Hỏa Vân Ca - Chương 39

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:59
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe “Đồ Tá”, Vân Tiêu ngẩng đầu lên, thể Kỳ La ở trong n.g.ự.c rõ ràng căng thẳng . Vân Tiêu xoa bụng Kỳ La, Kỳ La dính sát Vân Tiêu thúc thúc, lỗ tai dựng thẳng lên.

Ngõa Lạp vui _: “Cát Tang, ngươi luôn gạt Vân Tiêu ? Ngươi Vân Tiêu thể cùng Đồ Tá ở chung một chỗ!”_ Cát Tang đối với Ngõa Lạp tràn đầy oán hận, Ngõa Lạp cảm thấy đúng.

Cát Tang Ngõa Lạp, ông chằm chằm Khang Đinh_: “Các ngươi cứ khẩn cấp tìm bạn lữ mới cho Vân Tiêu ?! Ngay cả khi học xong tiếng của chúng cũng đợi ?!”

-“Cát Tang, chúng hẳn là cho Vân Tiêu sớm hơn một chút.”_Khang Đinh lựa lời khuyên bảo.

-“Đồ Tá là con trai của !”_Cát Tang bộc phát, ông đối với Khang Đinh gào thét_: “Nó cũng là con của ngươi! Là con trai của và ngươi! Nó là con của chúng ! Khang Đinh! Ngươi rốt cuộc là bạn lữ của ai?!”

-“Cát Tang!”_Khang Đinh phản ứng của Cát Tang dọa cho sợ hết hồn, chính là Kỳ La và Vân Tiêu cũng hoảng sợ. Khang Đinh nhảy dựng lên đến bên cạnh Cát Tang. Cát Tang cầm lấy một cái bình gốm đập Khang Đinh, ông nhịn nổi nữa, ông cũng thể nhịn nữa_: “Đồ Tá là ác linh! Nó là con trai của ! Là con trai của ! Các ngươi thể bởi vì nó lớn lên cùng giống mà xem nó là ác linh! Các ngươi đem Đồ Ta đuổi , chẳng lẽ cuộc sống quả chúng hơn ? Chẳng lẽ bạch nguyệt sẽ c.h.ế.t ?! Đồ Tá nó chỉ là con trai của ! Là con trai của !”

-“Cát Tang!”_Ngõa Lạp cũng nâng cao giọng_: “Chính bởi vì y là hài tử của ngươi và Khang Đinh, y mới thể sống đến bây giờ! Nếu như y là con của các ngươi, y đời nên g.i.ế.c chết!”

Những lời như một lưỡi d.a.o sắc bén cắm trái tim của Cát Tang. Sắc mặt ông trắng bệch, thể vựng ngã. Khang Đinh đến dìu, Cát Tang lui về hai bước, nước mắt đầy mặt Khang Đinh, thương tâm đến cực điểm_: “Ta, sinh Đồ Tá, ngươi đem g.i.ế.c c.h.ế.t ?”

-“Ngươi đem g.i.ế.c c.h.ế.t ?!”

-“Cát Tang!”

-“Ngươi đụng đến !”

Cát Tang khàn giọng hô to_: “Đồ Tá là con trai của ! Nó chỉ là con trai của ! Vân Tiêu quyền cùng Đồ Tá ở chung một chỗ! Hắn quyền yêu Đồ Tá! Các ngươi nếu bắt buộc Vân Tiêu, tiên g.i.ế.c c.h.ế.t !”

Triệu Vân Tiêu lên, một tay ôm lấy Kỳ La dọa sợ, một tay ôm lấy Cát Tang đang lảo đảo ngã. Mặt chút đổi Khang Đinh đang lo lắng và Ngõa Lạp mặt lạnh. Hắn vịn lấy Cát Tan, ôm Kỳ La gian phòng. Đem Kỳ La để ở giường, Vân Tiêu lôi kéo hàng rào.

-“Ngõa Lạp, Cát Tang thể . Chúng để hôm nào cùng Vân Tiêu .”_ Khang Đinh vẫn là đành lòng làm thương tâm bạn lữ như .

Ngõa Lạp cao hứng, Khang Đinh một nữa thỏa hiệp. Ở trong phòng, Vân Tiêu lên tiếng_: “Các ngươi, .”

Ngõa Lạp nhíu chặt mi tâm, Khang Đinh _: “Chúng để hôm khác cùng Vân Tiêu .”

-“Chuyện thể tiếp tục giấu nữa!”_ Đối với Khang Đinh lớn tiếng một câu, Ngõa Lạp to giọng_: “Cát Tang, sẽ để Vân Tiêu trở về nơi đó của Đồ Tá. Vân Tiêu là giống cái của bộ lạc Ban Đạt Hi. Ngươi chớ quên, “lễ ngọn lửa” gần đến . Nếu như ngươi còn kiên trì để cho Vân Tiêu tự do, thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi, ngươi liền chờ để cho giống đực bộ lạc khác cướp ?!”

-“Vân Tiêu thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi, tự do!”_ Cát Tang chịu đựng dày đau rống trở .

Ngõa Lạp tức giận trợn mắt Khang Đinh một cái, kéo hàng rào , tức tối thẳng . Khang Đinh đuổi theo Ngõa Lạp, nhưng mà ở trong phòng Cát Tang đang . Ông cuối cùng vẫn là kéo hàng rào ngược , an ủi bạn lữ. Vậy mà khi ông mới đến giữa cửa, Cát Tang _: “Ngươi cũng , gặp ngươi.”

-“Cát Tang…”

-“Ngươi !”

Hai tay Cát Tang thống khổ che dày ngã ở trong n.g.ự.c Vân Tiêu. Khang Đinh xuyên qua khe hở hàng rào thấy Cát Tang đau bụng nữa , ông vô cùng áy náy.

-“Ngõa Lạp chẳng qua là…”

-“Ngươi !”

Cát Tang đối với Khang Đinh thất vọng cực kỳ. Đến khi nãy, ông mới đột nhiên ý thức , cái bạn lữ Khang Đinh từng vì ông liều lĩnh, từng thể cả đời thương ông, bảo vệ ông khi ông sinh Đồ Tá cũng biến mất còn nữa . Khang Đinh còn là cái bạn lữ thương ông, đem ông phủng trong tay nữa . Nếu thì Khang Đinh tại thể nhẫn tâm đuổi con của bọn họ, tại thể nhẫn tâm để cho ông bởi vì nhớ con mà ốm đau hành hạ, tại thể nhẫn tâm cùng Ngõa Lạp khi dễ ông, khi dễ con của bọn họ.

-“Cát Tang, ngươi đừng , một lát trở về.”

Khang Đinh . Cát Tang nắm lấy Vân Tiêu, đau đến thành tiếng. Ông mất một đứa con trai, mất bạn lữ ông thích, ông quá đau khổ.

Kỳ La để ý chính còn mặc quần áo, biến trở về hình , _: “Cát Tang a mỗ, đừng , Cát Tang a mỗ…”

-“Oa….”

Triệu Vân Tiêu thuận khí cho Cát Tang, đó đem Kỳ La ôm sát ngực, cúi đầu _: “Cát Tang, , yêu, Đồ Tá. Ta yêu y. Ngươi, đừng . Ta sẽ trở , bên cạnh Đồ Tá.”

Cát Tang ngẩng đầu, Kỳ La ngượng ngùng khiếp sợ mà ngẩng đầu. Triệu Vân Tiêu lau nước mắt cho Cát Tang, thấp giọng hỏi_: “Đồ Tá, y là làm ?”

Hắn hỏi cái , nước mắt Cát Tang chảy dữ dội hơn. Vân Tiêu tiếp tục lau nước mắt cho ông, bình tĩnh _: “Đồ Tá là bạn lữ, của , vĩnh viễn.”

-“Vân Tiêu…Vân Tiêu…”_Cát Tang đến lời. Ông vẫn là tự trách, tự trách trong đêm hồng nguyệt sinh hạ Đồ Tá, làm hại Đồ Tá cùng Vân Tiêu tách .

Vân Tiêu đỡ Cát Tang xuống, đó cầm một tấm da thú dựa theo cách của một vài quốc gia hiện đại dùng một tấm vải làm y phục, tiên đem Kỳ La trần truồng bọc , đó ở ngang hông nó buộc một sợi dây .

-“Kỳ La, một chén, nước nóng.”

Cuối cùng còn cởi truồng nữa , Kỳ La chân trần chạy rót nước nóng. Triệu Vân Tiêu quản nó thể làm bẩn chân , rửa . Hiện tại tiên là trấn an Cát Tang, Cát Tang đau bụng .

-“Thật xin … Vân Tiêu, thật xin …”

-“Đừng , Cát Tang, cho tại ?”

***

Sau khi quảng trường trở về phòng, một con dã thú liền nhịn bay từ núi xuống. Nằm một buổi tối thêm một buổi sáng, nước rũ hết thế nhưng dã thú hành động một chút chậm chạp. Sau khi từ núi bay xuống, dã thú lập tức biến thành hình , tránh mấy gian nhà tranh thể xuyên qua hàng rào để thấy y. Dã thú dọc theo bụi cỏ bên ngoài dùng cách thức bốn chân chạm đất nhanh chóng nhích tới gần nhà tranh của ba. Hình so với hình thú nhỏ hơn nhiều, dễ giấu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-39.html.]

Cũng là dã thú đoán ba cùng Ngõa Lạp sẽ gây tranh cãi, chỉ là gần Vân Tiêu thêm một chút, thể , thứ gì . Bởi vì nhà tranh của tộc trưởng chỉ lớn nhất bộ lạc, mà còn tọa lạc một , phía nhà tranh của tộc trưởng nhà tranh khác.

Ngõa Lạp để cho quảng trường trở về nhà chính là để bọn họ tranh chấp thể nổi lên giữa ông và Cát Tang. Phần lớn giống đực thú nhân săn, trong bộ lạc vốn nhiều lắm, cũng quả thật mấy trận cãi vả kịch liệt giữa hai bọn họ. mà bọn họ tranh cãi vẫn thể tránh khỏi truyền , dù nhà tranh hiệu quả cách âm, hơn nữa hàng rào vẫn gió lùa.

Núp ở phía nhà tranh cách đó xa, một cả đỏ sẫm gục trong bụi cỏ cách rào chắn bộ lạc chờ trong chốc lát liền tiếng cãi vả trong nhà tranh. Nghe ba chỉ là con của ông, hai mắt của y càng đỏ hơn phần. Mà đến cuối cùng, trong đôi mắt đỏ ngầu của dã thú nổi lên sát khí. Khan Đinh cùng Ngõa Lạp quả nhiên hết lòng tuân thủ hứa hẹn mà bức bách Vân Tiêu!

Hình trong nháy mắt biến thành hình thú, dã thú phát tiếng gầm nhẹ. Khó trách Vân Tiêu gầy nhiều như , thì là Ngõa Lạp và Khang Đinh chính là ép buộc ! Khi dễ ! Y đem Vân Tiêu đưa về bộ lạc là bởi vì nơi ba! Vân Tiêu đều thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi! Vân Tiêu bất cứ lúc nào cũng thể rời nơi khác! Ngõa Lạp và Khang Đinh là để cho Vân Tiêu cùng với giống đực khác trong bộ lạc kết thành bạn lữ, đó đem Vân Tiêu lưu ở bộ lạc?! Y , nếu như bọn họ dám khi dễ Vân Tiêu, sẽ bộ ở nơi (trừ ba ), tất cả đều g.i.ế.c chết! Tất cả!

-“Kỳ La, giúp , đem đến, trong nhà của ngươi.”

Dã thú chuẩn g.i.ế.c đột nhiên dừng , Vân Tiêu! Vân Tiêu?! Lập tức nhanh chóng di chuyển sang bên cạnh, nhờ bụi cây và nhà tranh che khuất, dã thú thấy y nhớ thương. Mà cách gần như , y mới phát hiện đối phương so với lúc ở chân núi thấy còn gầy hơn.

Triệu Vân Tiêu hỏi Cát Tang một chuyện, Kỳ La vẫn là tiểu hà tử, Kỳ La vướng vấn đề của lớn bọn họ. Trải qua chuyện mới , Triệu Vân Tiêu quyết định chuyển khỏi nơi của Cát Tan, đến chỗ Kỳ La bên ở. Hắn thấy Khang Đinh và Ngõa Lạp, một cái cũng đến.

-“Vân Tiêu thúc thúc…”

Kỳ La ôm một cái bao lớn, thật là khó khăn. Chỗ của nó cũng khó để ở.

Vân Tiêu sờ sờ đầu nó, đó ôm lấy một cái bao khác so với lúc mới đến nhẹ nhiều, khẽ mỉm đối với Kỳ La_: “Đi thôi.”_ Sau đó dẫn đầu .

-“Vân Tiêu thúc thúc…”

Kỳ La tắm rửa sạch sẽ thấp thỏm sát phía , một chút kích động. Có thú nhân từ trong nhà tranh , thấy Triệu Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu thích cửa, trừ khi nhà cầu và nấu cơm, tắm rửa ở ngoài, đều tận lực tránh ở trong nhà tranh. Đây là đầu tiên nhà tranh của Kỳ La. Vừa nhà, một luồng khí âm lãnh đập mặt. Triệu Vân Tiêu quanh một vòng, mấp máy miệng. Thật thể dùng từ nhà chỉ bốn bức tường để hình dung.

Nhà tranh một phòng, nhà tranh ở nơi đều ít nhất một phòng đặc biệt dùng để nghỉ ngơi. Chẳng qua là trong “phòng ngủ” cũng chỉ hai tấm da thú vô cùng bẩn dùng để ngủ, đó chính là hai ba chén gốm cũng vô cùng bẩn, một cái bình gốm thô ráp, một bếp lửa, một ít củi, một cái lu nước nhỏ, còn gì nữa .

-“Vân Tiêu thúc thúc…”_Kỳ La cúi đầu, nơi của nó làm thể để cho Vân Tiêu thúc thúc ở.

Triệu Vân Tiêu đem cái bao để xuống đất, sờ đầu Kỳ La, chỉ chỉ bếp lửa mặt đất, chỉ chỉ cái gian phòng ngủ . Kỳ La cũng để cái bao xuống, xoay chạy ngoài, lấy tảng đá về xếp bếp lửa.

Hít một thật sâu, thở , Triệu Vân Tiêu đem hai tấm da thú Kỳ La dùng để ngủ cầm lấy đem ngoài. Kỳ La nhanh chạy trở , Triệu Vân Tiêu _; “Ta cùng Cát Tang a mỗ, chuyện, bọn , sẽ trở

-“Dạ”_Kỳ La hiểu chuyện gật đầu.

Sờ đầu Kỳ La, Triệu Vân Tiêu . Kỳ La Vân Tiêu thúc thúc nhà tranh của tộc trưởng, đó đột nhiên xoay nhà, nhóm bếp, quét dọn. Nhất định khi thúc thúc trở về đem gian phòng quét sạch sẽ. Vân Tiêu thúc thúc thích sạch sẽ.

Vân Tiêu… Vân Hỏa trong lòng tức giận, đau lòng, hoài nghi, lo lắng. Cảnh giới một chút, Vân Hỏa dọc theo hướng y tới nhanh chóng trở chân núi, đó biến thành hình thú bay chỗ y sấp lúc trốn kĩ. Y phát hiện cuộc sống của Vân Tiêu ở nơi cùng với tưởng tượng của y khác , y kĩ Vân Tiêu ở chỗ sống như thế nào!

Cát Tang đau thương mở miệng_: “Đồ Tá, đêm hồng nguyệt, đời.”_Ông khua tay múa chân làm bộ dạng mang thai, làm động tác sinh con_: “Hồng nguyệt, ban đêm, Đồ Tá, đời.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Hỏa là buổi tối hồng nguyệt đời? Vân Tiêu gật đầu, hiểu.

Nước mắt Cát Tang như hạt châu rơi xuống_: “ Buổi tối hồng nguyệt, đời, hài tử màu đỏ…”

Màu đỏ, hài tử… Vân Hỏa đúng là màu đỏ. Triệu Vân Tiêu gật đầu nữa. Cát Tang nữa, ông ôm mặt. Triệu Vân Tiêu vỗ nhẹ ông, kéo tay ông xuống_: “Màu đỏ, hài tử, như thế nào?”_ Nhất định là liên quan đến việc Vân Hỏa cùng giống .

Cát Tang vén chân lên, từ trong đống lửa ở cạnh cửa tắt rút một cây đốt cháy than, đó ở ặt đất một dã thú nhỏ. Nơi văn tự, thường dùng vẽ tranh để diễn tả ý tứ. Cát Tang lảo đảo vài nét bút vòng quanh một tiểu dã thú cánh, Vân Tiêu hiểu đó là Vân Hỏa.

-“Đồ Tá.”_ Qủa nhiên, khi vẽ xong bức tranh, Cát Tang chỉ chỉ tiểu dã thú .

-“Ừm.”_Vân Tiêu gật đầu.

Nước mắt Cát Tang từng giọt rơi mặt đất, thanh âm run rẩy _: “Buổi tối hồng nguyệt, Đồ Tá đời, sẽ , sẽ …” _ Ông chịu đựng đau nhức trong lòng, dùng ngón cái xóa đầu tiểu dã thú_: “Sẽ , g.i.ế.c chết.”

Mắt Vân Tiêu trong nháy mắt trợn to. Cát Tang sợ Vân Tiêu hiểu, ông ngoài lấy một cái d.a.o xương, chỉ thể tiểu dã thú làm động tác g.i.ế.c chết.

-“Buổi tối hồng nguyệt, mới đời, hài tử màu đỏ, sẽ , g.i.ế.c chết.”

-“Tại ?”_Vân Tiêu sợ hãi kêu lên_: “Là bởi vì, y là hài tử màu đỏ nên g.i.ế.c c.h.ế.t ?!”

Câu phía là Vân Tiêu với chính . Cát Tang hiểu, nhưng mà hai sớm chút ăn ý, ông _: “Ngõa Lạp , Đồ Tá, là Thần thú, nguyền rủa.”

Cát Tang ở bên cạnh tiểu dã thú “ g.i.ế.c chết” vẽ thú nhân trưởng thành, vẽ ấu tể, đó _: “Ngõa Lạp , hài tử màu đỏ, sẽ mang đến, tai họa.”

Mặt Triệu Vân Tiêu căng cứng . Mặc dù còn hiểu “nguyền rủa” cùng “hại chết”, nhưng Cát Tang biểu đạt đầy đủ để hiểu tại sợ Đồ Tá, tại Đồ Tá nhà thể trở về. Ngươi ở nơi căn bản cho là Đồ Tá màu đỏ sẽ mang đến vận rủi!

-“Hoang đường!”_Triệu Vân Tiêu dùng chân đem bộ xóa , “Hoang đường!”. Làm một siêu hiện đại, loài cũng thể chế tạo vệ tinh nhân tạo cho con ở, quỷ thần là cái chỉ trong truyện thần thoại và truyện lịch sử xưa mới . Triệu Vân Tiêu duy nhất cảm thấy chính là hoang đường.

-“Vân Tiêu?”_Cát Tang hiểu Triệu Vân Tiêu cái gì. Ông cũng bất an tại Vân Tiêu tức giận, cũng lo lắng Vân Tiêu đem những đó đều xóa ý gì.

Triệu Vân Tiêu cầm hai tay lạnh băng của Cát Tang, kiên định _: “Đồ Tá, là bạn lữ, của . Ta yêu y!”

Cát Tang lăng lăng , vài giây đồng hồ, ông rút hai tay dùng sức ôm lấy Vân Tiêu, lớn_: “Vân Tiêu! Vân Tiêu!”_ Cám ơn ngươi! Cám ơn ngươi!

Triệu Vân Tiêu cũng ôm chặt lấy Cát Tang. Hắn đau lòng, đau lòng, đau lòng Vân Hỏa, đau lòng Cát Tang.

-“Ta yêu y, yêu y.”

-“….Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi…”

Loading...