Hỏa Vân Ca - Chương 192: Cơn ghen và những vị khách

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:33:45
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn trẻ con thích món trứng cuộn. Nhân lúc chúng còn đang chơi bên ngoài, Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi liền bếp làm món , Bát Đồ phụ một tay. Dạo Bát Đồ béo lên trông thấy, Vân Hỏa bắt đầu nghĩ xem nên kiểm soát chuyện ăn uống của chúng . Nhị tể, Tam Tể và Tứ Tể đang bên bàn dài trong phòng ăn, mỗi đứa cầm một cuốn trứng làm xong mà gặm.

Trong phòng khách, Ngõa Lạp, Vân Tiêu, Cát Tang, Mai Luân và Áo Ôn, những giống cái, đang tấm thảm lò sưởi để kiểm kê đồ dự trữ của bộ lạc. Trên thảm bày hai đĩa trứng cuộn. Bộ lạc hiện tại tích trữ bao nhiêu thức ăn, còn cần bao nhiêu lương thực và da thú, bao nhiêu lúa thóc, bao nhiêu vải lụa tơ tằm, tất cả đều thống kê một cách đại khái, như mới tính mỗi ngày trong Bạch Nguyệt kì thể tiêu hao tối đa bao nhiêu nhu yếu phẩm.

Hai tiểu thú Á Lập Thụy và Cách A Tư đang chơi cùng các ấu tể nhà Cát Tang, Ngõa Lạp và Mai Luân. Kiều Mã Tư, Sut và Bellamy còn vững, ba tiểu thú lăn lộn thành một cục với Á Lập Thụy và Cách A Tư, đứa cắn đứa , đứa cắn đứa nọ, nhưng cả năm đứa đều răng nanh nên chỉ như gãi ngứa cho . Mọi đều mang theo các ấu tể còn ẵm bồng bên . Lục tể trong thú hình đang cạnh Bối Tháp Nhi, tò mò Bối Tháp Nhi, đôi cánh nhỏ màu trắng cứ chốc chốc phập phồng. Bối Tháp Nhi ngủ, một tay nắm viên xích tinh thạch ấm áp, một tay níu lấy ngón tay a ba, mắt cứ dán chặt đôi cánh của Lục tể. Bỗng dưng, bên ngoài vang lên tiếng hú báo động của thú nhân Bạch Vũ, đó là tín hiệu lạ xuất hiện.

Mấy lập tức ngừng chuyện, Ngõa Lạp dậy tới bên cửa sổ, đẩy cửa ngoài. Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường từ trong bếp bước , hỏi: “Vân Tiêu, bên ngoài chuyện gì ? Có đến ?”

Y lắc đầu. Quách Hành Lỗi : “Ta ngoài xem .”

“Ta cùng ngươi.”

Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi ngoài. Ngõa Lạp ngoài, : “Thú nhân Bạch Vũ bay lên .”

Trên bình nguyên Tùng Sơn, bọn trẻ đang chơi tìm đồ cũng thấy tiếng hú của các thúc thúc Bạch Vũ. Thấy các thúc thúc bay lượn trời, bọn trẻ lập tức tụ tập .

Vân Hỏa đang bận rộn huyệt động ở vách núi, tiếng hú liền lập tức biến thành dã thú bay về phía phát âm thanh. Hắn giọng của Hồng Xích.

Lẽ giờ Hồng Xích đang dẫn các tộc nhân thu thập thức ăn trong rừng Xương Sườn, “về sớm”. Bay tới , Vân Hỏa thấy lưng Hồng Xích một bầy “dã thú” rõ ràng thú nhân Bạch Vũ, đôi thú đồng màu đỏ rực của khẽ trầm xuống.

“Hách nha––”

Hồng Xích cất lên những tiếng hú dài đặc trưng của thủ lĩnh thú nhân Bạch Vũ. Hễ thấy tiếng hú của , các thú nhân Bạch Vũ đều hưởng ứng bằng những tiếng thét vang, đó là cách họ báo cho kẻ lạ mặt tiến lãnh địa rằng họ mới là chủ nhân nơi , kẻ đến coi chừng.

Vân Hỏa đáp xuống một đỉnh núi, đợi Hồng Xích bay gần thì biến thành hình . Trên bầu trời là các thú nhân Bạch Vũ, còn thú nhân Ban Đạt Hi của bộ lạc thì tập trung tường thành mới của họ. Bóng hình màu đỏ rực ngọn tùng xa xa, cùng với bầy thú nhân Bạch Vũ đang dần bay tới chính là chỗ dựa vững chãi cho các thú nhân của bộ lạc Ban Đạt Hi. Không ai lo lắng tới là ai, chỉ sự tò mò thông thường. Bach và chín tùy tùng của Vân Hỏa bay về phía .

“Cô cô.” Hồng Xích hạ xuống mặt Vân Hỏa. *Vân Hỏa, tới.*

Vân Hỏa về phía Hồng Xích, tốc độ của Hồng Xích nhanh, những kẻ vẫn còn ở xa. Hắn hỏi: “Người nào?”

“Cô cô.” *Kẻ ngươi đưa cho lông vũ.* Nói đến đây, Hồng Xích giang rộng đôi cánh của , chiếc lông vũ chính là nhổ từ cánh , nhớ rõ.

“Ngươi về nhà , đừng để Vân Tiêu ngoài.”

Hồng Xích bay lên, lòng phơi phới, về nhà xem Bối Tháp Nhi thôi~

“Đừng chỉ mải xem Bối Tháp Nhi, bảo Vân Tiêu ở yên trong nhà đừng ngoài.”

“Cô cô.” *Biết .*

Hồng Xích bay . Vân Hỏa tại chỗ chờ “khách”.

Bách Nhĩ và những khác đáp xuống, Bách Nhĩ biến thành hình , hỏi: “Đồ Tá, là ai ?”

“Là bọn Nặc Nhĩ Lặc.”

“Tộc trưởng bộ lạc Hắc Vũ?” Bách Nhĩ sang mấy khác cũng hóa thành hình , vẻ mặt ai nấy đều như –– Tộc trưởng Nặc Nhĩ Lặc đến lúc ?

Hồng Xích về, Vân Tiêu và liền yên lòng. Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi ngoài xem tình hình cũng tiếp tục làm món trứng cuộn. Hồng Xích a cha đang làm trứng cuộn, liền lẽo đẽo theo định ăn, nhưng khi ngang qua phòng khách, bước chân bỗng khựng , con ngươi đỏ rực tụ đầy hàn quang.

“Cô!” *Bối Tháp Nhi!*

Vân Tiêu còn đang thắc mắc giọng điệu của Hồng Xích đằng đằng sát khí, thì thấy bước thẳng đến mặt y và Bối Tháp Nhi, cúi xuống túm lấy Lục tể ném văng ngoài.

“Hồng Xích!”

“Lục tể!”

“Ngao!”

“Oa a…”

Tất cả các giống cái nhỏ mặt ở đó đều thở băng giá của Hồng Xích doạ cho bật , kể cả Bối Tháp Nhi. Ngay cả Người Cao To cũng sợ đến mức dựng thẳng đuôi lên. Lục tể ném văng , ngơ ngác lắc lắc cái đầu nhỏ, hiểu chuyện gì đang xảy .

Áo Ôn đau lòng ôm lấy Lục tể biến thành hình , vội vàng xoa xoa nắn nắn. Vân Tiêu ôm lấy Bối Tháp Nhi, một tay giữ chặt cổ tay Hồng Xích đang lạnh mặt: “Hồng Xích, ngươi ném Lục tể làm gì?” Chẳng Hồng Xích chấp nhận Lục tể ?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cát Tang và Ngõa Lạp cũng vội ôm những đứa con giống cái bảo bối đang ré của , hiểu Hồng Xích đột nhiên nổi cơn tam bành gì. Hồng Xích mặc kệ a ba của ở đó , gầm gừ cảnh cáo Lục tể: “Cô!” *Không gần Bối Tháp Nhi!*

Ở đây chỉ Vân Tiêu, Cát Tang và Ngõa Lạp hiểu lời của Hồng Xích. Lục tể vốn , thủ lĩnh cảnh cáo như liền sợ hãi oà lên. Áo Ôn xót con đến đỏ cả mắt, nhưng thể trách cứ Hồng Xích.

Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường bếp vội vã chạy , miệng hỏi: “Vân Tiêu, thế? Sao bọn nhỏ ?”

“Háp!” Hồng Xích vẫn đang trừng mắt giận dữ với Lục tể. Hiểu Hồng Xích nổi giận, Vân Tiêu một tay ôm Bối Tháp Nhi dậy, miệng vội : “Con đưa Hồng Xích lên lầu, phụ , a cha, hai làm chút đồ ăn ngon dỗ bọn nhỏ .”

“Cô cô!” *Bối Tháp Nhi là của ! Không cho nó chạm Bối Tháp Nhi!*

“Oa a oa a…” Lục tể càng to hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-192-con-ghen-va-nhung-vi-khach.html.]

Quách Hành Lỗi và Triệu Phú Cường mặt đầy kinh ngạc, Hồng Xích ? Cát Tang và Ngõa Lạp cũng lộ vẻ sững sờ. Vân Tiêu ngẩn , y kéo Hồng Xích lên lầu, vẫn còn đang tức giận: “Cô cô!” *Nó chạm Bối Tháp Nhi của !*

“…Lục tể chạm Bối Tháp Nhi, nếu chạm Bối Tháp Nhi .”

“Cô!” *Có chạm! Trên Bối Tháp Nhi mùi của nó!*

Vân Tiêu lôi Hồng Xích lên lầu. Người Cao To hoảng sợ do dự một hồi cũng theo. Người lầu thấy tiếng đóng cửa, Vân Tiêu đưa kẻ đang sôi m.á.u phòng. Áo Ôn lập tức hỏi: “Ngõa Lạp đại nhân, thủ lĩnh Hồng Xích làm ? Ta thích Lục tể, nhưng thể ném Lục tể như thế .” Áo Ôn coi Lục tể như con đẻ, đến đây nước mắt liền rơi.

Ngõa Lạp thở dài, chút bất đắc dĩ vỗ về Kiều Á và Kiều Đinh đang oà trong lòng , : “Hồng Xích chỉ là thích Lục tể ở quá gần Bối Tháp Nhi thôi.”

A? Áo Ôn hiểu. Ngõa Lạp cũng giải thích nhiều, Hồng Xích giống các thú nhân giống đực bình thường, lẽ chỉ là dục vọng chiếm hữu của một cha mà thôi.

Triệu Phú Cường và Quách Hành Lỗi mấy , hai bèn bế năm ấu tể giống đực đang ngơ ngác là Á Lập Thụy, Cách A Tư, Kiều Mã Tư, Sut và Bellamy bếp, pha cho mỗi đứa một chén sữa thú. Sau đó, hai làm sữa trái cây để dỗ Alvin, Ngải Vũ, Kiều Á, Kiều Đinh và Lục tể đang tủi nhất.

Trong phòng, Hồng Xích vẫn nguôi giận. Hắn lau sạch mùi của giống đực “khác” Bối Tháp Nhi, nhưng Bối Tháp Nhi đang , Bối Tháp Nhi sợ .

“Cô cô!” *Ta Bối Tháp Nhi mùi của giống đực khác!* Tiếp đó, quát Người Cao To: “Cô cô!” *Ngươi bảo vệ Bối Tháp Nhi của !*

“Ô––” Người Cao To sợ hãi ôm đầu.

“Hồng Xích!” Vân Tiêu gọi Người Cao To gần, xoa đầu nó an ủi, kiên nhẫn với Hồng Xích: “Lục tể chỉ là ấu tể, cũng giống như Hồng Tể và mấy đứa , là ca ca thôi.”

“Cô cô!” *Không giống! Nó là giống đực!*

Theo lý lẽ của Hồng Xích, mấy đứa trẻ giống đực trong nhà là ca ca của Bối Tháp Nhi, nhưng bên ngoài, bất kể là ấu tể trưởng thành, hễ là giống đực thì tiếp cận Bối Tháp Nhi. Có lẽ điều cũng liên quan đến địa vị của Hồng Xích trong nhà. Ở nhà, và Vân Hỏa địa vị ngang , quyền áp chế tuyệt đối đối với mấy ấu tể. với những giống đực “bên ngoài”, Hồng Xích sẽ cảm thấy uy hiếp. Hồng Xích sẽ giải thích tâm lý của , và Vân Tiêu cũng chỉ cho rằng đó là dục vọng chiếm hữu của một cha.

Bối Tháp Nhi vẫn , dường như cảm nhận khí xung quanh . Vân Tiêu bảo Người Cao To qua chỗ , để khỏi Hồng Xích quát mắng nữa. Y vỗ về Bối Tháp Nhi, đành : “Bối Tháp Nhi sợ bộ dạng của ngươi, ngươi bình tĩnh một chút .”

Lồng n.g.ự.c Hồng Xích phập phồng kịch liệt, thở băng giá dần dần lắng xuống.

“Cô cô.” *Ta ôm Bối Tháp Nhi, Bối Tháp Nhi sợ .*

“Vậy ngươi đừng tức giận nữa.”

“Cô.” *Ta giận. Trên Bối Tháp Nhi mùi của giống đực khác!* Hồng Xích vẫn canh cánh chuyện .

Đây cũng là đầu tiên Vân Tiêu thấy Hồng Xích nổi giận đến . Hôm nay cũng là đầu Bối Tháp Nhi chơi cùng những đứa trẻ khác, ai ngờ Hồng Xích bắt gặp. Vân Tiêu trấn an: “Đợi lát nữa Bối Tháp Nhi nín , hoặc ngủ , ngươi cọ sạch mùi .”

Hàn quang trong mắt Hồng Xích tức thì tan biến, gì nữa. Vân Tiêu chuyên tâm dỗ Bối Tháp Nhi, dỗ chừng hơn hai mươi phút, Bối Tháp Nhi mới nín . Vân Tiêu xuống bên cạnh Hồng Xích, ánh mắt vẫn luôn dán chặt Bối Tháp Nhi. Một tay vẫn vỗ về Bối Tháp Nhi, Vân Tiêu nắm lấy tay Hồng Xích, nhẹ nhàng, từ từ đặt lên Bối Tháp Nhi, dịu dàng dỗ dành: “Bối Tháp Nhi, đây là a cha Hồng Xích, sợ nhé.”

Bối Tháp Nhi vẫn còn thút thít, nhưng dấu hiệu to nữa. Hồng Xích dám nhúc nhích, nén thở của xuống mức thấp nhất. Vừa chạm Bối Tháp Nhi, Hồng Xích lập tức biến thành cha Bạch Vũ dịu dàng mà trong mắt chỉ Bối Tháp Nhi. Vân Tiêu khẽ hát bài ru, mắt Bối Tháp Nhi từ từ khép , mệt , nó ngủ.

Nắm tay Hồng Xích, Vân Tiêu dạy vỗ nhẹ Bối Tháp Nhi. Hồng Xích nín thở, nhẹ nhàng vỗ tay lên xuống. Bàn tay nhỏ của Bối Tháp Nhi trong lúc vô thức quơ quơ chạm mu bàn tay Hồng Xích, đôi cánh của “bá” một tiếng liền bung . Cú giang cánh khiến Bối Tháp Nhi đang thiu thiu ngủ mở mắt . Vân Tiêu tưởng dọa nó, vội vàng vỗ về, nào ngờ, Bối Tháp Nhi chằm chằm hai đôi cánh trắng muốt .

Vân Tiêu con trai, sang Hồng Xích đang dám động đậy, khẽ : “Hồng Xích, ngươi thử vỗ cánh từ từ xem, chậm một chút thôi.”

Hồng Xích vỗ cánh thật chậm, thật chậm, thể thấy rõ ánh mắt Bối Tháp Nhi đang dõi theo đôi cánh của . Ngay đó, tim Hồng Xích gần như ngừng đập.

“A a.” Bối Tháp Nhi kêu lên, bàn tay nhỏ nắm thành quyền, vẻ phấn khích. Đôi mắt đỏ của Hồng Xích tức thì sáng rực. Vân Tiêu kinh ngạc vô cùng: “Hồng Xích, Bối Tháp Nhi thể rõ cánh của ngươi ?” Bối Tháp Nhi còn đầy hai tháng. Y cứ ngỡ nó chỉ thể thấy một màu trắng mà thôi.

“A a.” Tiếng kêu của Bối Tháp Nhi gần như làm tan chảy trái tim Hồng Xích. Ngay đó, tim một nữa ngừng đập. Bối Tháp Nhi đang dõi theo đôi cánh của bỗng mỉm , nó với .

“Cô!” Lần đầu tiên thấy Bối Tháp Nhi , Hồng Xích nháy mắt mất hết lý trí, cúi đầu liền l.i.ế.m lên nụ của nó.

“Oa a!”

Kết quả, thể tưởng tượng .

Vân Hỏa, vẫn chuyện Hồng Xích nổi cơn tam bành ở nhà, lúc đang ở trong phòng nghị sự của thành Ban Đạt Hi. Phòng nghị sự ngay lối thành, là nơi Vân Hỏa quy hoạch để các tộc nhân hội họp. đầu tiên sử dụng là để chiêu đãi tộc trưởng bộ lạc Hắc Vũ Nặc Nhĩ Lặc và đoàn của . Trước tiết Hỏa Diễm, Nặc Nhĩ Lặc dẫn các tộc nhân đến nơi ở mới của bộ lạc Ban Đạt Hi. So với , Nặc Nhĩ Lặc vẻ trang trọng hơn nhiều. Những tộc nhân cùng cũng là những đến đây . Tuy nhiên, Nặc Nhĩ Lặc còn mang theo một nữa, chính là tộc trưởng đương nhiệm của bộ lạc Á Mua, Đức Lai.

Chuyện bộ lạc Ban Đạt Hi di dời là bí mật, và chuyện bộ lạc Hắc Vũ hộ tống họ cũng . Nếu chỉ thế thì cũng gì. khi bộ lạc Hắc Vũ trở về mang theo một lượng lớn da và xương của vô thú, điều đủ để gây nên sóng to gió lớn.

Tộc trưởng Đức Lai của bộ lạc Á Mua, vốn quan hệ thiết nhất với bộ lạc Hắc Vũ, lập tức đích đến bộ lạc Hắc Vũ để tìm hiểu tình hình. Nặc Nhĩ Lặc giấu chuyện thú châu, nhưng kể chi tiết cho Đức Lai về nguồn gốc của da thú và xương thú. Hắn cũng rõ rằng khi đến bộ lạc Ban Đạt Hi để giải thích, đối phương những chấp nhận lời giải thích của mà còn chỉ cho họ phương pháp bảo quản thịt đơn giản.

Đức Lai, vốn nhận thức sâu sắc về sự đáng sợ của con thú nhân màu đỏ rực thuộc bộ lạc Ban Đạt Hi, khi trò chuyện sâu với Nặc Nhĩ Lặc, mất mấy tháng trời mới hồn. Con thú nhân màu đỏ rực đáng sợ đó ngay cả Thực Nhân Ma thú hung tàn cũng thu phục , thậm chí còn cùng Thực Nhân Ma thú g.i.ế.c c.h.ế.t bảy trưởng mao nhân!

Vậy mà đối phương bỏ qua hiềm khích xưa, tặng cho bộ lạc Hắc Vũ da và xương vô thú quý giá, cùng một loại thực vật mà họ từng thấy. Đức Lai, gần đây luôn ảnh hưởng bởi những “lời đồn”, chút sốt ruột. Thấy bộ lạc Hắc Vũ và bộ lạc Ban Đạt Hi kết thành , còn nhận nhiều “ân huệ” từ Thần Thú qua bộ lạc Ban Đạt Hi, Đức Lai khi họp kín với các trưởng lão và vu sư trong bộ lạc liền vội vã tìm đến Nặc Nhĩ Lặc, hy vọng thể giúp gặp mặt con dã thú màu đỏ rực .

Nặc Nhĩ Lặc tuy cho Đức Lai phương pháp dùng muối quả để bảo quản thịt, nhưng Đức Lai hiểu rõ, so với bộ lạc Hắc Vũ kết minh với bộ lạc Ban Đạt Hi, bộ lạc Á Mua thực sự phát triển thì thể chỉ dựa bộ lạc Hắc Vũ, họ cũng kết thành với bộ lạc Ban Đạt Hi. Một bộ lạc thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t vô thú, dễ dàng thu phục Thực Nhân Ma thú, điều đó ý nghĩa gì? Nặc Nhĩ Lặc hiểu, Đức Lai còn hiểu rõ hơn.

Đối với yêu cầu của Đức Lai, Nặc Nhĩ Lặc chút khó xử. Hắn thể đoán nếu đưa Đức Lai đến, con dã thú màu đỏ rực sẽ khó chịu đến mức nào. bộ lạc Hắc Vũ và bộ lạc Á Mua vốn là bộ lạc kết minh, khi Vân Hỏa “dạy dỗ” một trận, hai bộ lạc càng mối quan hệ cùng chung hoạn nạn. Không chịu nổi lời khẩn cầu hết đến khác của Đức Lai, Nặc Nhĩ Lặc đành chỗ khó của , và rằng, nhiều nhất chỉ thể giúp Đức Lai gặp Vân Hỏa, còn đối phương chấp nhận Đức Lai , đồng ý kết thành với bộ lạc Á Mua , thể đảm bảo. Về điều , Đức Lai bảo Nặc Nhĩ Lặc yên tâm, thứ chỉ là một cơ hội.

Để làm Vân Hỏa bất mãn, Đức Lai mang theo một tộc nhân nào. Hắn tự mang theo lễ vật tặng cho con dã thú màu đỏ rực và bộ lạc Ban Đạt Hi, theo đội ngũ của Nặc Nhĩ Lặc tiến rừng Xương Sườn. Họ rừng lâu thì thú nhân Bạch Vũ [Thực Nhân Ma thú] phát hiện, đó “áp giải” một mạch đến bình nguyên Tùng Sơn.

Nặc Nhĩ Lặc từng đến bình nguyên Tùng Sơn, nhưng khi trở nơi nữa, càng thêm chấn động những gì thấy. Những ngôi nhà xinh chính là nhà mới của bộ lạc Ban Đạt Hi ?! Nặc Nhĩ Lặc kinh ngạc đến rớt cằm, Đức Lai còn kinh ngạc hơn, thậm chí còn ảo giác rằng “đó hẳn là nơi ở của Thần Thú”. Nhất là khi thấy từ trung bóng hình thú nhân màu đỏ rực vô cùng cường tráng đang ngọn tùng, lưng thú nhân, chân núi là một khu nhà đến lời nào tả xiết. Khoảnh khắc , Đức Lai tin “lời đồn” đang lan truyền khắp các khu rừng Thú Nhân. Không, đó là lời đồn, mà là sự thật

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Loading...