Hỏa Vân Ca - Chương 278

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:36:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bối Tháp Nhi và tiểu giống đực say giấc tỉnh dậy liền mở mắt. như dự liệu, Bối Tháp Nhi một đôi mắt màu đỏ nhạt, Hồng Xích thấy thì đến ngây cả . trong mắt Vân Tiêu, nụ phảng phất nỗi chua xót. Còn tiểu giống đực khi mở mắt khiến nỗi thất vọng trong lòng Vân Tiêu, Vân Hỏa và Hồng Xích vơi đôi chút, bởi đứa trẻ một đôi con ngươi đen láy. Dù lúc còn rõ vạn vật, nhưng thể nhận đôi mắt giống hệt Vân Tiêu.

Hai cha khôi phục ký ức tiền kiếp nên yêu thương hai đứa trẻ vô cùng. Nhất là tiểu giống đực trong hình hài dã thú nhỏ, càng khiến họ cảm thấy mới lạ ngộ nghĩnh. Vân Hỏa đặt tên cho tiểu giống đực là Tinh Vũ – sinh giữa tinh hà, chào đời tinh thuyền, lớn lên sự bảo hộ của tộc Bạch Vũ. Họ của đứa trẻ tự nhiên cũng mang họ của Vân Hỏa, “Đồ Tá”.

Tại đế quốc Thú Nhân, dòng họ “Đồ Tá” đại diện cho một huyết mạch của xích hồng dã thú. Huyết mạch xích hồng dã thú biến mất bấy lâu, thì dòng họ “Đồ Tá” cũng biệt tích bấy lâu. Nay Vân Hỏa “ về”, dòng họ “Đồ Tá” tự nhiên cũng trở . Đã lên chức ông, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi dồn gần hết tâm sức cho Tinh Vũ, bởi Bối Tháp Nhi là tiểu giống cái, hai tiện tự chăm sóc. Bối Tháp Nhi vẫn rời a ba nửa bước, nhưng khi a cha, Hồng Xích và hai ông chạm thì còn nữa.

Ban ngày, Hồng Xích cứ quẩn quanh trong phòng của Vân Tiêu và Vân Hỏa, đến tối mới luyến tiếc rời , mà cũng do Vân Hỏa mạnh tay lôi mới chịu. Cứ thế ba tháng trôi qua, Bối Tháp Nhi vật, Hồng Xích cuối cùng cũng thể gần gũi hơn với con gái, trêu đùa cùng Bối Tháp Nhi, thỉnh thoảng còn ôm con một lát.

Đường về xa xôi, từ khi sinh các ấu tể, Vân Tiêu vẫn giữ thói quen của kiếp , tự tay may vá quần áo cho nhà. Thú Nhân thời nay vẫn mặc Huyễn Thú y, nguyên liệu cần thiết vẫn là da dị thú. Dĩ nhiên, cũng loại Huyễn Thú y chế tác bằng công nghệ cao, nhưng mục đích chính của loại y phục là để giống đực tiện biến , bản thể gia tăng sức chiến đấu. Chúng thường chỉ mặc khi ở nhà thảnh thơi, bộ Huyễn Thú y mà Vân Hỏa và Hồng Xích mặc khi tìm đến Vân Tiêu chính là loại chế tác . Nếu họ ngoài săn b.ắ.n tác chiến, nhất định mặc Huyễn Thú y làm từ da dị thú. Hơn nữa, đẳng cấp của da dị thú càng cao, sức mạnh mà Huyễn Thú y mang cho giống đực càng lớn, điểm vẫn giống hệt thời nguyên thủy.

Phần lớn thời gian, Tinh Vũ đều ở trong hình hài một dã thú nhỏ, thích nhất là bò trườn a ba và a cha, đặc biệt quyến luyến a ba. Đôi con ngươi đen láy to sáng, dáng vẻ lúc nào cũng ngây ngô, ngốc nghếch. Mỗi thấy đứa con trai , nỗi mất mát trong lòng Vân Hỏa vơi từng chút một. Dù nữa, đây cũng là đứa con của và Vân Tiêu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bốn chi ôm chặt bình sữa, Tinh Vũ bắt đầu mọc răng từ tháng thứ tư, từng ngụm từng ngụm uống sữa thú, thỉnh thoảng cắn mấy cái núm v.ú cao su để mài răng. Mỗi ngày, nó đều cắn nát vài cái núm vú. May mà núm v.ú cao su thể gia công tái sử dụng, nếu với hành trình dài đằng đẵng thế , bao nhiêu núm v.ú cũng đủ cho nó cắn. Tinh Vũ thích biến thành hình dạng bán thú của trẻ sơ sinh, đây là thói quen của các giống đực ấu tể mới chào đời, Vân Tiêu cũng ép buộc. Uống cạn một bình sữa thú, Tinh Vũ quẳng bình sang một bên, đoạn dậy, bước những bước chân ngắn cũn, vẫy vẫy cái đuôi nhỏ màu đen, dứt khoát về phía a ba đang ở bên cạnh.

Vân Tiêu nhặt bình sữa đặt lên bàn , ôm lấy Tinh Vũ. Y sờ sờ bụng nhỏ của con, thấy căng tròn, y lấy một chén nhỏ bàn , đút cho Tinh Vũ ăn thịt xay. Tinh Vũ thoải mái nép trong lòng a ba, hạnh phúc l.i.ế.m láp chỗ thịt vụn. Trên chiếc ghế sô pha đơn, Hồng Xích đang ru Bối Tháp Nhi. Bối Tháp Nhi uống sữa thú xong, sắp ngủ . Vân Hỏa ở đây. Hắn tuy đang ở giữa tinh hà, nhưng vẫn việc cần xử lý. Thân phận của Vân Hỏa khác, từ khi thể chuyện, bắt đầu hoạch định cho tương lai của . Hồng Xích thì vẫn như , chẳng màng thế sự, Vân Hỏa bảo làm thì làm , Vân Hỏa bảo làm gì thì làm nấy.

Hồng Xích bây giờ tuổi nhỏ hơn Vân Tiêu, nhưng y vẫn xem trưởng của . Hồng Xích mang ký ức tiền kiếp cũng làm của Vân Tiêu.

Ăn xong thịt vụn, ăn thêm nửa quả trái cây, Tinh Vũ no căng. Nó tuột khỏi lòng a ba, xuống tấm thảm, nhảy từ sô pha xuống. Vân Tiêu xoa đầu con, bế nó xuống. Tinh Vũ chạm đất tung tăng chạy nhảy. Thừa hưởng sự cường đại từ Vân Hỏa, Tinh Vũ phát triển nhanh hơn nhiều so với các ấu tể Thú Nhân cùng lứa.

Buổi tối, Vân Tiêu tắm cho Bối Tháp Nhi , đó để Hồng Xích dỗ Bối Tháp Nhi ngủ. Bối Tháp Nhi còn sợ lạ như kiếp , hoặc lẽ là do bản năng, con bé hề sợ hãi a cha thiết nhất của là Hồng Xích. Vân Tiêu bèn mang Tinh Vũ tắm. Ngâm trong chiếc bồn tắm nhỏ dành riêng cho ấu tể, Tinh Vũ phát những tiếng ùng ục, a ba xoa bụng thật dễ chịu. Tinh Vũ ngoan, nó tuy hiếu động nhưng chỉ chạy nhảy quanh quẩn bên a ba, hoặc tự chơi một . Nếu ông nội dắt ngoài dạo, nó sẽ ngoan ngoãn để ông bế hoặc theo sát bên cạnh, chạy lung tung, càng gây rối khắp nơi. Từ khi sinh , nó cũng ít khi , trừ phi tè dầm hoặc đói bụng. Bây giờ, mỗi khi đói nó sẽ đến l.i.ế.m ngón tay của a ba, a cha hoặc ông nội, và nó cũng còn tè dầm nữa.

Tắm rửa cho tiểu dã thú xong, Vân Hỏa cũng về tới. Nhìn thấy bạn lữ từ phòng tắm bước , Vân Hỏa tiến lên ôm lấy Tinh Vũ đang buồn ngủ. Vân Tiêu liếc bên giường, nhỏ giọng hỏi: “Hồng Xích về ?”

“Ta ném ngoài .”

“...” Vân Tiêu lảng sang chuyện khác, “Ngươi tắm , tắm .”

“Được.”

Đặt Tinh Vũ lên chiếc giường nhỏ, Vân Hỏa cởi hết y phục, trần phòng tắm. Vân Tiêu cũng đặt Bối Tháp Nhi lên giường nhỏ, đắp chăn ngay ngắn. Ngày nào cũng ở tinh thuyền, cũng chẳng bẩn , Vân Hỏa tắm nhanh xong. Nhìn hai đứa con ngủ say, Vân Hỏa trần lên giường, kéo chăn lên, đè lên Vân Tiêu.

“Có con ở đây.”

“Chúng thấy .”

Một lát , những tiếng rên rỉ đè nén vang lên, Vân Hỏa cách âm xung quanh chiếc giường lớn, hai ấu tể giường nhỏ hề ảnh hưởng, ngủ say sưa.

Sáng hôm tỉnh dậy, Vân Hỏa còn giường, Bối Tháp Nhi cũng trong giường nhỏ. Chỉ còn Tinh Vũ vẫn đang ngủ. Có lẽ Bối Tháp Nhi cũng còn đang ngủ, hẳn là Hồng Xích bế .

Vân Tiêu bước xuống giường, hai bắp đùi mềm nhũn. Y một lúc, chậm rãi dậy đến bên giường nhỏ, sờ sờ m.ô.n.g Tinh Vũ, thấy khô ráo. Y đồng hồ, Tinh Vũ sắp đến giờ uống sữa , Vân Tiêu bèn khỏi phòng ngủ.

Phòng của Vân Tiêu và Vân Hỏa là một gian phòng khách và một phòng ngủ. Vân Hỏa ở đây, nhưng bên cạnh bàn một chiếc bàn ăn. Thức ăn bàn đều giữ ấm, cháo, trứng sữa hấp, còn rau dưa và trái cây tươi, đây là bữa sáng của Vân Tiêu. Y xuống bên bàn ăn. Uống một ly nước ấm , Vân Tiêu bắt đầu ăn trứng sữa hấp. Đợi đến khi ăn xong trứng sữa, chuẩn uống cháo thì trong phòng ngủ truyền đến tiếng “A a a”. Vân Tiêu lập tức buông thìa dậy.

Đẩy cửa bước , quả nhiên Tinh Vũ tỉnh, còn hiếm hoi biến thành hình dạng bán thú. Vân Tiêu bước nhanh tới ôm lấy Tinh Vũ, Tinh Vũ ngửi miệng a ba, nó ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng. Bế Tinh Vũ phòng khách, Vân Tiêu cho nó uống nước . Tinh Vũ hai tay nhỏ ôm bình sữa uống nước ừng ực, rõ ràng là đang khát. Vân Tiêu thì cứ chằm chằm mặt Tinh Vũ, nó ít khi biến thành hình bán thú, khó khăn lắm mới biến một , y đương nhiên cho kỹ. Chỉ là càng , sắc mặt Vân Tiêu càng lúc càng đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-278.html.]

“Ợ.” Nấc một tiếng, Tinh Vũ biến thành tiểu dã thú, đầu về phía bàn ăn, kêu ư ử, nó ăn.

Vân Tiêu gắng gượng hồn, lấy bình nước , lấy một bình sữa thú khác bàn ăn. Tinh Vũ ôm lấy bình sữa liền uống. Vân Tiêu chằm chằm khuôn mặt thú nhỏ của Tinh Vũ, sờ sờ, sờ sờ, cuối cùng dỗ dành: “Bảo bối, con biến thành dáng vẻ ? Biến thành hình bán thú .”

Tinh Vũ còn hiểu lời , ngơ ngác a ba. Vân Tiêu chút sốt ruột, : “Bảo bối, con biến thành ‘hình ?” Sốt ruột quá, Vân Tiêu cầm lấy bình sữa của Tinh Vũ. Khóe miệng Tinh Vũ dính vài giọt sữa thú, càng thêm mờ mịt, tại a ba cho nó uống?

“Bảo bối, ngoan, biến thành ‘hình ’ như .”

Tinh Vũ a ba, bình sữa trong tay a ba, a ba, bình sữa trong tay a ba, đó mũi khụt khịt, tủi . A ba cho nó uống sữa thú.

“Hu hu...”

“Bảo bối ngoan, giống như .” Vân Tiêu đặt bình sữa xuống, sờ đuôi Tinh Vũ, sờ tai nó. Thân nhỏ bé của Tinh Vũ run lên, đột nhiên biến thành hình bán thú, đó đưa tay đòi bình sữa. Vân Tiêu trả bình sữa cho con trai, bế con lên cao mặt nó, càng , thở của y càng run rẩy. Tinh Vũ quen với hình bán thú, uống sữa một lúc biến thành tiểu dã thú. Lần , bốn móng vuốt nhỏ của nó ôm chặt lấy bình sữa, sợ a ba cho uống.

Hốc mắt Vân Tiêu đỏ hoe, y hít sâu mấy , ôm Tinh Vũ dịch sang một bên, bấm điện thoại. Rất nhanh, cuộc gọi kết nối, bên trong truyền đến giọng của Vân Hỏa: “Vân Tiêu, ngươi tỉnh ?”

“Vân Hỏa, ngươi mau về đây một chuyến.”

“Xảy chuyện gì!”

“Là Tinh Vũ, ngươi mau về đây.”

“Ta qua ngay!”

Cúp điện thoại, Vân Tiêu một tay ôm chặt Tinh Vũ, một tay che mắt, lồng n.g.ự.c phập phồng yên.

Không bao lâu, liền một tiếng “Rầm”, Vân Hỏa phá cửa xông . Tinh Vũ a ba làm cho tủi , giờ a cha dọa cho rơi cả bình sữa, lúc đang ở hình dạng bán thú với đôi tai và cái đuôi của ấu tể liền bật . Vân Tiêu vội vàng vỗ về Tinh Vũ, với rõ ràng cũng dọa cho giật : “Vân Hỏa, ngươi mau đây xem Tinh Vũ giống ai!”

Đuôi Vân Hỏa run lên một cái, vài bước lao đến bên sô pha, ôm lấy con trai từ trong lòng Vân Tiêu. Vừa thấy khuôn mặt đẫm lệ như hoa lê của con trai, đôi đồng tử màu đỏ của Vân Hỏa co rút dữ dội. Khóc quá thương tâm, Tinh Vũ run lên biến trở thành tiểu dã thú. Vân Hỏa quá phận đến mức phóng uy áp, khiến con trai biến trở về hình bán thú, Tinh Vũ “oa” một tiếng càng thảm thiết hơn, lắc lắc nhỏ bé tìm a ba ôm.

Vân Tiêu đau lòng ôm lấy Tinh Vũ, hôn mấy cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lông tơ của con. Vân Hỏa tới, Tinh Vũ thấy liền cố gắng rúc lòng a ba, cảm giác uy áp của a cha bức bách thật khó chịu, nó , .

“Không , .” Vân Tiêu vỗ nhẹ Tinh Vũ, hôn lên nó, dỗ dành. Tinh Vũ nhanh nín , nhưng cái đầu nhỏ vẫn chôn trong lòng a ba chịu ngẩng lên. Vân Hỏa nhíu chặt mày, Vân Tiêu xuống, vỗ vỗ bên cạnh , Vân Hỏa lập tức xuống. Vân Tiêu hôn con trai, dỗ: “Bảo bối, biến đây, giống như a cha .” Nói , y khều cái đuôi của Vân Hỏa, “Bảo bối, giống như a cha, để a ba con cho kỹ nào.”

Dỗ dành nửa ngày, Tinh Vũ mới ló đầu khỏi lòng a ba, kêu ư ử. Vân Tiêu hôn nó một cái, về phía Vân Hỏa. Vân Hỏa đưa tay , Tinh Vũ lập tức chôn . Bàn tay to lớn của Vân Hỏa đặt đầu Tinh Vũ, nhẹ nhàng vuốt ve, một lời. Vuốt ve một lúc lâu, Vân Hỏa sờ đến móng vuốt nhỏ của Tinh Vũ, Tinh Vũ còn sợ a cha nữa, ló đầu . Vân Hỏa một tay chống , vẫy vẫy đuôi, sờ sờ tai : “Giống như a cha. Đứng bằng hai chân. Tinh Vũ.”

Đôi mắt thú đen láy của Tinh Vũ a cha, Vân Tiêu cũng sờ đuôi nó, sờ tai nó. Có lẽ là ảnh hưởng từ a cha, Tinh Vũ run lên một cái, biến .

Đôi mắt xong vẫn còn đỏ, khuôn mặt bụ bẫm cũng chút ửng hồng. Tinh Vũ trong hình bán thú, đôi mắt đen láy giống hệt a ba của nó. Cái mũi nhỏ a ba nắm trong lòng bàn tay khẽ động đậy, mái tóc màu đỏ thẫm vì cử động chút rối. Vân Tiêu và Vân Hỏa chằm chằm khuôn mặt Tinh Vũ, một lúc lâu , Vân Hỏa ôm Tinh Vũ từ trong lòng Vân Tiêu qua, nhẹ nhàng vỗ m.ô.n.g nó, giọng khàn : “Đổi tên ngay lập tức.”

Vân Tiêu lau khóe mắt, đôi môi run rẩy, y gắng gượng mỉm , gật đầu thật mạnh. Vân Hỏa đặt con trai lên vai . Tinh Vũ sắp đổi tên đưa hai tay ôm lấy đầu a cha, há miệng cắn tai a cha, đôi tai cũng đỏ hây hây giống như của nó.

Vân Tiêu gần, hôn lên má con trai một cái, hôn lên má Vân Hỏa, cố hết sức kìm nén nước mắt nơi khóe mi, : “Kì La của chúng , trở về .”

Vân Hỏa một tay đỡ con trai, tay ôm chặt lấy Vân Tiêu, “Ừ” một tiếng. Thân căng cứng của tố cáo nỗi kích động khôn cùng. Trưởng tử của , trở về.

Loading...