. Những thứ tin tưởng mù quáng thâm căn cố đế là thứ mà một trung tính đến từ thế giới khác thể đổi trong một hai ngày. mà nhà Vân Hỏa hiện tại tin tưởng Vân Hỏa là ác linh thì sớm muộn gì những khác cũng sẽ tin.
Kiềm chế chính nên nổi giận, Triệu Vân Tiêu đối với Ba Hách Nhĩ tươi _: “Hôm nay cực khổ cho ngươi , bếp lò lưu cơm trưa cho ngươi.”
-“Thật quá, mệt nhưng đói.”_Ba Hách Nhĩ cũng cùng Vân Tiêu khách khí, sải bước vòng qua màn che sơn động chính, chạy thẳng đến chỗ bếp lò.
-“Được!”
Cát Tang, Kỳ La cùng Ba Hách Nhĩ.
-“Vân Tiêu, các ngươi đang làm gì ?”_Ba Hách Nhĩ chuỗi “cây que” thịt vụn kỳ quái làm xong ở bàn, hỏi.
Kỳ La trả lời ngay lập tức_: “Đó là lạp xưởng, ba làm lạp xưởng và thịt hun khói ~”
-“A! Ta ăn.”
Đây là phản ứng của những nào đó sống cùng chung một chỗ với Triệu Vân Tiêu.
Khang Đinh xử lý con mồi xong trở chịu đựng bất mãn từ bạn lữ. Phản ứng của Khang Đinh chính là nhíu nhíu lông mày, đó thở dài một , _: “Tùy bọn họ .”_Tiếp theo ông liền _: “Ta xem thử phòng xông , Ba Hách Nhĩ tìm chút cỏ khô với .”
-“Ta cũng .”_Kỳ La thật tò mò.
Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ dẫn theo Kỳ La cùng .
Nhìn thời gian,Triệu Vân Tiêu để cho Cát Tang tiếp tục rửa sạch ruột non, chuẩn cơm tối. Lúc ban đêm, Vân Hỏa thắng lợi trở về. Vừa sơn động y liền hỏi_: “Lạp xưởng thể ăn ?”
Vân Tiêu bật _: “Còn , hong gió, còn đem sấy.”
-“Ta ăn.”
-“Được , đồ ăn ngon kiên nhẫn một chút.”
Vân Hỏa một chút nhân thịt trộn lẫn trong chậu gốm, cầm cái muỗng múc một miếng miệng.
-“Vân Hỏa! Vẫn còn sống!”
Một con dã thú dã man nhóp nhép miệng, múc một muỗng_: “Ăn ngon.”_Các loại gia vị đều bỏ ướp nhân thịt, dĩ nhiên là ăn ngon .
-“Vân Hỏa!”_Đè tay Vân Hỏa , Triệu Vân Tiêu túm lấy cái muỗng, đem nhân thịt lấy ._: “Ngươi đem nhân thịt ăn hết sẽ lạp xưởng ngon để ăn.”
Vân Hỏa chằm chằm nhân thịt, y ăn, Ba Hách Nhĩ cũng l.i.ế.m liếm miệng, múc một muỗng ăn.
-“Ba Hách Nhĩ!”_Cát Tang nổi giận_: “Lạp xưởng ăn ngon hơn!”
-“Ba, ngươi ăn ?”_Vân Hỏa nôn nóng.
Cát Tang chạy đến trong phòng ngủ của Vân Tiêu, cầm lấy đại bản bản giường chạy _: “Trong , thấy là ngon .”
-“Ở chỗ nào?!”
Ánh mắt của Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ đều tỏa sáng.
-“Vân Tiêu, ngươi mở cho bọn chúng .”_Cát Tang chính là đang chờ mong ăn lạp xưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-54.html.]
Triệu Vân Tiêu đem một con sâu tham ăn lớn xuống băng ghế, đó mở sách điện tử , mở hình ảnh lạp xưởng cho Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ . Hai !…
-“Ta ăn!”
-“Cho nên các ngươi thể ăn nhân thịt nữa.”
-“Ăn cái nhân thịt gì?”
Khang Đinh cùng Kỳ La trở . Kỳ La phản ứng nhanh, lập tức la lên_: “Đó là dùng để làm lạp xưởng! Không thể ăn!”
Khang Đinh tiến liền thấy nhân thịt trong chậu gốm liền hiểu, tiếp theo trong hai tiếng tức giận ngăn cản, ông múc một muỗng nhân thịt nhét miệng.
-“Ba các ngươi cút ngoài cho !”_Cát Tang bùng nổ tức giận.
Khang Đinh để cái muỗng xuống_: “Ăn ngon.”
-“Ba các ngươi ngoài!”_Cát Tang tức giận đuổi . Kỳ La cũng dẩu miệng lên, nó cũng ăn lạp xưởng.
mà Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ ngoài sự dự đoán của đầu . Ba Hách Nhĩ _: “A cha, lạp xưởng so với cái ăn ngon hơn, ngươi đừng ăn.”_Dứt lời, y chỉ đại bản bản trong tay Vân Tiêu. Khang Đinh theo hướng bên , điều chỉnh sắc mặt_: “Ừm, thoạt đều ngon. Vân Tiêu, lúc nào thể ăn ?”
-“Còn bốn năm ngày nữa. Sau khi làm xong nhiều cách nấu, mùi vị cũng sẽ khác .”
-“Ta ăn!”_Năm tiếng hò reo.
-“Cho nên, các ngươi thể ăn nhân thịt nữa.”_Triệu Vân Tiêu nhẫn nại yêu cầu.
Ba ăn trộm đều gật đầu cam đoan.
Buổi tối, một nhà uống hết một tô canh xương thú da xanh, ăn hết một tô thịt, đó vây quanh ở bên bàn cơm hết sức chuyên chú làm lạp xưởng. Ba vị giống đực khí lực lớn, tới chuẩn thịt vụn. Cát Tang cùng Kỳ La chuẩn ruột sấy, Triệu Vân Tiêu trộn nhân thịt, bỏ làm lạp xưởng. Đó là một công việc chuyên môn, mắt chỉ thể để làm. Mọi cùng tay, tốc độ liền nhanh hơn nhiều. Đem hai cái chậu gốm lớn thịt vụn làm hết, Triệu Vân Tiêu để cho ba vị giống đực đem lạp xưởng làm cầm bên ngoài hong gió, bên cạnh hàng rào. Giống đực thú nhân thính giác nhạy bén, sợ động vật tới ăn trộm.
Thu thập xong, Triệu Vân Tiêu gọi Khang Đinh, Cát Tang cùng Ba Hách Nhĩ chuẩn rửa mặt nghỉ ngơi chuyện_: “Có chuyện nghĩ cùng các ngươi thương lượng một chút.”
Ba lập tức vị trí, Vân Hỏa và Kỳ La cũng xuống. Triệu Vân Tiêu lấy sách điện tử để lên bàn cơm, đó mở cuốn sách dạy nấu món sashimi*, ba vị giống đực xem lập tức hỏi_: “Đây là cái gì mà ngon như ?”
*Sashimi là một món ăn truyền thống Nhật Bản mà thành phần chính là các loại hải sản tươi sống. Sashimi gần giống với sushi, nhưng sashimi là thịt tươi sống dùng với nước chấm còn sushi thể dùng làm chín bằng giấm gạo hoặc , thể dùng hải sản hoặc .
Triệu Vân Tiêu giải thích_: “Cái gọi là sashimi, chính là dùng cá sống cắt lát.”
-“Cá sống cắt lát?”_Năm tiếng nghi vấn hô lên.
-“Cá, chính là động vật sống nước, chính là đó.”_Triệu Vân Tiêu lập tức tìm hình ảnh con cá. Vừa thấy cá, năm đều hiểu_: “Là thủy thú!”
Ngay đó là năm tiếng _: “Cái dễ ăn.”
Vân Hỏa bổ sung_: “Thủy thú sống ăn ngon.”
Triệu Vân Tiêu _: “Chúng gọi cái là cá, mà cá nhiều loại, những loại vô cùng thích hợp để ăn sống. mà đây là chuyện thương lượng cùng với .”
-“Ngươi .”_Khang Đinh dù cũng từng là tộc trưởng, năng lực lãnh đạo.
Triệu Vân Tiêu _: “Thịt của chúng chủ yếu là con mồi, thật thì cá cũng thể làm thức ăn vô cùng ngon. Hơn nữa cá chứa nhiều chất dinh dưỡng, ừm, chính là khi ăn xong đối với thể lợi, đặc biệt là Kỳ La và Cát Tang.”
-“Ta?!”_Kỳ La và Cát Tang thật bất ngờ.
Triệu Vân Tiêu gật đầu_: “Ấu tể ăn cá đối với trí não lợi, sẽ thông minh. Dạ dày Cát Tang , ăn cá dễ tiêu hóa, cũng thể bổ sung nhiều chất dinh dưỡng Cát Tang cần. Nếu chất dinh dưỡng thì các ngươi thể hiểu là cung cấp chất cần thiết cho cơ thể.”
-“Ta bắt!”_Vân Hỏa, Ba Hách Nhĩ cùng Khang Đinh đồng thời .
Vân Tiêu thế nhưng là bắt bao nhiêu mà hỏi_: “Thời điểm bạch nguyệt sẽ lập tức lạnh thể cửa ?”
Khang Đinh trả lời_: “Thời điểm bạch nguyệt đến lúc mới bắt đầu vẫn thể cửa, càng về càng ngày càng lạnh, giống cái cùng ấu tể a ngoài nhanh đều sẽ c.h.ế.t rét.”
Triệu Vân Tiêu mới xong, Khang Đinh liền hỏi_: “Lưới đánh cá làm như thế nào?!”
-“Chúng từng nghĩ đến!”_Ba Hách Nhĩ khiếp sợ.
Vân Hỏa thẳng_: “Chúng còn hơn hai mươi ngày nữa để thể bắt cá. Giai đoạn của bạch nguyệt, thời ties sẽ dần ấm lên, cũng thể ngoài. Như hơn năm mươi ngày.”
Dựa theo cách tính của xã hội hiện đại, bạch nguyệt ở nơi gần tháng tám, cách khác còn gần hai tháng thể ở bên ngoài bắt cá. Triệu Vân Tiêu _: “Sau khi làm xong lạp xưởng, chuẩn xong thịt xông khói, bắt đầu làm lưới đánh cá. Lưới là dùng sợi dây để làm, sợi dây trong kho hàng đủ để làm một tấm lưới đánh cá. Phương pháp làm trong sách điện tử, chúng thể học.”
Cát Tang vội vàng _: “Khang Đinh, ngươi cần cùng chúng , ngươi tìm sợi gai đay .”
Khang Dinh do dự, nhưng mà Vân Tiêu còn chuyện . Hắn _: “Sợi gai đay tạm thời đủ , còn một việc cùng các ngươi thương lượng.”
-“Ngươi !”_Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ .
Triệu Vân Tiêu hỏi_: “Nơi núi tuyết ? Chính là núi hàng năm đều băng tuyết.”
-“A Lạp Sơn”_Vân Hỏa trả lời.
-“Xa ?”
Vân Hỏa trả lời_: “Ta bay hết tốc độ, bay từ trời sáng đến buổi trưa, xa. A Lạp Sơn dài, cao nhưng cách chúng xa.”
Khang Đinh bổ sung_: “Đối với thú nhân thể bay mà , cách trong một ngày cũng coi là xa.”
Triệu Vân Tiêu _: “Ở chỗ chúng nơi đó một loại đồ vật gọi là tủ lạnh, thịt tươi đặt trong tủ lạnh thể đóng băng. Nếu như sẽ đổi mùi vị, nếu thể vẫn tiếp tục đóng băng thì tùy thời thể dùng. Vậy chúng là thể đem con mồi trực tiếp thả núi tuyết để đóng băng, đợi đến khi bạch nguyệt thì bộ đem về thể giữ đóng băng đến khi bạch nguyệt kết thúc mà cần đặc biệt xử lý cái gì nữa.”
-“….”_Toàn bộ yên lặng, ngay đó, Khang Đinh liền kích động _: “Hoàn thể!”
Vân Hỏa vĩnh viễn là nhanh chóng nhất_: “Ta cùng Ba Hách Nhĩ ngày mai A Lạp Sơn.”
Triệu Vân Tiêu lo lắng hỏi_: “Bên nguy hiểm ?”
Vân Hỏa _: “Ta thường xuyên , gì nguy hiểm. Trong rừng rậm A Lạp Sơn nhiều con mồi, cũng A Lạp Sơn mấy cái sơn động bí ẩn, sẽ đóng băng, thuận tiện.”
Ba Hách Nhĩ _: “Yên tâm , Đồ Tá là thủ hộ ngay cả thú da xanh cũng thể giết.”
Triệu Vân Tiêu chút hối hận khi đề nghị . Nhìn sự lo lắng của , Vân Hỏa _: “Vậy chúng năm ngày về một , nơi đó chừng sẽ thức ăn mà nơi .”
-“Thật sự sẽ nguy hiểm ?”
-“Sẽ , bảo đảm.”
Khang Đinh lên tiếng_: “Yên tâm Vân Tiêu, Đồ Tá lợi hại như . Ba Hách Nhĩ cũng là một săn giỏi, hai bọn họ cùng sẽ nguy hiểm gì.”
Triệu Vân Tiêu hít sâu một _: “Được, các ngươi năm ngày trở về một . Vân Hỏa, ngươi dẫn kho hàng, chuẩn hành lý cho các ngươi.”
Vân Hỏa dẫn Vân Tiêu . Hai rời , Cát Tang liền khẩn trương _: “Vân Tiêu chính là Thần thú!”
Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ trịnh trọng gật đầu_: “Không là Thần thú ít nhất cũng là do Thần thú phái tới.”
-“Chắc chắn!”_Cát Tang khỏi bao nhiêu cao hứng.
Kỳ La cũng thật cao hứng. nhưng mà bất kể a cha và ba nó là ai thì nó cũng thật cao hứng vì thể là con của bọn họ. Kỳ La đại bản bản tắt đen, lẩm bẩm _: “Cái cá sống cắt lát thoạt ăn ngon.”
Cát Tang nuốt nước miếng_: “Ta cũng cảm thấy .”