Hỏa Vân Ca - Chương 255
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:35:37
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bụng khẽ động mấy , Vân Tiêu vốn ngủ yên giấc ấu tể hiếu động trong bụng đánh thức. Bụng càng lớn, đêm về y ngủ càng yên, lưng eo cũng nặng nề mỏi mệt. Trong cơn mơ màng, Vân Tiêu đưa tay xoa xoa ấu tể trong bụng, xuống lưng tự day bóp. Hai bàn tay nhỏ nhắn chạm đến thắt lưng y, thành thạo xoa nắn. Vân Tiêu vòng tay nắm lấy một bàn tay con, thì thầm: “Ngươi ngủ , a ba một lát là khỏe thôi.”
“Ba ba...” Đại Tể rướn lên, từ phía ôm lấy a ba, dụi tới dụi lui y. Hai Đại Tể còn trong chăn cũng nửa tỉnh nửa mê. Hắc Tể phía Vân Tiêu, theo thói quen sờ sờ chiếc bụng lớn của a ba, hôn lên trong bụng. Hồng Tể thì chui khỏi chăn, bay ngoài.
Vân Tiêu vẫn còn buồn ngủ, mắt nhắm nghiền. Đại Tể âu yếm a ba xong tiếp tục xoa eo cho y. Ba tiểu tể chân Vân Tiêu vẫn đang say ngủ. Hồng Tể , tay là một ly nước ấm.
“Ba ba, nước ~”
Vân Tiêu mở mắt, y quả thật khát. Đại Tể và Hắc Tể đều chui khỏi chăn, đỡ a ba dậy uống nước. Phải , Vân Hỏa nhà, vui nhất chính là ba Đại Tể. Bởi như , tối nào chúng cũng ngủ cùng a ba.
“Cảm ơn các con yêu.”
Nhận lấy ly từ tay Hồng Tể, uống cạn một ly nước, Vân Tiêu đặt ly lên tủ đầu giường, gọi ba Đại Tể ngủ tiếp. Ba Đại Tể rúc chăn, ôm lấy a ba. Vân Tiêu đắp chăn cho ba tiểu tể cũng xuống.
Ngủ thêm một giấc, Vân Tiêu mới ba Đại Tể đỡ dậy. A cha nhà, ba Đại Tể càng quấn quýt a ba, càng chăm sóc a ba thật . Mặc quần áo cho sáu ấu tể xong, Vân Tiêu dẫn chúng phòng tắm rửa mặt đánh răng. Không a cha quản thúc, sáu ấu tể mặc sức làm nũng với a ba. Sáu đứa nhỏ thành một hàng, ngẩng đầu, há miệng, đòi a ba lau mặt, đánh răng cho. Nếu Vân Hỏa trông thấy, chắc chắn sẽ xách sáu đứa nhỏ đánh cho một trận mông. Vân Hỏa ở đây, thế nên sáu ấu tể cứ thế thỏa thích hưởng thụ sự yêu chiều của a ba.
Rửa mặt cho sáu ấu tể xong, Vân Tiêu mới tự rửa mặt đánh răng. Hồng Tể bay ngoài gọi lớn: “Ba ba yêu yêu!” A ba sắp xuống lầu !
Lập tức, Hồng Xích từ phía phòng ăn . Vân Tiêu bụng mang chửa, mỗi xuống lầu đều trông chừng. Hồng Xích bay thẳng lên lầu hai, chìa tay về phía Vân Tiêu bước từ phòng tắm. Vân Tiêu mỉm đặt tay tay Hồng Xích, để dìu xuống lầu. Vân Hỏa vắng nhà, Hồng Xích liền trấn giữ ở bình nguyên Tùng Sơn, còn bên rừng rậm tử vong báo động thì cần qua đó.
“A ba [thúc thúc] buổi sáng lành.”
“Buổi sáng lành.”
Trong phòng ăn kín , dạo nhà Đồ Tá đông. Phòng ăn vốn chỉ một chiếc bàn dài nay kê thành hai chiếc. Bếp cũng tăng từ hai lên bốn cái. Bát đồ và hai vị gia gia đang nấu cơm, mấy vị Nhân Ngư cũng xúm phụ giúp. Bữa sáng bánh mì kẹp và canh cá, Vân Tiêu qua : “Ta làm thêm ít trứng cuộn thịt, nướng thêm mấy con cá nữa.”
“Thúc thúc [Vân Tiêu trưởng lão], cần ạ.”
Đám Nhân Ngư đều món cá nướng chủ yếu là làm cho họ. Vân Tiêu : “Không , nướng thẳng trong lò, nhanh lắm. Kì La, các con lấy mười con cá chủy biển .”
“Vâng ạ.”
“Ba ba, sashimi ~”
“Sắp đến Bạch Nguyệt kỳ , đợi a cha bắt cá tươi nhất về chúng ăn sashimi, ?”
“Dạ ~”
Gregory tư và mấy ấu tể Nhân Ngư khác bất giác nuốt nước bọt, đói quá mất.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vân Tiêu làm nhanh, mấy đứa trẻ lớn cũng đến phụ một tay. Có gọi ngoài cửa: “Vân Tiêu.” Là Bách Nhĩ.
Kì La lập tức chạy , Bác Sâm cũng theo. Lát , Bác Sâm ôm một chậu lớn đầy bánh mì , cùng là Kì La, vẻ mặt bất đắc dĩ cảm kích: “A ba, gia gia, đại bá mang bánh mì sang.”
Vân Hỏa vắng nhà, nhà Đồ Tá đông , mà Vân Tiêu thì bụng ngày một lớn. Bởi , từ khi Vân Hỏa , ngày nào Ngõa Lạp, Cát Tang và Đế Nặc cũng làm bánh mì mang sang để san sẻ bớt gánh nặng cho y. Vân Tiêu mấy cần họ giúp, nhưng vẫn kiên trì.
Triệu Phú Cường : “Đây cũng là tấm lòng của A Mỗ các con. Hôm nay gia gia làm món ngon, các con mang qua cho họ.”
“Vâng ạ.”
“Nha Nha, pudding ~” Sáu ấu tể lập tức đòi hỏi.
Triệu Phú Cường cưng chiều : “Được, hôm nay gia gia làm pudding, vị sữa thú, cả vị hoa quả, nào?”
“Dạ ~!”
Gregory tư và mấy tiểu Nhân Ngư từng nếm món gọi là pudding thì l.i.ế.m môi, thầm nghĩ, pudding là gì nhỉ?
Bữa sáng dọn xong, chủ và khách nhà Đồ Tá chật kín phòng ăn, cùng ăn uống ngon lành. Sữa thú mỗi một ly, các giống cái Nhân Ngư đầu uống thử thì cũng giống như Thụy Cách Nhi, mê mẩn hương vị của nó. Mấy đứa trẻ Nhân Ngư mỗi ngày đều uống ba ly sữa thú, chúng cần nhiều dinh dưỡng hơn. Gregory tư uống cạn sữa trong vài ngụm, đoạn vớ lấy một chiếc bánh mì kẹp thịt, xiên một miếng cá nướng lớn. Giờ đây chẳng nhớ những ngày tháng ăn cá sống chút nào, ăn cá sống thì cũng là món sashimi do thúc thúc Vân Tiêu làm mới ~ Buổi sáng Vân Tiêu ăn khá thanh đạm, nhưng khẩu vị của y bây giờ hơn nhiều so với lúc mới đến đây. Ba Đại Tể nhân lúc a cha nhà làm nũng, há miệng đòi a ba đút cơm.
“A ba, hôm nay thể dạy làm bài tập ạ?” Á Lập Thụy cũng làm nũng với a ba.
“Con cũng .” Cách A Tư .
“Được.”
“Vậy tối nay chúng con thể ngủ cùng Thụy Cách Nhi ạ?”
“Vậy thì nửa đêm các con giúp gia gia đặt Thụy Cách Nhi chậu nước đấy.”
“Không thành vấn đề!”
Bàn ăn nhà Đồ Tá phần lớn thời gian đều ấm áp vui vẻ như . Nhìn những cảnh , Gregory tư cũng đặc biệt nhớ a cha và a ba của , nhưng tin rằng, đợi a cha và a ba đến đây, nhà của cũng sẽ như thế!
“Vân Tiêu.” Ngoài phòng vọng đến tiếng gọi của Ngõa Lạp, vẫn là Kì La dậy đầu tiên mở cửa. Cửa mở, bên ngoài chỉ đại nhân ngõa kéo, mà còn cả A Mỗ. Kì La ngơ ngác nghiêng cho hai , hỏi: “Đại nhân ngõa kéo, A Mỗ, hai ăn cơm ạ?” A Mỗ mới nhờ đại bá mang bánh mì sang ?
“Ăn .” Sắc mặt Ngõa Lạp và Cát Tang chút , Ngõa Lạp hỏi: “A ba ngươi ăn xong ?”
“Chưa ạ. A ba vẫn còn ở phòng ăn.” Nụ mặt Kì La nhạt dần, xảy chuyện gì ?
Ngõa Lạp và Cát Tang bước phòng ăn, Vân Tiêu ngẩng đầu lên. Hai mỉm với , Cát Tang : “Vân Tiêu, chuyện tìm ngươi, chúng phòng khách ?”
“A, .” Vân Tiêu xoa đầu Hắc Tể, bảo nó tự ăn, dậy. Mọi đều ngừng ăn, lòng dấy lên cảm giác khác thường Vân Tiêu và Cát Tang rời . Lạ một điều là Ngõa Lạp cùng.
“Đại nhân ngõa kéo, xảy chuyện gì ?” Quách Hành Lỗi hỏi.
Ngõa Lạp còn nét mặt, đáp mà : “Kì La, ngươi đây một lát.”
Tim Kì La khẽ thót một cái, gật đầu, liếc Bác Sâm cùng ngõa kéo ngoài. Triệu Phú Cường lập tức căng thẳng, Quách Hành Lỗi vội với ông: “Đợi Kì La về hẵng hỏi nó.” Đoạn, Quách Hành Lỗi với những khác: “Không , ăn cơm .”
Hắn , nhưng trong tình huống , ai thể coi như chuyện gì mà ăn cơm ? Ngay cả sáu ấu tể cũng buông bát xuống.
Sau khi Cát Tang và Vân Tiêu phòng khách, Cát Tang đóng cửa , Vân Tiêu liền hỏi: “Cát Tang, xảy chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-255.html.]
Cát Tang vội trấn an: “Không chuyện gì to tát , là Đồ Tá cho ngươi một lá thư, sai Ô Đặc tức tốc mang về.”
Tim Vân Tiêu tức khắc treo lên: “Có Vân Hỏa xảy chuyện ?”
Cát Tang vội : “Không , Đồ Tá vẫn , chỉ là bên đó xảy một chuyện, Đồ Tá giấu ngươi nên thư, sai Ô Đặc mang về. Thư đây .”
Cát Tang lấy lá thư từ trong túi áo đưa cho Vân Tiêu. Vân Tiêu chỉ nghĩ rằng bên Vân Hỏa xảy chuyện lớn, nếu tại tự dưng thư cho y, còn phái cả Ô Đặc tức tốc mang về? Đầu óc Vân Tiêu chút choáng váng.
Ngồi xuống, y vội vàng mở thư , thấy tới ba trang giấy, cộng thêm thái độ của Cát Tang và Ngõa Lạp, Vân Tiêu sợ đến mức da đầu tê dại. Cát Tang và Ngõa Lạp cùng đến, hai chắc chắn chuyện gì xảy , và trông họ đều tức giận. Đối với nhiều , chuyện còn nghiêm trọng hơn chuyện của Hồng Xích nhiều, tính chất cũng tồi tệ hơn nhiều. Trong lòng của bộ lạc Ban Đạt Hi, Vân Tiêu chính là một Thần Thú danh xứng với thực. Là bạn lữ của y, bất kể Vân Hỏa trở nên mạnh mẽ đến , thứ của Vân Hỏa đều chỉ thuộc về một Vân Tiêu. Bất kỳ sự dòm ngó nào đối với Vân Hỏa đều là sự phản bội đối với Vân Tiêu, đối với bộ lạc Ban Đạt Hi. Phải rằng, Vân Tiêu thì Vân Hỏa của hiện tại, Ban Đạt Hi của hiện tại, càng thể Tân thành và những đổi long trời lở đất các Thú Nhân. Tất cả, tất cả đều là nhờ Vân Tiêu.
Nếu đổi , chuyện xảy Vân Tiêu, sẽ phẫn nộ đến thế, thậm chí còn thể thấu hiểu. Một giống cái xinh , bí ẩn và uyên bác như đương nhiên sẽ nhiều giống đực yêu thích. Cho dù bây giờ tỏ tình với Vân Tiêu ngay mặt, thì cùng lắm cũng chỉ nhận lấy một trận thịnh nộ và cuồng nộ của Vân Hỏa, những khác sẽ can dự. nếu giống cái nào xen giữa Vân Tiêu và Vân Hỏa, cướp Vân Hỏa khỏi tay Vân Tiêu, thì nhất định sẽ chọc giận tất cả .
Vân Tiêu cố gắng trấn tĩnh để thư. Rất nhanh, vẻ căng thẳng của y chuyển thành kinh ngạc. Cát Tang xem con trai gì cho Vân Tiêu, chỉ chăm chú quan sát phản ứng của y. Vân Tiêu nghiêm túc, từng chữ, từng câu. Sau cơn kinh ngạc, vẻ mặt y trở nên vô cùng bình tĩnh, nhưng hốc mắt dần ửng nước, khiến Cát Tang lo lắng thôi, lẽ nào Vân Tiêu vẫn để tâm? Mà khi Vân Tiêu đến trang giấy thứ hai, sắc mặt Cát Tang đổi, Vân Tiêu sắp ! Đợi Vân Tiêu xong trang giấy thứ ba, một giọt nước mắt trào từ khóe mắt y, đó kìm nữa.
Cát Tang hoảng hốt: “Vân Tiêu, ngươi đừng , đừng , Đồ Tá căn bản thể nào thích giống cái khác . Ô Đặc nổi giận lớn, cũng cảnh cáo giống cái .”
Vân Tiêu đột nhiên bật , lau nước mắt : “Ta tức giận, là... cảm động, cảm động. Đây là đầu tiên Vân Hỏa thư cho , trong thư là tình cảm của dành cho , đặc biệt cảm động.”
Có lẽ là do mang thai, dù cho nhiều lời trong thư Vân Hỏa cũng từng với y, nhưng khi thấy những dòng chữ do chính tay Vân Hỏa , Vân Tiêu cảm thấy trái tim tê dại, cảm động đến mức chỉ rơi lệ. Y thật, chuyện y hề để tâm, bởi Vân Hỏa dùng hành động thực tế để chứng tỏ tình yêu của dành cho y, y cần gì bận lòng chứ. Một Vân Hỏa vĩ đại như , giống cái yêu thích cũng là chuyện bình thường, chỉ cần trong lòng Vân Hỏa chỉ y là đủ , dù y cũng thể kiểm soát trái tim của khác.
Nước mắt của Vân Tiêu chỉ là vì cảm động. Những câu chữ trong thư như “ chỉ yêu ngươi”, “giống cái trong lòng sẽ chỉ ngươi”... những lời chan chứa yêu thương và tình cảm sâu đậm như từ tay con dã thú màu đỏ son vốn luôn nghiêm túc ít lời, ai thể cảm động đến rơi lệ? Mà nước mắt của Vân Tiêu còn là vì nỗi nhớ nhung bạn lữ những cảm động khơi dậy. Y lập tức ôm lấy Vân Hỏa, cho rằng y cũng yêu , thương như , đến cả cái c.h.ế.t cũng thể chia lìa hai .
So với chỉ hai bên , bây giờ nhà đông , chuyện của hai cũng nhiều hơn, những lúc lời yêu thương như quả thực ít nhiều. Vân Tiêu đột nhiên nhận , hình như lâu y với bạn lữ của rằng, y thương . Lá thư của Vân Hỏa khơi dậy trong Vân Tiêu những tình cảm xưa cũ, thêm ảnh hưởng của sinh lý, nên nước mắt cứ thế kìm mà tuôn rơi. trong mắt Cát Tang, điều đó mang một ý nghĩa khác. Vân Tiêu rõ ràng là đang gượng ! Ngày Hồng Xích chỉ mặc nhầm áo Huyễn Thú của một giống cái khác mà Bối Tháp Nhi thương tâm đến thế, đó là khi Bối Tháp Nhi còn tình yêu là gì. Bây giờ giống cái chủ động tỏ tình với Vân Hỏa, còn lén lấy quần áo Vân Tiêu may cho Vân Hỏa giặt, Vân Tiêu đau lòng mới là lạ!
Vân Tiêu nhận Cát Tang hiểu lầm, y hết đến khác nhấn mạnh rằng thật sự vì đau lòng mà rơi lệ, nhưng Cát Tang đinh ninh rằng Vân Tiêu đang đau khổ.
Trong lúc Vân Tiêu thư, Ngõa Lạp kể chuyện cho Kì La. Kì La là đứa trẻ giống Vân Tiêu nhất trong các con. Nhà Đồ Tá đang khách, Ngõa Lạp tiện ở phòng ăn, nên cho Kì La. Nghe xong, Kì La cảm thấy vô cùng khó chịu. Trong lòng , a ba là ai thể sánh bằng. Bất kể a cha để ý đến đối phương , việc đối phương thể hiện rõ ràng sự yêu thích đối với a cha, thậm chí còn nhân lúc a cha ở đó mà lấy quần áo a ba may cho a cha, đó chính là sự tổn thương đối với a ba!
“Đại nhân ngõa kéo, chuyện con nhất định cho gia gia và các .”
“Tùy ngươi quyết định, ngươi chăm sóc cho a ba của ngươi.”
“Đại nhân ngõa kéo, a cha con khi nào về ạ?”
“Không . A cha ngươi chỉ sai Ô Đặc mang thư về thôi. Chuyện là do Ô Đặc xử lý .”
Kì La cũng cảm thấy thúc thúc Ô Đặc và thúc thúc Bái Đức xử lý , nhưng khó mà gì, chỉ đành đáp: “Con xem a ba. Đại nhân ngõa kéo, ở Tân thành ngày càng đông, ngài nghĩ cách để tránh những chuyện tương tự xảy nữa, dù là đối với a cha con, là đối với thúc thúc Hồng Xích.”
“Ta nhất định sẽ. Ta cùng ngươi xem a ba ngươi.”
Hai nhà thẳng đến phòng khách, còn tới nơi, Kì La thấy tiếng A Mỗ ở bên trong đang khuyên a ba đừng . Kì La tức giận đau lòng, vẻ ôn hòa thường ngày mặt cuối cùng cũng giữ nữa. Đến cửa gõ nhẹ, Kì La gọi: “A ba, con nhé.”
“Vào .” Là giọng Cát Tang.
Kì La mở cửa bước , thấy a ba, tim liền thắt . Hắn bước nhanh tới, cúi ôm lấy a ba: “A ba, đừng đau lòng.”
Vân Tiêu thật sự hối hận vô cùng vì kìm cơn cảm động đó, y ôm lấy con trai: “A ba đau lòng. Thư của a cha con cảm động quá, a ba nhịn . A cha con xử lý xong , a ba để bụng .”
A ba , thể để bụng . Kì La vỗ nhẹ lưng a ba, : “A ba, trong bụng còn , thể . Con đưa ngoài dạo một lát nhé?”
“A ba thật sự đau lòng mà.” Vân Tiêu dám cảm động nữa.
“A ba, con đưa ngoài dạo.” Kì La kiên quyết. Ngõa kéo lên tiếng: “Kì La, để và A Mỗ ngươi đưa a ba ngươi ngoài dạo.”
Vân Tiêu thầm thở dài, thật sự là hiểu lầm lớn . Y chủ động dậy: “A ba cùng A Mỗ và đại nhân ngõa kéo ngoài dạo, con ăn cơm .”
Kì La trao cho A Mỗ và đại nhân ngõa kéo một ánh mắt dặn dò họ chăm sóc cho a ba, mới buông y : “Người cẩn thận nhé, hôm nay con ngoài, ở nhà làm pudding cùng gia gia.”
“Được.” Vân Tiêu nhón chân hôn lên má đứa con trai cao hơn y cả một cái đầu, : “A ba thật sự đau lòng, con cũng đừng để tâm. A cha con là một giống đực mạnh mẽ như , khác thích cũng là chuyện bình thường. Đó là tâm ý của khác đối với a cha con, nhưng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của a cha và a ba. Đừng cho gia gia và các .”
“... A ba, dạo , ở nhà con sẽ chăm sóc .”
“Con trai, hứa với a ba .”
Kì La vẫn hứa, mà chỉ kéo a ba mà yêu thương nhất một đoạn, : “A ba, dạo , con xem các ăn xong .” Buông a ba , Kì La liền rời . Vân Tiêu thở hắt , những giọt nước mắt của y rơi thật đúng lúc.
“Đi thôi, Vân Tiêu.”
“... Được.”
Đồng ý ngoài, Vân Tiêu cũng là xóa bỏ khúc mắc trong lòng Ngõa Lạp và Cát Tang. Vân Tiêu lẽ rõ địa vị của trong lòng khác cao đến mức nào, nhưng y thể Ngõa Lạp và Cát Tang đều vui. Trong thư, Vân Hỏa cách “xử lý” vị giống cái và chuẩn bạn lữ của , Vân Tiêu ngược chút lo lắng vị giống cái chịu nổi đả kích mà làm chuyện dại dột . Ở xã hội loài hiện đại, chuyện bình thường, sự chuyên tình mà Vân Hỏa thể hiện với y đủ khiến y ngọt ngào thôi, thể đau lòng chứ. Đều tại Vân Hỏa thư mùi mẫn quá mà thôi.
Trở phòng ăn, Kì La đối mặt với những ánh mắt dò hỏi của , hề giấu giếm. Hắn kể chuyện, cũng rằng a ba đau lòng đến mức bật . Hắn dứt lời, hai vị gia gia còn phản ứng gì, ba Đại Tể nổi giận .
“Ba ba ! Ta yêu yêu tháp tháp yêu!” A ba ! Ta cắn c.h.ế.t kẻ lấy quần áo của a cha!
Hồng Xích thì ánh mắt lạnh như băng: “Cô cô!” Vân Hỏa là của Vân Tiêu! Kẻ nào làm Vân Tiêu !
Á Lập Thụy và Cách A Tư chút ngẩn : “Có thích a cha?” Hai đứa trẻ mím chặt môi. Á Lập Thụy nhảy xuống ghế: “Con tìm a ba!” Vừa nghĩ đến a ba , Á Lập Thụy cũng theo. Cách A Tư cũng ăn nữa, tìm a ba.
“Ta ba ba!” Sáu ấu tể đều ăn cơm, chạy tìm a ba.
Hốc mắt Bối Tháp Nhi dần đỏ lên: “Con khác thích a cha... A ba , hu hu...”
“Cô!” Bối Tháp Nhi!
Phản ứng của ba đứa trẻ lớn cũng kịch liệt kém, chỉ là chúng , cũng la hét, nhưng vẻ mặt vô cùng âm trầm. Bác Sâm dậy thẳng: “Ta tìm A Mạt Khang Đinh!”
“Ta cũng !” Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ bỏ đồ ăn , Kì La cũng cùng. Chuyện nhất định ngăn chặn! Gregory tư ngờ xảy chuyện như , cũng ăn nổi nữa, dậy theo.
“Này ! Bác Sâm! Các con cả !” Hai vị gia gia đuổi theo. Đến từ thời tương lai, hai vị gia gia đối với chuyện vốn quá để tâm, dù Vân Hỏa cũng làm gì tổn thương Vân Tiêu, còn đặc biệt thư về “báo cáo”. con trai , họ vẫn đau lòng. Ai, Vân Hỏa vĩ đại như , giống cái thích sẽ chỉ nhiều chứ ít, họ vẫn nên khuyên giải con trai mới .
Nói cho cùng, đây thật sự chỉ là một hiểu lầm. Nếu Vân Tiêu phản ứng của sẽ lớn đến , y tuyệt đối sẽ rơi lệ. Sớm thế y một thư của Vân Hỏa. Ba trang giấy, Vân Hỏa chỉ dùng hai đoạn để miêu tả sự việc và cách xử lý của , phần còn bộ là để bày tỏ lòng trung thành và tình yêu với Vân Tiêu. Chỉ thể , sức công phá của bức thư tình từ Vân Hỏa quá mạnh mẽ, đến nỗi gây một sự hiểu lầm nghiêm trọng.