Hỏa Vân Ca - Chương 52

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:30:31
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ La một món đồ chơi thần kỳ, cái món đồ chơi làm cho nó cơ hồ đến trình độ mất ăn mất ngủ. Vân Hỏa bây giờ đối với sách điện tử kiến thức phong phú của Vân Tiêu cảm thấy hứng thú hơn. Sau khi để cho Vân Tiêu đem bộ hình của hai trong di động còn bộ video chuyển sang sách điện tử, Vân Hỏa hào phóng đem tiểu bản bản ném cho Kỳ La chơi. Dĩ nhiên, rốt cuộc khi lấy điện thoại Triệu Vân Tiêu vô cùng dứt khoát xóa một ảnh sắc tình, cũng xóa hình Lâm Minh Viễn, hơn nữa còn là ở mặt con đại dã thú thích ăn giấm nhanh chóng xóa .

Vân Hỏa để ý đến chính từng kết hôn, Triệu Vân Tiêu cảm động áy náy. Thừa dịp Vân Hỏa dạy cho Kỳ La làm sử dụng các chức năng trong điện thoại, Triệu Vân Tiêu lấy ví tiền từ trong túi xách . Hắn mới nhớ tới trong túi tiền còn một tấm ảnh và Lâm Minh Viễn chụp chung. Kết quả khi mở ví tiền , phản ứng duy nhất của là nháy mắt, nháy mắt mấy cái.

Từ phòng ngủ ngoài, thoáng qua mấy đang vây quanh Kỳ La. Triệu Vân Tiêu xử lý hai con mồi Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ mới săn về. Hôn lễ trôi qua năm ngày , Vân Tiêu thỉnh thoảng vẫn xem chữ thập cổ tay trái . Nói cũng thần kỳ, khi hôn lễ kết thúc, cổ tay một chút cũng đau, chữ thập giống như vẽ lên. Có lẽ nơi thật sự thần linh nào đó chừng. Nếu như hôn lễ làm cho Vân Hỏa an tâm, bằng chính là càng làm cho Triệu Vân Tiêu an tâm.

Khang Đinh, Ba Hách Nhĩ, Cát Tang cùng Kỳ La hiện tại say mê hai cái bản bản của Vân Tiêu bỏ . Ddại bản bản tựa hồ công dụng quan trọng, thể loạn dùng, bọn họ liền đem ánh mắt thèm thuồng chuyển đến chỗ tiểu bản bản. Vân Hỏa dạy Kỳ La thao tác dùng điện thoại, Ba Hách Nhĩ, Khang Đinh cùng Cát Tang đều vây xung quanh. Tuy điện thoại đưa cho Kỳ La làm đồ chơi, nhưng mà mỗi trong nhà cũng thể chơi. Chơi hư cũng cần lo lắng, dù điện thoại ở chỗ cũng chỉ là thứ tiêu khiển, địa vị thể nào so với sách điện tử.

Vân Hỏa cũng giấu giếm ba, Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ về lai lịch của Vân Tiêu, nhưng y vô cùng nghiêm nghị yêu cầu Khang Đinh cùng Ba Hách Nhĩ thể để lộ ngoài. Biết tính nghiêm trọng của chuyện , hai đều thề tuyệt đối sẽ . Triệu Vân tiêu ngoài, Khang Đinh do dự một lát cũng dậy ngoài. Vân Hỏa ông một cái, tiếp tục giảng giải chức năng của điện thoại.

Khang Đinh lưu bảo hộ, thuận tiện giúp xử lý con mồi, cho gia súc ăn, còn cắt cỏ ở phụ cận để gia súc qua mùa đông. Vân Hỏa và Ba Hách Nhĩ mỗi ngày đều xuất phát thật sớm săn, chỉ thức ăn trong ngày mà còn vượt qua bạch nguyệt. Tối nay dùng để làm thức ăn chính là hai con heo rừng và một con thú da trắng. Vân Hỏa cùng Ba Hách Nhĩ đem nội tạng, ruột và mấy thứ khác nữa xử lý sạch sẽ . Lá lách heo rừng giữ làm xà bông thơm, còn ruột non thì trong đầu Triệu vân Tiêu đột nhiên hiện lên một ý tưởng.

-“Vân Tiêu.”

Triệu Vân Tiêu hồn.

Khang Đinh tới bên cạnh Triệu Vân Tiêu xuống, thành khẩn _: “Thật xin .”

-“Hả?”_Xin cái g?

Khang Đinh nhếch miệng, _: “Lúc ở trong bộ lạc, làm sai .”

Triệu Vân Tiêu _: “Không gì, đều qua . Lập trường của ngươi, thể hiểu .”_Trở bên cạnh Vân Hỏa, cùng Vân Hỏa chính thức kết hôn, những chuyện cũng sẽ so đo.

Thở một , Khang Đinh _: “Ngõa Lạp ông , ác ý. Ông cũng là vì bộ lạc. Hàng năm, bộ lạc sẽ chịu đủ loại tai nạn thiên tai, mãnh thú tập kích, nhiều đều c.h.ế.t : giống đực, giống cái, ấu tể. Ngõa Lạp làm Vu sư, ông gánh lấy trách nhiệm đối với bộ lạc.”

Triệu Vân Tiêu gật đầu, _: “Ta hiểu. Đồ Tá cùng lớn lên giống , các ngươi sợ bình thường. Mọi thói quen đối với những gì sẽ sinh sợ hãi. ở chỗ sinh sống, trường hợp của Đồ Tá như thế chỉ thể coi là sự giống.”

-“Sự giống? Đó là cái gì?”_Khang Đinh hỏi.

Trong sơn động, ba lớn một nhỏ cũng ngẩng đầu lên, dựng lỗ tai.

Triệu Vân Tiêu _: “Giống đực thể biến thành dã thú, dựa theo phát triển của loài , đầu tiên hẳn là dã thú, đó cơ duyên nào đó mà xảo hợp, dã thú năng lực biến thành . Ngươi cho là vì ?”

Khang Đinh là hiểu rõ, Triệu Vân Tiêu hỏi_: “Bảo bảo thú nhân lúc mới đời là hình thú hình ?”

-“Giống đực bảo bảo khi đời là hình thú, giống cái là hình .”

Khang Đinh tựa hồ hiểu, chậm rãi gật đầu_: “Ấu tể khi mới đời đặc thù của dã thú tương đối rõ ràng, khi trưởng thành mới thể biến mất.”

-“. Như cách khác, dã thú mới là hình thái ban đầu của giống đực thú nhân, mà hình là hình thái thứ hai.”

Khang Đinh chậm rãi gật đầu.

-“Ta nghĩ, lúc chủng tộc thú nhân xuất hiện, lúc ban đầu giống đực thú nhân khi biến thành hình thì cho dù là trưởng thành cũng thể hình vô cùng mỹ như bây giờ. Hình dạng của bọn họ khẳng định còn giữ nhiều đặc điểm của dã thú, giống như là răng nanh của Vân Hỏa, móng vuốt nhọn. Theo nhiều đời thú nhân phát triển, hình từ từ trở nên thiện, cũng chính là các ngươi bây giờ. Mà cái gọi là “sự giống” chính là xuất hiện những đặc thù tướng mạo giống như tổ tiên nguyên thủy.”

Sợ chính giải thích còn rõ ràng lắm, Triệu Vân Tiêu dậy sơn động, Khang Đinh cùng tới. Vân Tiêu , Cát Tang liền hỏi_: “Vân Tiêu, thật chỉ là sự giống ?”_Trong mắt Đồ Tá cũng sự nóng lòng.

Triệu Vân Tiêu lấy sách điện tử, tìm một bộ sách về loài nguyên thủ, để cho tới đây. Mọi lập tức vây quanh . Kế tiếp, mãi cho đến ban đêm, Triệu Vân Tiêu tiên đem chủng loại và sự phát triển của thế giới của giải thích một . Sau đó đem loài từ loài vượn cổ tiến hóa thành nguyên thủy từ từ từng bước tiến hóa thành hiện đại, đến trung tính xuất hiện cùng với một loại sj phát triển của nhân loại, là dùng phương pháp hình chiếu cho xem.

Hắn từ trong sách điện tử tìm nhiều bộ sách lượng lớn hình ảnh để hỗ trợ giảng giải, còn tìm nhiều hình ảnh về sự giống cho bọn họ xem. Đem kiến thức hiện đại vượt qua truyền cho thú nhân nguyên thủy ở thế giới khác đúng là một việc vô cùng tính khiêu chiến. Vậy nên cơm trưa cũng thời gian chuẩn , chỉ ăn mấy khối thịt khô.

-“Ta nghĩ, lúc thời kỳ ban đầu của thú nhân, nhất định một loại thú nhân giống như Vân Hỏa , cả đều là màu đỏ. vì nguyên nhân vì mà loại thú nhân biến mất hoặc là dời đến địa phương khác. Hơn nữa loại thú nhân như nghĩ lượng nhất định cũng tương đối thưa thớt, cho nên khi Vân Hỏa xuất hiện, mới sợ hãi, mới cảm thấy y nhất định là bất minh. Ở bên trong sự phát triển của loài chúng , cũng nhiều chuyện như , đây cũng bởi vì là mà khiến cho sợ hãi.”

Uống chén nước thứ mấy , Triệu Vân Tiêu cầm lấy tay lông màu đỏ của Vân Hỏa _: “Vậy nên căn bản cho là Vân Hỏa là bất minh gì, y chẳng qua là sự giống. Bởi vì y nhiều thêm một con mắt hoặc là một cái tay, chẳng qua là màu da của y tương đối đặc biệt, hình còn giữ càng nhiều hình thái dã thú mà thôi. Vân Hỏa so với giống đực thú nhân gặp qua cao hơn, lợi hại hơn. Ta nghĩ, lẽ lúc ban đầu, giống đực thú nhân cao, thể trạng cũng khác mấy so với Vân Hỏa, lẽ còn lợi hại hơn y.”

-“Ta sẽ lợi hại hơn!”_Tâm tình của Vân Hỏa giờ phút khó hình dung, nhưng mà y cho phép nào đó so với y lợi hại hơn trong suy nghĩ của Vân Tiêu.

Cát Tang sớm đầy nước mắt_: “Ta liền Đồ Tá là ác linh.”

Mặc dù đến nơi thời gian bao lâu nhưng tin tưởng Thần thú là một vị thần vĩ đại nhân từ tâm địa thiện lương thần minh. Ngài sẽ tùy tiện nguyền rủa con dân của . Thần thú những nguyền rủa con dân của mà còn sẽ cố gắng bảo vệ con dân của Ngài, bảo vệ các thú nhân. Vân Hỏa còn nhỏ như rời bộ lạc, nhưng y chỉ bình an còn sống mà còn lớn lên khỏe mạnh cường tráng dũng mãnh như thế, càng tin tưởng Vân Hỏa là Thần thú bảo vệ.”_Triệu Vân Tiêu giơ tay trái lên, lộ kí hiệu chữ thập cổ tay_: “Thần thú sẽ chúc phúc cho ngài nguyền rủa, cho nên Vân Hỏa căn bản thể nào nguyền rủa.”

Xung quanh đều yên lặng, một tiểu dã thú thật sự nhịn _: “Ta tin tưởng a cha nguyền rủa. Ba, khi nào mới ăn cơm a?”_Tiểu dã thú đem Vân Tiêu trở thành ba ruột của , căn bản sẽ khách khí.

Vân Tiêu lúc mới ý thức bọn họ còn ăn cơm trưa! Khó trách đói đến như ! Chợt nhớ đến con mồi còn xử lý, vội vàng đem sách điện tử nhét tay Vân Hỏa. Triệu Vân Tiên đói bụng lộc cộc bỏ một câu_: “Con mồi còn xử lý.”_liền vội vã khỏi sơn động. Cũng may là trời giá rét, nếu như là hồng nguyệt con mồi để ở ngoài một ngày khẳng định .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-52.html.]

Vốn sùng bái a cha sát đất, Kỳ ;a a cha cái gì “phản tổ” vẫn là Thần thú bảo vệ, nó càng cao hứng. Nó đói, vô cùng đói. Kể từ khi ở chung một chỗ với ba từng đói bụng, Kỳ La theo ba nấu cơm. Nó đói bụng, đến nỗi bụng dán lưng luôn . Còn Vân Hỏa, Cát Tang, Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ cùng trầm mặc chằm chằm cái đại bản bản thần kỳ .

Bên trong sơn động im ắng hơn . Cát Tang nuốt cổ họng, ông chơi tới bây giờ từng nghĩ qua Đồ Tá sẽ Thần thú bảo vệ, nhưng mà Vân Tiêu đúng a!

-“ a! Thần thú tại nguyền rủa con dân của ngài? Thần thú hẳn là bảo vệ con dân của ngài mới đúng!”_Cát Tang dùng sức lau mặt_: “Đồ Tá lợi hại như , cường tráng như , chắc chắn sẽ nguyền rủa, chừng, chừng là thủ hộ Thần thú phái đến!”_So với “sự phản tổ”, “tiến hóa” khó hiểu mà , Cát Tang càng tin tưởng “Thần thú”.

Ánh mắt Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ cũng dứt khoát, hiển nhiên càng thiên về cách “Thần thú” hơn. Ở trong tín ngưỡng của thú nhân, thủ hộ là dũng sĩ vô cùng cường đại dũng mãnh, là bộ hạ* tín nhiệm nhất của Thần thú. Dĩ nhiên, cũng truyền thuyết thủ hộ là bạn lữ của Thần thú. Chỉ là những điều là chuyện xưa do các thú nhân truyền miệng, cũng thật sự ghi chép . Mà Cát Tang, trực tiếp đem con trai từ Thần thú bảo vệ tăng lên độ cao thủ hộ. Triệu Vân Tiêu ở bên ngoài khỏi bật , nhưng mà như cũng .

*bộ hạ: cấp

Ở bên ngoài, Kỳ La nhỏ giọng hỏi_: “Ba, a cha thật , là thủ hộ ?”

Khóe miệng Triệu Vân Tiêu mỉm hỏi ngược _: “Ngươi cảm thấy a cha đúng ?”

Trái tim nhỏ của Kỳ La đập loạn. A cha ngay cả thú da xanh cũng thể g.i.ế.c chết… _: “Ta cảm thấy đúng

-“Ba cũng cảm thấy như ”_Đầu tiên là thủ hộ của .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lúc , bên trong nhà truyền đến tiếng kêu của Cát Tang_: “Không nên hoài nghi! Đồ Tá tuyệt đối là thủ hộ! Đồ Tá ngay cả thú da xanh cũng thể g.i.ế.c chết! Chỉ thủ hộ mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t thú da xanh!”

-“Đồ Tá g.i.ế.c c.h.ế.t thú da xanh?!”_Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ cũng cách nào tỉnh táo .

Triệu Vân Tiêu thấp giọng tiếng, trong mắt hiện lên thương cảm. Hắn hy vọng tương lai một ngày nào đó, ở nơi hề e ngại Vân Hỏa nữa, hề cho y là ác linh nữa. Vì một ngày nào đó nhanh đến, cố gắng bộ.

***

Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ rốt cuộc cũng bộ huyễn thú y “da khủng long” là cái gì, thì thật sự là da thú da xanh! Biết Vân Hỏa thế nhưng thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con thú da xanh trưởng thành, hai khỏi thật sự xem Vân Hỏa là thủ hộ. Không nào thể một g.i.ế.c c.h.ế.t thú da xanh, ai! Đừng là bằng sức chính , cho dù là mười mấy cái giống đực trưởng thành cùng vây công thú da xanh cũng khó g.i.ế.c c.h.ế.t nó. Thú da xanh tuyệt đối là bá chủ của đại lục thú nhân! mà, Vân Hỏa thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con thú da xanh trưởng thành!

Đang lúc Ba Hách Nhĩ và Khang Đinh bởi vì tin tức quá mức mãnh liệt mà đầu choáng mắt hoa thì Vân Hỏa từ trong phòng lấy hai loại đồ vật đeo ba, mang theo ý chứng minh mà _: “Đây là thú châu của thú da xanh, ba, ngươi đeo lên.”

Nhìn viên thú châu màu trắng n.g.ự.c lớn bằng viên thú châu của Vân Tiêu, chuỗi hạt màu trắng giống như chuỗi hạt cổ tay của Vân Tiêu, Cát Tang chậm rãi ngẩng đầu, ôm lấy cổ con trai gào . Sau nghi thức hợp hôn, Vân Hỏa đối với Khang Đinh cũng giảm bớt xa cách một ít, liền làm vòng tay cho ba.

-“Đồ Tá Đồ Tá Đồ Tá… Oa… Ngươi là ác linh… Không là ác linh… Ngươi là thủ hộ, ngươi là thủ hộ Thần thú phái tới… Không ác linh… Oa..oa…”

Con trai rõ ràng là thủ hộ thành là ác linh, nhỏ như liền đuổi khỏi bộ lạc, hại ông và con trai chia lìa. Cát Tang tức giận vô cùng ủy khuất. Có ủy khuất của chính , ủy khuất vì con trai, còn kích động cách nào diễn tả.

Con của là ác linh, là Thần thú nguyền rủa. Chuyện làm cho vết thương trong lòng khó khép nhất. Trên Khang Đinh toát tầng mồ hôi lạnh. Nếu như, nếu như căn bản là bọn họ nghĩ sai , Đồ Tá là thủ hộ, thì… Khang Đinh cúi đầu, chỉ cảm thấy mặt mũi nào đối mặt với con trai. Ba Hách Nhĩ cũng trong n.g.ự.c bao nhiêu buồn bực liền buồn bực. Thỉnh thoảng chỉ thể thấy thú nhân mang một viên thú châu của thú da xanh cũng là chuyện khiến hâm mộ. Thế nhưng bây giờ, mấy viên thú châu vô cùng trắng noãn là của thú da xanh, mấy viên ba đeo cũng của thú da xanh… Ba Hách Nhĩ thấy trong miệng cay đắng.

Vân Hỏa cảm giác là tâm tình phập phồng. Bởi vì là ác linh, y khi vẫn còn là ấu tể đuổi khỏi bộ lạc, cưỡng bách rời khỏi ba. Bởi ì y là ác linh, y khi còn là ấu tể ở trong rừng rậm khó khăn sinh hoạt, cô đơn một . Bởi vì y là ác linh, y thiếu chút nữa thể cùng Vân Tiêu ở chung một chỗ. Nếu như là Vân Tiêu kiên trì… Vân Hỏa rùng một cái.

Hai tay Triệu Vân Tiêu đều là dầu, dùng hai cánh tay khẽ vuốt phía lưng Vân Hỏa, dùng mặt cọ n.g.ự.c y, ôn nhu _: “Vân Hỏa, nên tự coi là ác linh nữa. Ngươi căn bản khi gặp ngươi, thống khổ, tuyệt vọng, cảm thấy tương lai một mảnh xám xịt. khi gặp ngươi, cuộc sống của đổi . Ta cái gì là tư vị hạnh phúc. Vân Hỏa, nếu như là khác, nhỏ như rời nhà khẳng định là sống , nhưng ngươi chỉ còn sống, mà so với bất kỳ nào đều cường tráng, lợi hại hơn. Đây căn bản là Thần thú nguyền rủa, mà là Thần thú bảo hộ. Là Thần thú bảo hộ để trở thành giống đực lợi hại như thế, là Thần thú bảo hộ để cho gặp ngươi.”

Lồng n.g.ự.c Vân Hỏa kịch liệt phập phồng. Triệu Vân Tiêu lượt để cho y tin tưởng y nguyền rủa mà ngược y là Thần thú bảo hộ. Vân Hỏa mặc dù nhưng Triệu Vân Tiêu cũng rõ ràng, y đối với thế của đều sợ hãi và tự ti. Sợ chính sẽ hại bên cạnh, tự ti là ác linh, nếu cũng sẽ đem đưa đến bộ lạc mà dám gặp. Triệu Vân Tiêu phá bỏ những thứ âm u trong lòng Vân Hỏa, để cho y sự ngu bên ngoài gây nên tổn thương.

Kỳ La ở một bên ngửa đầu, _: “A cha, tin tưởng ba .”

Thân thể Vân Hỏa chấn động, dùng sức ôm lấy Vân Tiêu. Sau một hồi lâu, y khàn khàn _: “Ta, là ác linh. Vân Tiêu, là ác linh!”

Triệu Vân Tiêu _: “, ngươi là ác linh. Ngươi là Đồ Tá – Vân Hỏa, là thủ hộ của , là bạn lữ của .”

-“Ta, là ác linh. Ta là Đồ Tá – Vân Hỏa, là Vân hỏa của ngươi.”

-“, là Vân Hỏa của .”

Triệu Vân Tiêu ở trong n.g.ự.c Vân Hỏa ngửa đầu, trong mắt là y và tín nhiệm tuyệt đối._: “Vân Hỏ, ngươi là thủ hộ của , là hùng của . Ta sẽ cùng ngươi chứng minh cho bọn họ , bọn họ đều sai. Ngươi là ác linh, ngươi là Thần thú phái đến bảo vệ chúng .”

Đôi mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa so với ngày thường càng thêm sáng hơn. Trong nháy mắt, tầng sáng còn nữa. Y gật đầu thật mạnh, thề_: “Ta sẽ khiến cho bọn họ , bọn họ sai .”

-“Ta sẽ cùng với ngươi.”

Vân Hỏa hung hăng hôn bạn lữ của y, Kỳ La nhanh chóng cúi đầu.

Ở bên trong sơn động, Cát Tang ở trong n.g.ự.c Khang Đinh. Lời của Triệu Vân Tiêu làm cho Cát Tang vốn tin con trai của là ác linh. Thống khổ cùng giãy giụa hơn hai mươi năm ở trong lòng Cát Tang cũng biến mất. So với lời thề son sắt của Ngõa Lạp con trai là ác linh. ông càng tin tưởng lời của Vân Tiêu. Con trai khi rời khỏi ông, cuộc sống của ông càng thêm thống khổ. Bây giờ về bên cạnh con trai, ông mới phát hiện đây chính là cuộc sống ông mong . Con trai như thể là ác linh.

— Thần thú sẽ chúc phúc cho ngài nguyền rủa, cho nên, Vân Hỏa căn bản thể nào nguyền rủa.

Khang Đinh về phía đại bản bản Vân Hỏa đặt bàn, hai chân đột nhiên chút nhũn .

Loading...