Hỏa Vân Ca - Chương 174
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:33:27
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã từng, y khao khát một đứa con đến nhường nào, mà chỉ thể hết đến khác thất vọng. Giờ đây, đứa con của y sắp chào đời, dù cơn đau gần như xé nát thể, nhưng đây là nỗi đau hạnh phúc nhất thế gian.
Cát Tang và Ngõa Lạp giúp Vân Tiêu cởi bỏ trường quần, đắp lên y một tấm da thú dày sẫm màu. Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể sức giãy giụa trong lòng A Mỗ và Hồng Xích. Nét mặt Vân Hỏa và Hồng Xích đều căng thẳng lạ thường, Vân Hỏa ghì chặt Hắc Tể và Hồng Tể, Hồng Xích thì giữ Đại Tể. Ba ấu tể cắn cào, thét lên đòi đến bên A Ba.
Tấm da thú treo hai hàng rào ngăn cách Vân Tiêu với ái nhân và các con của y. Đứa trẻ trong bụng đang cố gắng quẫy đạp, thoát khỏi thể A Ba. Vân Tiêu cắn chặt tấm da thú, móng tay vì dùng sức quá độ mà bấm sâu da thịt trong lòng bàn tay. Y kêu la, vì bạn lữ, các con và ca ca của y sẽ lo lắng.
Vân Tiêu cố nén đau, nhưng trong mắt Ngõa Lạp là lửa giận ngút trời. Hắn đỡ Vân Tiêu dậy, nhân lúc y thở dốc liền giật tấm da thú mà y đang cắn , : “Đừng gắng gượng, lúc ngươi cần để ý đến bọn họ, đau thì cứ kêu lên .”
Không còn thứ gì để bấu víu kìm nén, Vân Tiêu nhịn nữa mà bật tiếng kêu: “Ách, a…”
Mấy vốn còn đang thắc mắc vì Vân Tiêu chỉ rên khẽ chứ gào lên đau đớn như Mai Luân và những khác lúc , trong nháy mắt hiểu . Vân Hỏa bật phắt dậy, Hắc Tể và Hồng Tể trong lòng thấy tiếng kêu thống khổ của A Ba thì càng giãy giụa dữ dội hơn.
“Ba ba ba ba ba yêu yêu yêu yêu!” A Ba, A Ba, A Ba, ở bên A Ba!
“Ngô… Ân…”
Vân Tiêu cắn môi, thể hết đến khác gồng lên, căng cứng. Ngõa Lạp đầu, gầm lên với những hàng rào: “Các ngươi cút hết ngoài cho ! Các ngươi ở đây Vân Tiêu dám kêu! Hắn cứ chịu đựng! Cút hết ngoài!”
Đây là đầu tiên Ngõa Lạp văng lời thô tục kể từ khi tiếp xúc với những bộ phim của “loài hiện đại”.
“Ba ba ba ba!”
Mặt ba Đại Tể đầm đìa nước mắt nước mũi, chúng A Ba, A Ba! Kì La mặt mày trắng bệch, cắn chặt môi, gọi: “A Ba, con ngoài đây, đừng gắng gượng, đừng nhịn nữa, ô…” Nói dứt lời, Kì La cũng kìm mà bật nức nở.
Đôi mắt Vân Hỏa gần như hóa thành màu đỏ. Hắn một tay ôm lấy Hắc Tể và Hồng Tể đang ngừng giãy giụa, tay đoạt lấy Đại Tể từ trong lòng Hồng Xích, bỏ một câu “Các ngươi ở đây”, cất bước vòng qua hàng rào.
“Đồ Tá!”
Vừa vòng qua hàng rào, cảnh tượng đầu tiên Vân Hỏa thấy chính là bạn lữ của đang cố gắng chịu đựng cơn đau cùng cực giường. Hắn thả ba ấu tể đang vươn tay đòi A Ba xuống, bước đến bên giường.
“Ba ba ba ba, yêu yêu, oa a…” Ba Đại Tể nhảy lên giường, dùng hết sức bình sinh ôm lấy A Ba. A Ba đang đau, A Ba đang đau.
Vân Hỏa kéo Ngõa Lạp đang tức giận dậy, xuống vị trí của , để bạn lữ tựa lòng . Hắn bình tĩnh hôn lên trán Vân Tiêu, nắm lấy tay của y: “Ta ở đây với ngươi.”
“Ngô… A…”
Vân Tiêu vốn đang kiên cường, nhưng ngay khoảnh khắc tựa lòng Vân Hỏa, tất cả dũng khí và sự mạnh mẽ dường như tan biến hết, y cuối cùng thể kìm nén nữa mà gào lên.
Chẳng hiểu vì , trong thời khắc căng thẳng , những khác mặt tại đây khỏi thấy hốc mắt ươn ướt. Ngõa Lạp hít một thật sâu, nhanh chóng : “Đại Tể, Hắc Tể, Hồng Tể, nắm lấy tay A Ba các con, truyền sức mạnh cho !”
“Ba ba ba ba…” Ba Đại Tể luống cuống nắm lấy tay trái của A Ba.
“Đồ Tá, đỡ phần của Vân Tiêu lên cao một chút, bụng y lớn quá, tiện dùng sức.”
Vân Hỏa nhích .
Một tay là bạn lữ, một tay là các con, mồ hôi của Vân Tiêu hòa cùng nước mắt đau đớn lã chã rơi. Ba Đại Tể l.i.ế.m mồ hôi và nước mắt cho A Ba, Hồng Tể thậm chí còn định cắn nát cổ tay để A Ba uống máu, truyền sức mạnh cho .
“Bảo bối, bảo bối… A…!”
“Ba ba ba ba…”
“Kêu, kêu , bảo , mau, ngoài…”
“Yêu yêu yêu yêu! Yêu yêu yêu!” Đệ , mau đây.
Kì La ở bên hàng rào gọi lớn: “Đệ ! Các mau đây!”
Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ cùng gọi: “Đệ ! Các mau đây!”
“Ách a…! A…!”
Hồng Xích đó, hai nắm tay siết chặt, đôi con ngươi đỏ rực lạnh lẽo và sâu thẳm lạ thường. Hắc Tể bò đến bên chiếc bụng to đang động đậy của A Ba, sờ hôn lên bụng , giục các mau . Ba Đại Tể còn thế nào là giống cái, đối với chúng, A Ba chính là A Ba. Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ là những đứa trẻ lớn hơn, thể ở bên cạnh A Ba, chúng bèn cất tiếng gọi lớn, cổ vũ cho A Ba, giục các mau đời.
Bên ngoài sơn động, tất cả tộc nhân của bộ lạc Ban Đạt Hi cùng các thú nhân Bạch Vũ đều thắt cả cõi lòng. Ngay cả những thú nhân Bạch Vũ hôm nay phụ trách săn ở rừng Xương Sườn cũng khởi hành, mà tụ tập cả ngoài sơn động chờ tin.
Cát Tang tự đỡ đẻ cho Vân Tiêu, Áo Ôn và Đế Nặc phụ giúp, còn Ngõa Lạp thì ở bên cạnh chăm chú theo dõi tình hình của y. Hắn là duy nhất trong đám đông ngoài Vân Tiêu bạch quang, chỉ là bạch quang của nhiều nhất cũng chỉ thể xuất hiện trong hai phút, để dành cho thời điểm mấu chốt nhất.
Vân Hỏa vẫn ôm chặt bạn lữ, cho y một chỗ dựa vững chắc. Không ai thể căng cứng đến cực hạn. Mỗi một tiếng kêu đau của Vân Tiêu đều khiến kìm mà biến thành thú hình. Vân Hỏa thực sự cảm nhận vì lúc giống cái sinh sản, bạn lữ giống đực thể ở bên cạnh. Nỗi đau của bạn lữ quả thực sẽ khiến giống đực thể khống chế nổi. Vân Hỏa sẽ chịu thua. Bạn lữ của đang vì mà chịu khổ, thể khống chế bản , thể để bạn lữ một gánh chịu nỗi đau .
“Một hai, dùng sức!”
“A ách… a…”
Thân thể hết đến khác căng cứng, mềm nhũn. Mồ hôi làm mờ tầm mắt, Vân Tiêu chỉ cảm thấy thể như sắp xé toạc, hạ đau đến mức còn giống như một bộ phận của chính nữa.
Ba Đại Tể còn kêu “ba ba” á á nữa, thậm chí phát âm thanh lớn nào. Ba Đại Tể nỗi đau của A Ba dọa sợ c.h.ế.t khiếp. Hắc Tể và Đại Tể sờ tới sờ lui bụng A Ba, nước mắt làm ướt đẫm áo, giục các mau . Hồng Tể cắn nát cổ tay , đưa đến bên miệng A Ba.
Trong mơ hồ, một vị ngọt tanh trôi miệng, Vân Tiêu thậm chí phân biệt nổi đó là gì. Y chỉ thể thấy Ngõa Lạp và Cát Tang liên tục hô: “Một hai, dùng sức!”
“A…!”
Nửa giờ trôi qua, đứa trẻ vẫn dấu hiệu chào đời. Ngõa Lạp pha một chén nước thú châu. Vân Hỏa nhận, một tay ôm chặt bạn lữ, tay nắm lấy tay y, truyền cho y sức mạnh. Đại Tể cần Ngõa Lạp đút cho A Ba, nó quệt vội nước mắt mặt, lấy bát từ tay Ngõa Lạp, đút cho A Ba uống. Vân Tiêu đau đến mức thể uống nổi, Vân Hỏa bèn lên tiếng: “Đại Tể, con đút cho A Cha, A Cha mớm cho A Ba.”
Đại Tể nâng bát, đút cho A Cha uống. Vân Hỏa ngậm một ngụm, cúi đầu mớm cho bạn lữ đang run rẩy vì đau đớn. Vân Tiêu, áo và tóc đều ướt đẫm mồ hôi, tranh thủ lúc uống nước thú châu nghỉ ngơi một lát, đó cắn chặt răng, một nữa dùng sức.
“Ngô…!”
Mười phút nữa trôi qua, ngay lúc đang nín thở chờ đợi, một tiếng kêu kinh ngạc của Cát Tang lập tức như liều thuốc trợ tim cho tất cả.
“Đầu! Nhìn thấy đầu ! Vân Tiêu! Dùng sức!”
Ánh mắt Vân Hỏa nhất thời trợn tròn, bốn đứa trẻ nhà Kì La càng kêu lớn hơn: “A Ba! Cố lên! Các ! Mau đây! Cố lên!”
“A…!”
“Ra , ! Vân Tiêu, dùng sức nữa ! Sắp !”
Móng tay quá dài của Vân Hỏa làm rách da tay chính .
“A…! A ách…!”
“Ba ba ba ba ba ba!”
“Đầu, đầu! Đầu ! Vân Tiêu!”
“A ách…!”
“Ra !”
Cát Tang dùng hai tay kéo ngoài, một hài nhi đẫm m.á.u kéo từ trong cơ thể Vân Tiêu, ngay đó là một tiếng vang dội, đầy nội lực.
“Oa a!”
Nhìn đứa trẻ đó, tim Vân Hỏa gần như ngừng đập, Vân Tiêu thì thở hổn hển từng , từng giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Ra một đứa …
“A Mỗ! Là giống đực giống cái ạ!” Nếu sợ thấy thể A Ba, Kì La nhất định chạy tới .
“Oa a! Oa ô! Ngao ô~”
“Là tiểu giống đực! Là tiểu giống đực giống A Cha con đó!”
Cắt dây rốn, ôm trong lòng tiểu dã thú màu đỏ hai tiếng biến thành thú hình, Cát Tang kìm nước mắt. À, vẫn đủ chính xác. Tiểu dã thú đỏ rực, chóp tai và chóp đuôi của nó màu đen, đó là màu của A Ba.
“Áo Ôn, ngươi ôm đứa trẻ . Cát Tang, Vân Tiêu còn một đứa nữa.”
Cát Tang nhanh chóng hồn, vội vàng giao tiểu dã thú cho Áo Ôn, lau mặt, vẫn còn một đứa nữa cơ mà!
Bên ngoài sơn động, đám đang nôn nóng chờ đợi bỗng vỡ òa trong tiếng hoan hô, sinh , cuối cùng cũng sinh một đứa! ngay đó, họ căng thẳng trở , còn một đứa nữa! Thật sự còn một đứa nữa!
Sinh một đứa, gánh nặng của Vân Tiêu giảm nhiều. Đứa trẻ thứ hai cũng sắp , y ngước mắt bạn lữ, liền thấy đang ngẩn ngơ về một hướng. Y theo, khóe miệng nở một nụ yếu ớt. Là một Tiểu Vân Hỏa.
“Ách…”
Tiếng rên của Vân Tiêu kéo thần trí Vân Hỏa trở về, cúi đầu hôn mạnh lên má y, thể chút run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-174.html.]
“Vân Tiêu, Vân Tiêu, là tiểu giống đực, con của chúng là một tiểu giống đực. Còn một đứa nữa, còn một đứa nữa, sẽ nhanh thôi, nhanh thôi.”
Hốc mắt Vân Hỏa nóng rực, đem bạn lữ hòa thể . Vân Tiêu yếu ớt gật đầu với Vân Hỏa, cố gắng nở nụ , yên tâm, y sẽ bình an sinh hạ những đứa con.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ngô… Ách…”
Nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Hỏa, Vân Tiêu bắt đầu một vòng “cố gắng” tiếp theo.
“A Mỗ, thể đưa cho con , A Mỗ!” Kì La gọi với từ bên hàng rào. Hồng Xích dậy từ lúc nào, gọi “cô cô”, ôm tiểu giống đực!
Áo Ôn tắm rửa sạch sẽ cho tiểu giống đực, dùng da thú mềm mại quấn lấy nó, bế đứa trẻ qua. Kì La gần như chạy vội tới đón, đưa tay định ôm . một nhanh hơn lợi dụng ưu thế chiều cao của mà ôm lấy tiểu giống đực .
“Hồng Xích thúc thúc!”
“Cô!” Ta ôm.
“…” Kì La .
“A…!”
“Vân Tiêu, dùng sức!”
Tiếng kêu đau của A Ba và sự căng thẳng của A Cha khiến Kì La gạt nỗi bất mãn với Hồng Xích thúc thúc, nó chạy đến hàng rào tiếp tục cổ vũ cho A Ba ở bên .
Hồng Xích, bao giờ bế tiểu giống đực, bế nó một cách thuần thục lạ thường. Bác Sâm cùng Kì La cổ vũ, nhịn liếc Hồng Xích thúc thúc mấy , sợ ghét bỏ tiểu giống đực như đây.
Hồng Xích mới thèm ghét bỏ [ngươi chắc chứ?]. Đây chính là ấu tể mà “sờ” lâu lâu mới đời . Ừm, hồng hồng, màu sắc khá. Đừng Hồng Xích một trắng toát, thích nhất màu đỏ.
Đứa trẻ đầu tiên đời, đứa thứ hai so dễ dàng hơn nhiều. Chưa đầy mười lăm phút, cùng với tiếng reo vui của Cát Tang, Ngõa Lạp và , tiếng hạnh phúc vô ngần của ấu tể thứ hai vang vọng trong sơn động.
“Vẫn là tiểu giống đực! Đồ Tá, ngươi mau , vẫn giống ngươi !” Nước mắt hạnh phúc của Cát Tang một nữa tuôn rơi. Trong lòng , tiểu giống đực hai tiếng cũng biến thành tiểu dã thú như ca ca của nó, một tiểu dã thú một chỏm lông đen trán, còn đều là màu đỏ. Hai tiểu dã thú giống hệt A Cha của chúng, khi ở hình , tai của chúng giữa hình và thú hình, hơn nữa còn một cái đuôi nhỏ màu đỏ.
“A Mỗ, chúng con qua ạ?” Kì La sốt ruột chết.
“Vẫn .”
Cát Tang giao đứa trẻ cho Đế Nặc, dọn dẹp cho Vân Tiêu. A Ba sinh xong, Đại Tể và Hắc Tể dọa nhẹ, ôm lấy bụng A Ba mà , Hồng Tể thì ôm chặt lấy A Ba, đầu dúi hõm cổ , cũng vẫn còn . Vân Tiêu ôm lấy Hồng Tể, xoa lưng nó: “Bảo bối, để A Ba xem cổ tay con nào, ách…”
Cát Tang đang dọn dẹp cho Vân Tiêu sững , Đế Nặc đang tắm cho tiểu giống đực thứ hai sững , Ngõa Lạp đang lấy quần áo sạch cho Vân Tiêu sững , Vân Hỏa chuẩn hôn Vân Tiêu cũng sững .
Hắc Tể và Đại Tể đang bụng A Ba kinh ngạc bật dậy, Vân Tiêu thở hổn hển, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Hỏa: “Hình, hình như, vẫn còn, một đứa.”
“A Ba?!”
“Yêu yêu!”
“Còn một đứa nữa?!”
“Mau mau! Còn một đứa nữa! Cát Tang! Mau chuẩn !”
Bên ngoài sơn động, đám mới thở phào nhẹ nhõm vì Vân Tiêu đại nhân bình an sinh hạ hai đứa con một nữa căng thẳng. Căng thẳng mà kinh ngạc, mà mừng như điên, thế mà vẫn còn một đứa nữa?! Không hổ là Thần Thú đại nhân!
“Yêu yêu yêu ba ba ba ba!”
“Ách a…!”
“Thật sự còn một đứa nữa! Còn một đứa nữa!”
“Vân Tiêu! Vân Tiêu!”
Vân Hỏa choáng váng, đầu tiên đầu óc cuồng, còn một đứa nữa!
“A Ba! A Ba cố lên! Người cố lên!”
Trái tim buông xuống treo lên, mỗi trong sơn động đều nên dùng tâm trạng gì để đón nhận “kinh hỉ” . Nước ấm mới , tấm da thú lau sạch thấm đẫm máu, Ngõa Lạp gọi bạch quang áp lên bụng Vân Tiêu. Lúc Vân Hỏa còn tâm trí lo thú hóa , bạn lữ của mang thai cho ba ấu tể! Ba đứa!
“Yêu yêu yêu yêu! Ba ba ba ba!” Hồng Tể định cắn cổ tay còn lành hẳn của , nhưng A Ba ngăn .
“Ôm, ôm lấy, A Ba.”
“Ba ba ba ba!”
Hai tay ôm chặt Hồng Tể, để nó tự làm thương nữa, Vân Tiêu đau lòng chết, dùng hết bộ sức lực, căng cứng thể.
“A…!” Còn một đứa nữa! Y sinh cho bạn lữ của thật nhiều, thật nhiều đứa con! Vân Hỏa! Vân Hỏa! Ta sinh cho ngươi thật nhiều, thật nhiều Tiểu Vân Hỏa!
“Vân Tiêu! Kiên trì! Cố gắng kiên trì!”
“A Ba! Cố lên!”
“Cô!” Ngươi sống!
“A ách…! A…!”
“Một hai! Dùng sức!”
“A…!”
Hô hô, hô hô hô…
Còn một đứa, còn đứa cuối cùng. Chỉ cần y bình an sinh hạ đứa trẻ , Vân Hỏa của y sẽ hạnh phúc trọn vẹn nhất. Sau lưng là Vân Hỏa, trong lòng là Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể đang sờ bụng A Ba, giục mau . Giữa hai hàng lệ nhòa, Vân Tiêu chỉ cảm thấy thứ gì đó đang trượt khỏi cơ thể .
“Oa a…!”
Trong sơn động một thoáng im lặng, ngay đó là tiếng hô đầy kích động của Cát Tang: “Là tiểu giống cái! Là một tiểu giống cái!”
Kì La chớp mắt, nhảy dựng lên la lớn: “A Mỗ! Cho con ôm! Cho con ôm! Mau cho con ôm!”
“Yêu yêu yêu yêu yêu!” Ta , !
“Cô!” Cho ! Hồng Xích ghét bỏ đưa tiểu giống đực trong lòng cho Bác Sâm.
Vân Hỏa ngây dại. Trong lòng A Ba, đứa trẻ đang oa oa lớn một mái tóc đen, làn da trắng nõn gần như trong suốt thể thấy từng mạch máu. Đó là một tiểu giống cái màu tóc và màu da của Vân Tiêu.
“Tốt, quá…”
Vân Tiêu buông Hồng Tể trong lòng , mệt mỏi nhắm mắt . Tiểu giống cái… Tốt quá … Y mệt c.h.ế.t , còn sức để lo những chuyện đó nữa, cũng thấy cuộc đại chiến tranh giành sắp diễn .
“Cô cô!”
“Hồng Xích! Ngươi qua đây!”
“Cô cô!” Ta ôm tiểu giống cái!
“Oa a…”
“Kì La! Sao các con cũng qua đây! Về , về ! A Mỗ còn dọn dẹp xong cho A Ba các con !”
“A Mỗ, đưa cho con .”
“Yêu yêu yêu yêu!” Ta , !
“Cho các con.” Đế Nặc đưa tiểu giống đực thứ hai cho ba Đại Tể.
“Yêu yêu yêu!” Ta giống cái, giống cái!
“Oa a…”
“Tiểu giống cái mới sinh ở bên cạnh A Ba, các ngươi cút hết ngoài cho !” Ngõa Lạp một nữa văng lời thô tục.
Một con đại dã thú nào đó biến , đúng hơn là thú hóa muộn. Một phút , ba Đại Tể, bốn đứa trẻ lớn và một Thú Nhân trưởng thành đều ném ngoài. Gọi Bách Nhĩ mấy đến canh cửa động, cho bất cứ “ phận sự” nào , Vân Hỏa tự ga giường và quần áo sạch cho bạn lữ, tự lau rửa thể, bôi thuốc cho y. Sau khi Ngõa Lạp và những khác rời , Vân Hỏa bên giường, ở nơi ai thấy, thỉnh thoảng lau khóe mắt.
Trên giường, Vân Tiêu mệt lả , ngủ . Tiểu giống cái bên cạnh A Ba , cũng ngủ . Đuôi của Vân Hỏa quật qua quật , những gian khổ qua sớm là chuyện của kiếp . Hắn làm A Cha ! Ngày hôm nay, một đứa con trai giống cái! Vân Hỏa hôn tiểu bảo bối giống cái của , nhưng sợ làm nó thương. Nó nhỏ bé như , non nớt như . Hắn đem tất cả những gì nhất thế gian cho tiểu bảo bối của ! Ể, còn hai tiểu giống đực nữa ?
Bên ngoài sơn động, các tộc nhân của bộ lạc Ban Đạt Hi và các thú nhân Bạch Vũ đều vây quanh Kì La và Bác Sâm, trong lòng hai đứa trẻ mỗi đứa ôm một tiểu thú màu đỏ mới sinh. Hắc Tể, Đại Tể và Hồng Tể thì bĩu môi thật cao, chúng giống cái… chúng giống cái…
Trước cửa sơn động, Hồng Xích đang giằng co với Bách Nhĩ, Ba Lôi Tát, Khắc Á, Xe Tăng và Ô Đặc, hôm nay nhất định ôm tiểu giống cái