Hỏa Vân Ca - Chương 21

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:28:40
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Vân Tiêu thích khí lúc , len lén ngẩng đầu, liền thấy dã thú xung quanh cũng chằm chằm . Hắn lập tức vùi đầu , cúi đầu _: “Vân Hỏa, trở về.”

Thanh âm của nhỏ, nhưng dã thú ở sân bãi cũng một đôi nhạy bén. Bọn họ bộ chú ý đến giống cái trong n.g.ự.c Vân Hỏa. Mới lúc Vân Hỏa mang theo đến, tất cả đều thấy vị giống cái xinh nhường nào, cỡ nào cùng khác bất đồng, màu da càng trắng nõn như sữa mà bọn họ từng thấy qua! Hơn nữa thanh âm vô cùng dễ !

Vân Hỏa để ý đến gã mà hướng những giống đực thú nhân đối với Vân Tiêu cảm thấy hứng thú phát cảnh cáo_: “Hắn là bạn lữ của !”_ Giờ khắc Vân Hỏa mới phát hiện y căn bản chịu bất cứ giống đực nào chằm chằm Vân Tiêu!

Bạn lữ của Đồ Tá? ! Ngõa Lạp lập tức tiến lên đây_: “Đồ Tá, xem ba ngươi .”

Vân Hỏa chỉ Ngõa Lạp một cái, liền hướng Ba Hách Nhĩ_: “Mang ba.”_Từ đầu đến cuối, y cũng gọi Khang Đinh một tiếng “a cha”. Khang Đinh sắc mặt khôngvui y ôm một vị giống cái, nhịn _: “Ngươi tại thể hại bạn lữ củ ngươi!”_Đồ Tá nên thể bạn lữ!

Đôi mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa trong nháy mắt càng thêm đỏ, Triệu Vân Tiêu ôm cổ y, những hoan nghênh Vân Hỏ. Ba Hách Nhĩ sợ Vân Hỏa ở chỗ nổi giận, hù dọa đến giống cái cùng ấu tể, vội vàng _: “Ngươi theo .”_Nói xong , “y” dẫn đường. Vân Hỏa ôm Vân Tiêu theo phí Ba Hách Nhĩ. Giống cái mang theo ấu tể trong bộ lạc núp ở trong nhà tranh xa xa. Ai cũng , Đồ Tá đỏ sẫm là Thần thú nguyền rủa, là ác linh mang đến vận rủi.

Vân Hỏa ôm Triệu Vân Tiêu nhà tranh của tộc trưởng. Nhà tranh gồm ba gian lớn nhỏ khác hợp thành. Ở giữa gian lớn nhất là nơi Khang Đinh cùng các thành viên bộ tộc họp bàn, thương lượng sự việc của bộ tộc, cũng là nơi nấu cơm và chất đồ vật lẫn lộn. Gian bên trái là gian phòng của Ba Hách Nhĩ, bên chính là gian phòng của Khang Đinh và Cát Tang. Vừa tiến gian phòngCát Tang, Vân Hỏa liền bát động ở nơi đó. Người suy yếu gầy gò giường cỏ làm cho y vô cùng xa lạ.

Y tiến đến, Cát Tang đang nhắm mắt liền mở mắt . Vừa thấy cao lớn cả đỏ sẫm, Cát Tang nhất thời kích động. Khang Đinh bước nhanh lướt qua Vân Hỏa tới bên cạnh Cát Tang đỡ ông dạy. Cát Tang run rẩy vươn tay đến Vân Hỏa, nước mắt trào _: “Đồ Tá…. Là ngươi ? Đồ Tá!”

Vân Hỏa thả cái bao trong xuống, ôm lấy Vân Tiêu tới nơi Cát Tang đưa tay thể đụng đến , quỳ xuống. Miệng mở nhiều , y cứng nhắc, mơ hồ kêu to_: “Ba.”

-“Đồ Tá!”_Cát Tang cảm xúc liền vỡ òa. Ông một phen nắm lấy tay Đồ Tá rống lên_: “Đồ Tá, Đồ Tá, Đồ Tá…”_Ông từng một gọi tên con trai, cố gắng sờ lên mặt con trai.

-“Cát Tang!”_Khang Đinh đem tay Cát Tang kéo trở , ông sợ đứa con trai sẽ mang vận rủi cho bạn lữ, mà Vân Hỏa cũng tránh qua.

-“Đồ Ta, Đồ Tá, Đồ Tá…. Ba nhớ….Ba nhớ ngươi…”_Cát Tang giãy giụa sờ đến con trai, Khang Đinh gắt gao ngăn . Vân Hỏa cũng sợ chính làm cho ba gầy yếu còn chịu tai nạn đáng sợ hơn, y liếc mắt thật sâu duy nhất thế giới thương y, cách nào thương y, đó nhấc hai cái bao ngoài. Ở phía , Cát Tang gào thét_: “Đồ Tá! Con trai của ! Con trai của !”

Vân Hỏa bước chân thêm nhanh ngoài, mi tâm Triệu Vân Tiêu nhíu thật chặc. Cái thú nhân tựa hồ sinh kệnh đến thương tâm như , gào thét như làm cho lòng chua xót. Hắn ngẩng đầu Vân Hỏa, thực sự tất cả đây là chuyện gì đang xảy . Triệu Vân Tiêu sờ lên mặt Vân Hỏa, an ủi y_: “Vân Hỏa, ngươi còn .”_Cho dù tất cả sợ ngươi, đều ngươi, ngươi còn .”

Vân Hỏa đến bên ngoài nhà tranh thì ngừng , để Vân Tiêu xuống. Khang Đinh , Ba Hách Nhĩ lưu ở bên trong làm bạn với Cát Tang. Ngõa Lạp cũng ở ngoài cửa, còn tất cả giống đực trong bộ lạc. Nhóm giống đực tạo thành nửa vòng tròn, đem Vân Hỏa vây ở trong đó, trong mắt đều là đề phòng, là e ngại.

Ngõa Lạp mở miệng liếc Vân Tiêu núp ở trong n.g.ự.c Vân Hỏa _: “Đồ Tá, ngươi thể để cho làm bạn lữ của ngươi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

-“Hắn là bạn lữ của .”_Đôi mắt đỏ ngầu của Đồ Tá toát ngọn lửa.

Ngõa Lạp bình tĩnh _: “Ngươi sẽ mang đến cho vận rủi, sẽ hại . Chúng sẽ chiếu cố cho , ngươi .”

Triệu Vân Tiêu hiểu bọn họ gì, khẩn trương nắm lấy Vân Hỏa, lập tức rời chỗ . Vẫn thể tiếng của Cát Tang ở trong nhà tranh, Ngõa Lạp đổi mà _: “Đồ Tấ, ngươi nên lưng đeo lời nguyền rủa của Thần thú. Ta ngươi thích giống cái , nhưng mà ngươi sẽ hại , sẽ hại c.h.ế.t , sẽ mang cho tai nạ trí mạng. Ta lấy vinh quang của Vu sư đối với ngươi thề, sẽ chiếu cố , cho dù là bạch nguyệt tàn khốc nhất, cũng sẽ giúp bình an vượt qua.”

Vân Hỏa bốn phía một vòng, đó từng chữ từng câu kiên định với Ngõa Lạp_: “Hắn là bạn lữ của ! Là bạn lữ của Đồ Tá – Vân Hỏa! Ta sẽ để , nhưng chỉ cần lựa chọn khác, liền vĩnh viễn là bạn lữ của ! Trừ phi chính nguyện ý, nếu , bất kể ai tổn thương , bắt buộc , sẽ đem ở đây g.i.ế.c chết! Ngươi nhớ kỹ, là tất cả ! Bao gồm ngươi! Bao gồm Khâng Đinh! Bao gồm tấc cả giống cái và ấu tể trong bộ lạc! Ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t !

Nói như ở trong bộ lạc thú nhân tuyệt đối chỉ là ác linh mới thể , tất cả đều hít một ngụm lãnh khí lui về phía mấy bước. Ngõa Lạp cũng lời tàn nhẫn là cho hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch. Ông là giống cái, là Vu sư địa vị tôn quý trong bộ lạc, từng dám đối với ông lời ác độc như thế.

Bạn lữ của Ngõa Lạp, Lôi Áo cùng con trai Ô Đặc đến hai bên Ngõa Lạp. Bọn họ đều là thú nhân hướng Vân Hỏa rống giận. Vân Hỏa trong nháy mắt biến , so với tất cả giống đực thú nhân ở đây to lớn hơn nhiều, y há mồm chính là tiếng gầm rú rung trời động đất. Dã thú đỏ sẫm, hai cánh đỏ sẫm, hai mắt đỏ ngầu. Một móng vuốt của Vân Hỏa chụp mặt đất, bộ móng vuốt bén nhọn cắm mặt đất, đó y rút móng vuốt lên, mặt đất là một hố thật sâu.

Y mở lớn miệng, hai cái răng nanh thật dài như hai hai cây kiếm nhọn cong. Thú nhân răng nanh ở đấy vốn nhiều lắm, hơn nữa nào giống như Vân Hỏa răng nanh dài như , đáng sợ như . Mà Vân Hỏa khi biến , bộ lông vô cùng dày giống như khoác lên bộ lông hình khôi giáp. Các thú nhân đều là sắc mặt kinh biến. Thú nhân trưởng thành khi biến bộ lông dài ngắn, rậm dày, thô cứng cùng với bộ quần áo da thú liên quan, thể biến thành da lông như thì bộ quần áo da thú nhất định là do da thú của một dã thú vô cùng dũng mãnh chế thành.

Có một vị thú nhân lớn tuổi biến thành hình nhanh chóng tới bên cạnh Khang Đinh, thấp giọng mấy câu với ông. Khang Đinh đầu tiên là kinh hãi, đó ngay lập tức tiến lên một bước _: “Đồ Tá, lấy danh nghĩa tộc trưởng đối với Thần thú thề, sẽ bất luận kẻ nào khi dễ , thươn tổn , bắt buộc . Trừ phi lựa chọn khác, nếu vĩnh viễn là bạn lữ của ngươi.”

Vân Hỏa đối với bộ các thú nhân phát gào thét cảnh cáo, đó biến trở về hình . Y biến tở , Khanh Đinh liền thẳng y phục y. Triệu Vân Tiêu tình huống mặt làm cho mê . Vân Hỏa biến đổi trở liền lập tức hỏi_: “Sao ? Chúng về nhà ?”

Cùng với vẻ ác độc hiện lúc hung ác bất đồng, đối mặt với Vân Tiêu, khí thế của Vân Hỏa lập tức mềm nhũn . Y cúi đầu dám Triệu Vân Tiêu, chẳng qua là đem y phục Vân Tiêu sửa sang , đó hạ mắt _: “Vân Tiêu, ngươi sẽ ở tại nơi .”_Bốn ngày , y một mực luyện tập những lời .

Triệu Vân Tiêu huyết sắc mặt thoáng cái lui , lắp bắp hỏi_: “Cái gì…., ý gì ? Chúng , chúng ở chỗ ?”

-“Ta, , ngươi, ở , chỗ .”

Cuối cùng, đưa mắt thật sâu Vân Tiêu, Vân Hỏa le lưỡi l.i.ế.m liếm lòng bàn tay , mặt của , đó đột nhiên giương cánh, tránh khỏi tay Vân Tiêu bay lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-21.html.]

-“Vân Hỏa!”_Vân Tiêu kinh hoảng hô to, liền đưa tay bắt Vân Hỏa, Ngõa Lạp kéo .

Vân Hỏa bay lên cao, y ở đỉnh đầu Vân Tiêu xoay hai vòng, đó hướng về phía trong bộ lạc nổi giận gầm lên một tiếng, mở rộng cánh, về hướng y lúc đến mà bay .

-“Vân Hỏa!”_Dùng sức hất tay Ngõa Lạp , Triệu Vân Tiêu lảo đạo đuổi theo Vân Hỏa. Vân Hỏa ở bầu trời cố gắng nhịn xuống ý đầu , rống to một tiếng bi thương tuyệt vọng, y bay .

-“Vân Hỏa! Vân Hỏa ngươi trở !”_Triệu Vân Tiêu đuổi theo, nhưng vây lị, Ngõa Lạp cũng bắt . Trơ mắt vệt đỏ sẫm bay ngày càng xa, ánh mắt Triệu Vân Tiêu mơ hồ, ôm ngực.

-“Vân Hỏa… Ngay cả ngươi cũng … Không quan tâm …”_Trước mắt trở nên tối sầm, Triệu Vân Tiêu mất ý thức.

***

-“Rống……! Rống…….!”_Từ trong chỗ sâu rừng rậm, dã thú nổi điên phá hư hết thảy những gì y thấy . Vân Tiêu, Vân Tiêu, Vân Tiêu, …”A….! A……! Vân Tiêu! Vân Tiêu!”

Ngồi quỳ đất, Vân Hỏa hai tay ôm mặt, thống khổ gào thét. Bị Thần thù nguyền rủa y chỉ đỏ sẫm, hình cũng còn sót vẻ dữ tợn của dã thú, bất kể là hình thú hình cũng thời khắc nhắc nhở y là nguyền rủa, Thần thú vứt bỏ. Vốn là y nhận mệnh , nhưng mà y gặp Vân Tiêu, gặp trong lòng y. Y hận, y oán, tại hết đến khác đều là y! Tại ?

-“A…..! A……!”

Vân Tiêu…..Vân Tiêu của y.

Khi tỉnh , chính trong nhà tranh mờ tối, còn là sơn động quen thuộc, giường đá quen thuộc của . Triệu Vân Tiêu ngơ ngác nóc phòng, nước mắt ở khóe giọt giọt lăn xuống. Hắn quẳng . Lúc Minh Viễn vứt bỏ , tâm đau, khổ sở, đau lòng nhưng tuyệt vọng. Nhắm mắt , mắt là một màn Vân Hỏa rời đầu . Minh Viễn vứt bỏ là bởi vì yêu khác. Mà Vân Hỏa cần , thế nhưng ngay cả nguyên nhân cũng .

-“Ngươi tỉnh ?”_Ngõa Lạp đối phương thấy ông , đành lên tiếng.

Vân Tiêu mở mắt, thấy bên cạnh. Ngõa Lạp lau nước mắt cho , _: “Tối nay, ngươi cứ ở chỗ của , phòng của ngươi ngày mai mới thể sửa sang .”

Vân Tiêu thích , thích bất cứ nào ở chỗ . Hắn hiểu bọn họ đang gì, nhưng thể những thích Vân Hỏa. Những để cho và Vân Hỏa ở cùng một chỗ, bởi vì khi đuổi theo Vân Hỏa chính là ngăn cản , là ở nơi ngăn cản .

Triệu Vân Tiêu nghiêng đầu sang chỗ khác, mặt hướng tường, tránh Ngõa Lạp, trầm mặc. Ngõa Lạp ở trong lòng nhăn mày. Vị giống cái mới lúc cùng Vân Hỏa chuyện, ông tiếng của giống cái là tiếng ở nơi , giống cái hẳn là hiểu tiếng của bọn họ. Như chút phiền toái. Giống cái phận của Đồ Tá nên mới lệ thuộc y như . Chỉ để cho giống cái Đồ Tá là ác linh, giống cái mới hiểu rõ nổi khổ tâm củ bọn họ.

-“Ngươi nghỉ ngơi . Nơi nước.”_Đem một chén gốm đặt ở bên giường Ngõa Lạp ngoài. Nói là giường, chẳng qua cũng chỉ là mấy tấm da thú đặt mặt đất. Sau khi ông rời , Triệu Vân Tiêu đem co lai thành một đoàn, tiếng động mà . Ngắn ngủn trong một ngày, cuộc sống của liền đổi . Hắn một nữa quẳng .

Đi tới bên Triệu Vân Tiêu, Cát Tang để cho Khang Đinh cùng Ngõa Lạp ngoài, Khang Đinh yên lòng nhưng Cát Tang kiên trì. Không lay chuyển yêu cầu của Cát Tang, Khang Đinh vẫn là ngoài, Ngõa Lạp cũng ngoài cùng. Trong phòng chỉ còn Cát Tang cùng Triệu Vân Tiêu, Triệu Vân Tiêu đưa lưng về phía ông, vẫn giữ nguyên tư thế co rúc . Cát Tang gì, chỉ lặng yên y phục làm bằng da chuột độn thổ Triệu Vân Tiêu, trong mắt đều là nước mắt. Đồ Tá của ông, lợi hại, để cho giống cái của y chịu khổ.

Cát Tang một tay ôm bụng, một tay sờ nhẹ lên mái tóc mềm mại của Triệu Vân Tiêu, suy yếu _: “Cám ơn ngươi!”

Triệu Vân Tiêu run lên, từ từ xoay , thanh âm của Cát Tang. Nước mắt của Cát Tang và nước mắt của Triệu Vân Tiêu giống nhanh chảy xuống. Ông miễn cưỡng đối với Triệu Vân Tiêu mỉm _: “Cảm ơn ngươi, nguyện ý yêu Đồ Tá.”

Triệu Vân Tiêu “Đồ Tá”, chống đỡ thể dậy, thương tâm _: “Y quan tâm đến nữ ….”

Cát Tang cố nén ốm đau, ôm lấy Triệu Vân Tiêu_: “Cảm ơn ngươi, yêu Đồ Tá.”

-“Y cần ….”

Triệu Vân Tiêu ôm chặc lấy Cát Tang gầy đến giơ xương, thành tiếng_: “Y quan tâm nữa …..Vân Hỏa, quan tâm đến ….”

-“Thật xin …..thật xin …Cũng là bởi vì … Thật xin …”

Hai ôm chung một chỗ, cùng vì một mà thương tâm. Cát Tang vỗ nhẹ Triệu Vân Tiêu, tựa như vỗ nhẹ con của . Mười bốn năm, Đồ Tá của ông trưởng thành, uy mãnh như , tràn đầy sức mạnh thú nhân như . Cát Tang từng một theo sát Triệu Vân tiêu lời xin , bởi vì ông kiên trì đến hừng sáng để sinh hạ Đồ Tá, mới để cho y nhận lấy trừng phạt của Thàn thú. Đêm hồng nguyệt sinh hạ hài tử là lành, cơ hồ sẽ ai đêm hồng nguyệt sinh hạ hài tử. Ông thể kiên trì, cũng là do ông sai. Cho nên Thần thú mới thể trừng phạt ông, để cho ông mất con trai, để cho ông nhiễm bệnh nặng.

-“A…”_Cát Tang buồn bực hừ một tiếng, dùng sức đè bụng. Triệu Vân Tiêu vội vàng buông ông , xoa mặt một chút. Thấy Cát Tang sắc mặt xám trắng, một đầu mồ hôi lạnh, thống khổ che dày, lập tức hô lên_: “Người! Nhanh lên, ai !”

Đi ngoài liền thấy Khang Đinh ôm lấy Cát Tnag nhà tranh lớn mà Vân Hỏa dẫn , Triệu Vân bối rối chạy tới. Chạy tới cửa, đến tiếng la của Khang Đinh_: “Cát Tang! Cát Tang!”

Cắn cắn miệng, Triệu Vân Tiêu vẫn là cất bước trong nhà tranh. Cát Tang một tay gắt gao ôm bụng của , Ngõa Lạp uy ông dùng dược. Cát Tang thế nhưng nghiêng đầu qua uống, tựa giống như thái độ của Triệu Vân Tiêu mới đối với Ngõa Lạp. Khang Đinh đoạt lấy dược từ trong tay Ngõa Lạp, cầu khẩn để cho Cát Tang uống. Cuối cùng, Cát Tang vẫn dùng dược, nhưng mà vẫn là thống khổ chuyển biến .

Khang Đinh giúp đỡ Cát Tang xoa ấn nơi đau đớn, Ngõa Lạp thở dài lên, xoay liền tháy Triệu Vân Tiêu ở nơi đó. Ông nghĩ tới vài lời, nhưng Triệu Vân Tiêu lui về phía mấy bước, đề phòng ông. Ngõa Lạp thở dài, đối với Triệu Vân Tiêu khẽ gạt đầu, ngoài. Triệu Vân Tiêu ông rời , bỗng thoải mái hơn một chút, nhưng mà Cát Tang còn đang thống khổ. Hắn khi do dự một hồi lâu thì

Loading...