Hỏa Vân Ca - Chương 44

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:30:23
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

-“Ngõa Lạp đại nhân, ngài nhanh khuyên nhủ tộc trưởng đại nhân cùng Cát Tang thúc thúc a!”_Rất nhiều lên tiếng.

Ngõa Lạp hít một hơn thật sâu, Đồ Tá đang ở cái gian phòng nhà tranh , _: “Một ngày nào đó, bọn họ sẽ lựa chọn của bọn họ là sai lầm. Để cho bọn họ thôi. Tộc trưởng còn là tộc trưởng của bộ lạc Ban Đạt Hi. Ngày mai, tất cả tộc nhân tuyển chọn tộc trưởng mới.”

-“Ngõa Lạp đại nhân!”

Vân Tiêu vốn chính là hôm nay mới tới, bao đồ thu dọn nhiều lắm. Rất nhanh, Vân Hỏa đem đồ của Vân Tiêu và ba đóng gói xong , Kỳ La căn bản cần đóng gói gì cả. Chờ lúc Vân Hỏa , chỉ thấy tay trái của y ôm Van Tiêu, trong n.g.ự.c Vân Tiêu là tiểu dã thú Kỳ La. Tay Vân Hỏa mang theo bốn bao lớn. Cánh tay trần lộ ngoài da thịt cuồn cuộn. Từ ngoại hình mà đánh giá, Vân Hỏa là thú nhân cao lớn, cường tráng nhất trong bộ lạc Ban Đạt Hi. Trên căn bản ít nhất đều so với y thấp hơn một cái đầu, cho dù là Ba Hách Nhĩ ở mặt y cũng lộ vẻ cường tráng bằng.

Y lộ mặt, khí bộ lạc nhất thời khẩn trương hơn nhiều. Vân Hỏa ôm Vân Tiêu sải bước ngoài bộ lạc. Cát Tang , ông chạy đến mặt Vân Hỏa. Vân Hỏa nhanh vài bước tới mặt ba.

-“Đồ Tá.”_Cát Tang bắt Vân Hỏa, năn nỉ_: “Để a cha ngươi cùng với chúng .”

-“Không !”_Vân Hỏa cần suy nghĩ.

Cát Tang về phía Vân Tiêu. Vân Tiêu miễn cưỡng hiểu những lời . Tâm tình vẫn vây trong sự kích động cực độ, một tay ôm lấy cổ Vân Hỏa, gương mặt cọ cọ_: “ Vân Hỏa… Cát Tang cùng Khang Đinh cùng , về nhà, lập tức, về nhà.”_Hắn vẫn là đến Cát Tang cùng Khang Đinh ở chung một chỗ, bởi vì Cát Tang yêu Khang Đinh. Mà từ nay về , đau lòng cùng chiếu cố gấp bội Vân Hỏa nhiều đau khổ như .

Vân Tiêu cọ cọ như , đem chỗ nào đó của Vân Hỏa rục rịch cọ lên, loại dục động y nhẫn nại quá lâu . Cát Tang nhân cơ hội năn nỉ_: “Đồ Tá, ba van ngươi. A cha ngươi sai , để cho ông cùng ba .”

-“Vân Hỏa…Ta về nhà, nhớ ngươi…”

Thanh âm dịu dàng trêu chọc tim của , Vân Hỏa ồm ồm _: “Ta ở bên ngoài chờ các ngươi!”

-“Được!”

Cát Tang cao hứng, nở nụ xoay chạy về phía nhà tranh. Vân Hỏa ôm lấy Vân Tiêu bước chân như gió khỏi bộ lạc. Một vài giống đực thú nhân trẻ tuổi chạy trong nhà tộc trưởng, bọn họ thể tiếp nhận chuyện tộc trưởng cứ như mà bỏ bọn họ mà rời .

Cát Tang là nhất định , Khang Đinh thể nào bỏ bạn lữ của , hoặc là cho đến một khắc Cát Tang quyết định rời ông ông mới ý thức , ông căn bản thể chịu cuộc sống Cát Tang. Để xuống chức trách tộc trưởng, ông đột nhiên phát hiện thoải mái ít. Có lẽ tương lai sẽ khó khăn, nhưng ông chỉ cần Cát Tang hề nữa, hề oán ông nữa.

Đem sự việc cùng rõ ràng, Khang Đinh cùng Cát Tang, Ba Hách Nhĩ cùng nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Khắc Á, Ba Lôi Tát những trẻ tuổi chuyển hướng về phía Ba Hách Nhĩ_: “Ba Hách Nhĩ, ngươi cũng ?!”

Ba Hách Nhĩ đương nhiên_: “Ta mỗi ngày khi cực khổ săn thú về còn tự làm cơm.”

-“Ngươi thể đến nhà ăn!”_Trăm miệng một lời.

Cát Tang là “ tử” đóng cửa duy nhất của Triệu Vân Tiêu, tay nghề nấu cơm ngoại trừ Vân Tiêu nhất trong bộ lạc. Ba Hách Nhĩ chỉ ba mỗi làm thức ăn ngon chờ y, mà còn thường xuyên thể ăn mỹ vị Triệu Vân Tiêu làm. Để cho y ăn thức ăn , y thà c.h.ế.t đói.

-“Ba Hách Nhĩ, ngươi lưu , ngươi làm tộc trưởng!”_Ba Lôi Tát đoạt đồ trong tay Ba Hách Nhĩ, cho y .

Ba Lôi Tát như thế, những khác rối rít phụ họa_: “! Ba Hách Nhĩ, ngươi làm tộc trưởng! Ngươi thích hợp làm tộc trưởng!”

Ba Hách Nhĩ cầm đồ lấy qua, _: “Ta còn đủ tư cách.”

Khang Đinh ở một bên _: “Ta cùng Ba Hách Nhĩ rời bộ lạc nghĩa là bọn thoát ly khỏi bộ lạc. Bộ lạc chỗ nào cần chúng , các ngươi cứ việc tới tìm chúng .”

-“Tộc trưởng…”

Mặc dù Khang Đinh hiện tại là tộc trưởng, nhưng ở trong lòng , ông vẫn là tộc trưởng.

-“Bọn nhỏ, để cho chúng thôi. Một nhà chúng hẳn là nên đoàn tụ .”_Cát Tang lúc mới mở miệng. Bên trong nhà nhất thời yên tĩnh . Cát Tang thương cảm _: “Một nhà chúng tách quá lâu . Đồ Tá còn nhỏ như đuổi khỏi bộ lạc, đến lúc chúng nên bù đắp cho nó. Không chúng , bộ lạc vẫn là bộ lạc. Ta cùng con trai tách nữa.”

Tất cả đều Đồ Tá sáu tuổi đuổi khỏi bộ lạc, bảy tuổi vĩnh viễn đuổi . Cát Tang như , tất cả cưỡng bách lưu cũng . Bất kể Đồ Tá ác linh , bọn họ đều thể ngăn một nhà cùng Đồ Tá đoàn tụ.”

-“Tộc trưởng, Cát Tang thúc thúc, thật xin , cũng là do Bì Da Nhĩ hiểu chuyện”_Ba Lôi Tát cực kỳ tự trách.

Cát Tang lắc đầu, lộ vẻ mỉm _: “Không liên quan đến Bì Da Nhĩ. Cho dù là hôm nay, thì lâu cũng sẽ . Ba Lôi Tát, Bì Da Nhĩ là đứa nhỏ hiểu đau lòng ca ca, nên trách cứ nó. Chuyện của Đồ Tá và Vân Tiêu, nhất định sẽ chọn rời bộ lạc. Bọn nhỏ, các ngươi chọn một vị tộc trưởng thích hợp, tiếp tục bắt càng nhiều con mồi, ngắt thật nhiều muối quả qua mùa đông.”

-“Cát Tang thúc thúc….”_Những trẻ tuổi khổ sở vô cùng.

Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ thu thập xong, bình gốm bồn gốm bọn họ sẽ đem lên, quan trọng là muối và nhu yếu phẩm, còn da thú, thịt hong gió và thịt khô chính bọn họ làm. Phần lớn con mồi Ba hách Nhĩ săn về đều giao cho bộ lạc, thịt còn lưu trong nhà cũng nhiều. Vân Hỏa bên cầm một phần lớn đồ của Cát Tang, tay Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ là hai cái bao da thú to.

-“Chúng .”

Gật đùa với , Khang Đinh khiêng hai bao da thú to, nắm lấy tay Cát Tang khỏi nhà, Ba Hách Nhĩ theo ông. Toàn bộ tộc nhân đều , giống cái và ấu tể , cũng một ít vô cùng hiểu, thậm chí vô cùng tức giận.

-“Tộc trưởng! Ngươi cứ như vứt bỏ tộc nhân !”_Có giống đực thú nhân ở trong đám la lên.

Vân Hỏa lập tức nhíu mày, nổi trận lôi đình, nhưng mà nhanh sự vuốt ve của nào đó liền bình tĩnh .

-“Hơn hai mươi năm nay, tận tâm tận lực làm một vị tộc trưởng , làm cho bạn lữ của mất nụ , mất hạnh phúc. Trong cuộc sống , để cho bạn lữ của luôn luôn nở nụ , luôn luôn hạnh phúc. Thật xin , thỉnh tha thứ cho sự ích kỷ của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-44.html.]

Cát Tang gắt gao cắn miệng, nước mắt chảy xuống. Khang Đinh ôm chặt ông, xoay ngoài. Ba Hách Nhĩ phất tay với _: “Xin , làm cô nhi, cho nên cũng rời .”

-“Ba Hách Nhĩ!”

Bi thương bao phủ bộ lạc.

-“Ngươi cũng đến?!”_Có đáp ứng.

Ba Hách Nhĩ tới, hướng y _: “Đồ Tá, cũng cùng a cha và ba .”

-“Không !”_Vân Hỏa nổi trận lôi đình .

-“Vân Hỏa, chúng nhanh về nhà .”

Vân Hỏa lập tức bất kể Ba Hách Nhĩ theo , để Triệu Vân Tiêu xuống, y trong nháy mắt biến thành dã thú. Vân Tiêu tiên đem Kỳ La để lên lưng Vân Hỏa, đó đem bốn túi da thú mắc cổ Vân Hỏa, cuối cùng bò lên lưng Vân Hỏa, hai tay đeo hai túi da thú, che Kỳ La giữa và hai túi da thú. Vân Hỏa khi Vân Tiêu “xong ”, y liền giương cánh, chạy nhanh về phía nhà.

Ba Hách Nhĩ và Khang Đinh cũng biến , Cát Tang học theo cách của Vân Tiêu, đem ba túi da thú mắc cổ Khang Đinh, đó bò lên lưng Khang Đinh, cầm mấy túi da thú. Ba Hách Nhĩ thì ngậm một túi da thú khác. Hai con dã thú đuổi theo Vân Hỏa bay nhanh còn thấy, đó giương cánh bay lượn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ở cửa một gian nhà tranh, Ngõa Lạp ba con dã thú lục tục bay lên trời cao, bay xa. Trong vành mắt ông cố nén để rơi nước mắt. Khang Đinh cứ như ruồng bỏ bộ lạc, làm cho ông thất vọng vô cùng. Bạn lữ của Ngõa Lạp, Lôi Áo đem ông về trong phòng. Ngõa Lạp nắm lấy y phục Lôi Áo tiếng động mà . Tại Khang Đinh và Cát Tang hiểu ông, ông làm tất cả cũng chỉ vì bộ lạc thể hơn. Tại , bọn họ hiểu ông!

-“Ngõa Lạp, đừng , đừng … Một ngày nào đó, bọn họ sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ngươi.”

Ô Đặc mặt và còn bôi thuốc ở một bên ba thương tâm như , chỉ cảm giác thấy vô dụng. Nếu như y thể cường đại hơn một chút, áp lực ba sẽ lớn như . Ô Đặc âm thầm thề, một ngày nào đó y sẽ đem sỉ nhục hôm nay trả cho cái tên !

***

Gió quá lớn, ở trung càng lớn hơn nữa. Bay một đoạn đường, Vân Hỏa liền rơi xuống đất. Trên y lông dày, nhưng vẫn thể chống đỡ giá lạnh cho Vân Tiêu. Sau khi Vân Hỏa hạ xuống, Triệu Vân Tiêu từ y cũng xuống tới, chỉ cảm thấy quá lạnh. Đầu của Vân Hỏa chui khỏi túi da thú, biến thành hình , đó đem Vân Tiêu ôm trong n.g.ự.c chà xát mặt và tay của gió thổi lạnh đến cứng ngắc. Kỳ La là tiểu dã thú, vẫn ôm trong ngực, là quá lạnh.

Dọc đường , tim Kỳ La đập thình thịch cực nhanh, đối với tương lai tràn ngập tò mò, cũng khẩn trương. Không chỉ nó khẩn trương mà Khang Đinh, Cát Tang và Ba Hách Nhĩ cũng mang theo vài phần bàng hoàng, chỉ Vân Tiêu và Vân Hỏa là hưng phấn cùng kích động. Lúc đến, Vân Hỏa bay chậm còn lúc trở về, Vân Hỏa tăng nhanh tốc độ ít. Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ tốc độ bay cản nổi y. Vân Hỏa mặc dù hận Khang Đinh, nhưng y thương ba của , tốc độ của y chậm .

Trên đường nghỉ ba , hơn hai giờ , Vân Hỏa mang theo Vân Tiêu đáp xuống ở cửa nhà của bọn họ. Vân Tiêu xốc da thú lên, thấy nhà lập tức rơi nước mắt vu mừng. mà còn đợi thấy rõ biến hóa trong nhà, Vân Hỏa để bao to xuống dùng cái đuôi cuốn lấy Vân Tiêu , đó đem Kỳ La vứt xuống mặt đất, tiếp theo liền giương cánh bay .

-“Vân Hỏa?!”

Triệu Vân Tiêu sợ hết hồn, vội vàng nắm chặt lấy lông cổ y.

-“Rống rống rống ——–!” – Ta đợi kịp nữa !

Có những nhàn rỗi ở đây, Vân Hỏa đợi kịp cũng chỉ thể mang Vân Tiêu tìm chỗ “thích hợp” khác. Vân Tiêu còn ý thức chính gặp “nguy hiểm” . Không còn kịp liếc mắt những khác rơi xuống đất , Triệu Vân Tiêu Vân Hỏa mang rừng rậm .

-“Đồ Tá đây là, ?”_Ba Hách Nhĩ đầu óc mờ mịt.

Cát Tang hiểu rõ _: “Nó và Vân Tiêu lâu như thấy , nên quấy rầy bọn họ”_Từ lưng Khang Đinh xuống, Cát Tang từ cổ Khang Đinh lấy túi da thú xuống, đó ôm lấy đầu Khang Đinh, kề sát _: “Cảm ơn ngươi, Khang Đinh.”

Khang Đinh l.i.ế.m liếm mặt và miệng của bạn lữ.

Ba Hách Nhĩ ngửa đầu bầu trời. Chờ bạch nguyệt qua , y cũng tìm một vị giống cái làm bạn lữ. Kỳ La tiểu tâm cẩn thận xuyên qua hàng rào trong sơn động, đây là chỗ nó ở ?

Vân Hỏa dẫn Vân Tiêu chạy , lưu bốn cũng thể ngu ngốc chờ. Nghiên cứu một lát hàng rào cố định ngăn ở cửa, Ba Hách Nhĩ cẩn thận kéo hàng rào sang một bên. Làm cho bốn kinh ngạc là, hàng rào dùng bùn đất cố định một nửa thế nhưng thể mở ! Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ lập tức hăng hái bừng bừng nghiên cứu dãy hàng rào , so với loại hàng rào bọn họ bình thường sử dụng khác .

“Cửa” mở , Cát Tang và Kỳ La cùng bên trong sơn động, phát hiện cái sơn động quả nhiên là chỗ để ở, chẳng qua là một ít “đồ vật” bọn họ hiểu. Cát Tang lôi kéo Kỳ La tìm kiếm mà , mà Triệu Vân Tiêu mang còn trong thời gian rời , trong nhà xảy biến hóa lớn như thế nào.

***

Triệu Vân Tiêu dẫn đến nơi nào ? Hắn dẫn đến bên dòng suối.Vân Hỏa rơi xuống đất, cái đuôi cuốn lấy Vân Tiêu, đem Vân Tiêu để xuống, đó y nhanh chóng biến thành hình . Tiếp theo, y đem tấm da thú ở trong tay Vân Tiêu còn kịp lấy xuống trải mặt đất. Ôm lấy Vân Tiêu đặt tấm da thú, đó y cởi quần Vân Tiêu. Các động tác làm liền một mạch, nước chảy mây trôi, cũng dừng .

Vân Hỏa hình nhưng hô hấp thật giống như dã thú. Váy da thú nổi cao lên, khi gặp Vân Tiêu, y liền thể nhẫn nại nữa. Triệu Vân Tiêu vội vàng ôm lấy đầu “dã thú”, hô lên_: “Vân Hỏa, Vân Hỏa, chờ một chút!”

-“Vân Tiêu!”_Ánh mắt dã thú đỏ hồng đến kinh , tay y kéo lấy váy da thú vứt sang một bên. Thú căn dữ tợn, hùng dũng làm cho da đầu Vân Tiêu tê dại ngọt ngào trong lòng.

-“Vân Hỏa, một việc, một chuyện cho ngươi .”

Hai chân tách , Triệu Vân Tiêu ôm lấy cổ Vân Hỏa, ghé lỗ tai y _: “Là một việc, ừm, chuyện quan trọng.”_ Ngôn ngữ hiện đại cùng thú nhân hỗn loạn.

-“Vân Tiêu!”_Dã thú kéo lấy tay giống cái cổ , y thật sự nhịn .

Triệu Vân Tiêu nuốt nuốt cổ họng, lời mang theo khổ sở_: “Thân thể của , cho, “giống đực” khác. Ngươi, để ý ?”

Vân Tiêu kéo hai tay Vân Tiêu , để cho chính , đó tàn bạo _: “Ngươi là giống cái của !”_Sau khi rống xong câu , Vân Hỏa động tác thô lỗ lột y phục Vân Tiêu, đó cắn lên, , là hôn lên.”

Nhiệt độ trong nháy mắt tăng cao, Triệu Vân Tiêu buông xuống sự bất an, chủ động cong hai chân lên, làm tư thế hầu hạ. Lần , là thật sự trốn thoát nữa , mà chính , cũng đợi quá lâu .

Loading...