Hỏa Vân Ca - Chương 168
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:33:16
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa Vân Hỏa lay tỉnh, tin Mai Luân trở mà mãi sinh , Vân Tiêu sợ đến nỗi cơn buồn ngủ tan biến trong chớp mắt, vội giục Vân Hỏa đưa y qua đó. Lòng nóng như lửa đốt, y hề nhận vẻ ngoài tĩnh lặng của Vân Hỏa là nỗi lo âu ẩn sâu. Vân Tiêu xuất hiện, những đang tụ tập bên ngoài sơn động như thể thấy cột trụ chống trời. Chẳng kịp gì với , Vân Tiêu vội vã trong, tiếng rên la của Mai Luân mà kinh hồn.
“Vân Tiêu! Mai Luân hình như khó sinh!” Ngõa Lạp cuống đến toát mồ hôi trán, mặt còn một giọt máu.
Vân Tiêu bước đến bên giường, gật đầu tỏ ý hiểu. Y một tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Mai Luân, tay đặt lên n.g.ự.c : “Mai Luân, đừng sợ, . Ngươi hãy gắng sức cùng con, ấu tể sẽ chào đời thôi.”
“Ta, sẽ… A…!”
Việc thể chậm trễ, Vân Tiêu tập trung tinh thần, lòng bàn tay đặt n.g.ự.c Mai Luân liền hiện bạch quang. Ngõa Lạp thấy lập tức hét lên: “Mai Luân, gắng sức lên!”
“A…!”
Bên ngoài sơn động, gần như tất cả tộc nhân đều kéo đến, lòng ai nấy đều thắt vì tiếng kêu thảm thiết của Mai Luân vọng . Bách Nhĩ, Ba Lôi Tát, Khắc Á và Thản Tạp đều hóa thành thú hình, gắt gao đè chặt Ô Đặc, cho xông trong.
Thú châu thủy rót từng chén miệng Mai Luân, bạch quang của Vân Tiêu luân phiên soi rọi n.g.ự.c và bụng . Ngõa Lạp đặt tay lên bụng Mai Luân, chầm chậm dùng sức, Áo Ôn và Đế Nặc thì liên tục hô hào giục gắng lên. Năm phút trôi qua, Vân Tiêu thể dừng bạch quang . Y nhận lấy chén thú châu thủy từ tay Đặc Biệt uống cạn, đợi tinh thần hồi phục đôi chút tiếp tục gọi bạch quang.
Vân Hỏa còn nấp cái cây xa xa nữa, mà đang đầy sốt ruột bên ngoài sơn động. Hồng Xích cũng đến. Hắn theo chân Vân Hỏa và Vân Tiêu tới đây. Chẳng Hồng Xích thực lòng quan tâm Mai Luân, chỉ là vì Vân Hỏa và Vân Tiêu đều đến, tự nhiên cũng cùng. Đối với tiếng kêu đau đớn của Mai Luân, phản ứng của Hồng Xích lãnh đạm. So với những giống cái Bạch Vũ sinh sản đây đều để rạch bụng mổ ấu tể , quá trình sinh nở của giống cái ban đạt hi thể xem là ôn hòa lắm .
“Ra , ! Thấy đầu ấu tể ! Ra ! Mai Luân! Gắng sức lên!”
Tiếng hô khiến tất cả bên ngoài sơn động nhốn nháo cả lên. Bách Nhĩ càng sức đè chặt Ô Đặc, gầm lên từng tiếng trầm đục, bảo bình tĩnh, bảo khắc chế. Đôi mắt Ô Đặc gần như hóa thành con ngươi đỏ rực như của Vân Hỏa, chỉ khi nào Mai Luân bình an sinh con, còn đau đớn nữa, mới thể trở bình thường.
Trong sơn động, Đặc Biệt đỡ lấy Vân Tiêu kiệt sức. Mai Luân thét lên một tiếng chói tai, dồn hết tất cả sức lực còn . Ngay đó là tiếng reo mừng đầy kích động của Đế Nặc và tiếng non nớt khiến vui sướng của ấu tể.
“Ra ! Là một tiểu giống đực!”
“Oa a…”
Bước chân của Vân Hỏa đột ngột dừng ngay khi Đế Nặc cất tiếng. Bách Nhĩ hóa thành hình , túm lấy Ô Đặc đang gần như đè bẹp dí mà hét lên: “Ô Đặc! Ngươi , Mai Luân sinh , là một tiểu giống đực!”
“Gầm… Gầm…”
Ánh đỏ trong mắt Ô Đặc dần tan . Tấm rèm che cửa sơn động kéo , Đế Nặc ôm một tiểu thú tể ướt sũng, tươi bước : “Ô Đặc, ngươi mau đến xem con trai của ngươi .”
“Gầm…” Thân hình Ô Đặc hóa thành , Ba Lôi Tát, Khắc Á và Thản Tạp đang đè cũng hóa thành lùi .
Đế Nặc tiếp: “Mai Luân . Mau tới ôm con trai của ngươi và Mai Luân , thăm Mai Luân, bây giờ cần ngươi.”
Bạn lữ cần , ấu tể bình an chào đời, lý trí của Ô Đặc cuối cùng cũng về. Hắn chạy mấy bước đến mặt Đế Nặc, mắt rưng rưng lệ ôm lấy con , vội vã lao sơn động.
“Mai Luân!”
Trên giường, Mai Luân yếu ớt về phía bạn lữ, gương mặt ngập tràn niềm vui sướng vì cuối cùng cũng sinh con. Gương mặt trắng bệch của Vân Tiêu nở nụ , y : “Ô Đặc, một tháng tới đừng để Mai Luân gió, kẻo lạnh, hầm nhiều canh thịt cho , cho ăn những thức ăn bổ dưỡng.”
Ngõa Lôi lên tiếng: “Vân Tiêu, ngươi mau về nghỉ ngơi , những điều cần chú ý cứ để cho Ô Đặc.”
Vân Tiêu : “Ngươi cũng mệt .”
Đế Nặc xen : “Vân Tiêu đại nhân, Ngõa Lạp đại nhân, hai mau nghỉ , nơi cứ để chúng lo, chúng sẽ cho Ô Đặc.”
Mai Luân yếu ớt : “Ô Đặc, mau đưa Vân Tiêu đại nhân về. Nhờ … Vân Tiêu đại nhân… ngài mệt lả .”
Lúc Ô Đặc mới để ý sắc mặt tái nhợt của Vân Tiêu, vội : “Vân Tiêu đại nhân, cảm ơn ngài! Ta để Đồ Tá dìu ngài.”
“Không cần, tự ngoài .”
Trong động vẫn dọn dẹp xong, Vân Tiêu một tay đỡ lấy cái lưng mỏi nhừ, một tay vịn tay Đặc Biệt, để đối phương dìu ngoài. Vân Hỏa chờ sẵn ở cửa động. Hắn trong, nhưng Mai Luân ở đó, buộc kìm nén. Vân Tiêu bước , đôi mày Vân Hỏa liền nhíu chặt. Hắn bế ngang Vân Tiêu lên bước , các tộc nhân đang tụ tập lập tức dạt nhường đường.
Trong vòng tay Vân Hỏa, Vân Tiêu cuối cùng chịu nổi nữa mà nhắm mắt , y quá mệt . Hồng Xích chằm chằm mặt Vân Tiêu một lúc, giang cánh bay . Vân Hỏa cũng chẳng bận tâm Hồng Xích , bước chân vội vã đưa bạn lữ về nhà.
Còn về đến nhà, Vân Tiêu mê man , tinh thần của y gần như cạn kiệt. Nhẹ nhàng đặt Vân Tiêu lên giường, cởi giày và quần áo, cho y bộ đồ ngủ, Vân Hỏa chẳng còn chút buồn ngủ nào. Dưới lòng bàn tay, ấu tể bất cứ động tĩnh gì, đang lặng yên say ngủ trong bụng A Ba, nhưng một trái tim của Vân Hỏa chìm xuống đáy vực. Mai Luân sinh một đứa còn gian nan như , trong bụng Vân Tiêu đến hai đứa! Phải làm đây? Phải làm đây! Vân Hỏa hối hận vô cùng, hối hận vì để Vân Tiêu sinh ấu tể cho . Trong nhà nhiều con như , tại còn Vân Tiêu sinh cho nữa chứ! Vân Hỏa chìm trong dằn vặt và hoảng loạn.
※
Đêm Bác Sâm giúp A Mỗ trông chừng bốn em trai giống cái của Alvin nên tiện thể ngủ bên đó. Sáng sớm Bác Sâm trở về thì thấy Kì La, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đang gục đầu bên bàn, ủ rũ ăn điểm tâm. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cũng chẳng chút tinh thần nào, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể thì im lặng tấm lót da thú, tay mỗi đứa cầm một miếng thịt nướng đang ăn.
“Kì La.”
“Bác Sâm.”
Kì La ngẩng đầu, hạ giọng: “Sao tối qua ngươi gọi ? A Ba mệt lả , vẫn còn đang ngủ, A Cha ở cùng A Ba. Anh Mai Luân chứ?”
“A Mỗ Mai Luân .” Bác Sâm xuống, mấy một lượt, nhỏ giọng hỏi: “Các ngươi ?”
Y Tác Nhĩ mím môi, đôi mắt đột nhiên đỏ hoe. Thư Ngõa buông miếng bánh mì xuống, trong mắt Kì La cũng ngấn lệ. Bác Sâm hoảng hốt: “Sao thế! Có thúc thúc …!”
“Yêu yêu…”
Hắc Tể nhào lòng trai nấc lên, Hồng Tể và Đại Tể cũng theo. Hồng Tể tìm A Ba, nhưng dường như sợ hãi điều gì, dám .
Lông tơ Bác Sâm dựng cả lên, lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì!”
Kì La lau nước mắt : “A Cha , là lúc A Ba sinh , nếu chuyện bất trắc, A Cha sẽ cùng A Ba. Chúng … sẽ sống cùng thúc thúc Hồng Xích.”
Bác Sâm kinh ngạc đến sững , mắt trợn trừng.
“Oa a…” Đại Tể gào , gọi: “Ba ba, ba ba…”
Hồng Tể cũng theo, chẳng thèm để ý A Cha đánh m.ô.n.g , nó chạy đến sơn động kéo tấm rèm, nó A Ba. Để ba Đại Tể hiểu rõ ý hơn, Vân Hỏa với chúng thẳng thừng, chẳng hề xa xôi ý tứ như lời Kì La kể . Ba Đại Tể , Kì La, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ cũng kìm nữa, ba tiểu tể tuy rốt cuộc là chuyện gì, nhưng cảm xúc của các ảnh hưởng đến chúng, chúng cũng oà lên theo.
Trong sơn động, đôi mày Vân Hỏa nhíu chặt , xuống giường định ngoài, bảo bọn trẻ , làm ồn đến Vân Tiêu. Vừa xỏ giày, kéo vạt áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-168.html.]
“Bọn trẻ thế?” Vân Tiêu mơ màng lẩm bẩm, “Sao thấy chúng đang ?”
“Không gì, ngươi ngủ .”
Vân Hỏa , bịt tai y .
Vân Tiêu lắng , gắng gượng mở mắt: “Bọn trẻ thật mà. Mau cho chúng đây.”
“Ngươi mệt .”
“Cho bọn trẻ , chúng ngủ cùng .”
Vân Tiêu dụi dụi tay Vân Hỏa, ngáp một cái, sắc mặt khá hơn lúc rạng sáng một chút.
Nghe thấy tiếng A Ba, Hồng Tể ở bên ngoài gọi lớn: “Ba ba ba ba!”
Vân Tiêu đẩy đẩy Vân Hỏa, y vẫn chuyện gì xảy , chỉ thắc mắc bọn trẻ thế . Vân Hỏa mặt lạnh tanh dậy tới gỡ tấm rèm đang buộc chặt kéo . Hồng Tể chạy , ngay đó là Hắc Tể, đến Kì La dắt theo Đại Tể, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ.
Vừa thấy bộ dạng của bọn trẻ, Vân Tiêu tỉnh táo nhiều: “Sao thế?” Tiếp đó, tim y hẫng một nhịp, y về phía Vân Hỏa, sắc mặt trong nháy mắt tái nhiều, “Có Mai Luân xảy chuyện !”
Vân Hỏa vội : “Không .”
“A Ba…” Kì La leo lên giường ôm lấy A Ba, “Con rời xa .”
“Ba ba, yêu yêu yêu yêu…” Ba Đại Tể cùng . Chúng rời xa A Ba, chúng sống cùng thủ lĩnh.
Vân Tiêu đầu óc m.ô.n.g lung, rốt cuộc là chuyện gì thế ? Tại rời xa y? Còn sống cùng Hồng Xích nữa?
Hai mươi phút , Vân Tiêu tựa lưng thú mềm mại của Vân Hỏa, mặt là bảy đứa trẻ ngang ngay ngắn. vì đủ chỗ, Kì La, Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ đều ở trong hình thú nhỏ. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể thì sấp A Cha. Vân Tiêu một tay nắm tay Vân Hỏa, tay lượt xoa đầu bảy đứa trẻ. Mãi mới dỗ bảy đứa nín, Vân Tiêu ngáp một cái, : “Ngủ với A Ba một lát nhé, A Cha cũng ngủ cùng.”
“Yêu, ba ba.” Ba Đại Tể níu lấy A Ba khẽ kêu, chúng sợ hãi.
“Đừng sợ, các bảo bối, đừng sợ. A Ba sẽ rời xa các con , sẽ .”
Hôn lên bảy đứa trẻ đang rúc , hôn lên tay Vân Hỏa, Vân Tiêu mệt mỏi rã rời chống đỡ nổi nữa mà . dù là các con bạn lữ của y, đều ý định ngủ. Bất kể là Bác Sâm, Thư Ngõa và Y Tác Nhĩ gọi y là thúc thúc, là những “đứa con ruột” gọi y là A Ba, một đứa trẻ nào dám nghĩ đến khả năng mất A Ba [thúc thúc].
Đợi đến khi Vân Tiêu ngủ no giấc tỉnh , bọn trẻ còn giường, lưng là một thể mềm mại ấm áp. Y vẫn tỉnh táo, kéo cánh tay đang vắt qua đặt lên bụng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Mấy giờ ? Ta đói.”
“Giữa trưa , lấy canh gà cho ngươi.”
“Mấy đứa nhỏ ?”
“Chúng ở bên ngoài.”
Vân Hỏa rút tay , lấy canh gà cho Vân Tiêu. Hôm nay Hồng Xích bắt về nhiều loại gà khác . Bốn đứa lớn và ba Đại Tể đều chơi. Cũng nhờ các thúc thúc Bạch Vũ giúp, chúng tự tay làm gà, tự tay hầm canh gà cho A Ba. Ba Đại Tể nấu ăn, liền phụ giúp các .
Lúc Vân Hỏa bưng canh gà , lưng là bảy đứa trẻ, và cả Hồng Xích. Nhìn thấy bảy đứa con, cõi lòng Vân Tiêu mềm nhũn, cảm thấy hạnh phúc vì chúng quấn quýt rời.
“Các bảo bối, lên giường nào.”
Bảy đứa trẻ lập tức cởi giày leo lên giường, Hồng Tể, Đại Tể và Hắc Tể nép sát A Ba. Chỉ vài câu của A Cha mà dọa chúng thành thế . Nhìn cửa động, Vân Tiêu hỏi: “Nhị Tể bọn nó ?”
“Đang ngủ trưa ở bên cạnh.”
Hồng Xích kéo một khúc gỗ đến xuống, đối diện với Vân Tiêu, nghiêm túc kêu lên: “Cô cô!” Ngươi nhất định sống sót để sinh hạ tể tử!
Vân Tiêu vô cùng cảm động: “Yên tâm , sẽ bình an sinh con.” Y với trai , cũng là với bạn lữ và các con.
“A Ba, con sẽ chăm sóc cho , rời xa con.” Kì La mà chực .
Vân Tiêu hôn lên má con trai, : “Đừng lo lắng. A Ba cam đoan tuyệt đối chuyện gì. Này, khi A Ba sinh , các con đều ở nhà với A Ba ?”
“Vâng ạ!”
“Yêu yêu!”
“Cô.”
“Vân Tiêu, ăn canh .” Tâm trạng Vân Hỏa vẫn nặng nề. Hắn múc một thìa canh gà đút cho bạn lữ uống. Vân Tiêu liếc Vân Hỏa há miệng. Đợi tối đến khi bọn trẻ ngủ cả, y mới thể chuyện tử tế với Vân Hỏa.
Bị ảnh hưởng bởi chuyện sinh nở của Mai Luân, lớn và trẻ con nhà Đồ Tá mặt mày cũng chẳng nụ . Cả ngày hôm đó, Vân Hỏa và Hồng Xích đều ngoài, Bách Nhĩ và Ba Lôi Tát phụ trách công việc công trường. Bảy đứa trẻ thì lúc nào cũng dính lấy A Ba [thúc thúc], ba tiểu tể vì tìm chỗ để bám A Ba nên bất mãn kêu gào với các .
Buổi tối, dỗ bọn trẻ ngủ xong, Vân Tiêu kéo Vân Hỏa, gọi cả Hồng Xích sân hóng mát. Vân Tiêu cúi đầu : “Vân Hỏa, từ thế giới đến nơi , tin hạnh phúc của và ngươi sẽ ngắn ngủi như .” Y kéo tay Vân Hỏa đặt lên bụng , : “Trung tính nhân đều là đa thai, phần lớn trung tính nhân đều sinh tự nhiên, chỉ cực ít vì con quá lớn hoặc mang thai hơn ba đứa mới mổ bụng. Sau khi mang thai cũng hề lười biếng, ngày nào cũng vận động, sẽ khó sinh .”
Vân Hỏa ôm thẳng Vân Tiêu lòng, giọng khàn khàn: “Vân Tiêu, tuyệt đối sẽ bỏ ngươi mà sống một .”
Lòng Vân Tiêu trướng lên, y hôn lên cằm Vân Hỏa: “Yên tâm , .”
“Cô!” Ngươi mà còn, sẽ nuôi Hồng Tể bọn nó !
Vân Tiêu bật : “Ta sẽ nuôi chúng lớn khôn, còn chúng tìm bạn lữ của riêng , tể tử của riêng nữa.”
※
dù Vân Tiêu cam đoan , Vân Hỏa và bọn trẻ làm thể yên lòng. Ô Đặc bây giờ con là đủ, chẳng còn thấy chút điên cuồng nào của ngày Mai Luân sinh nở. Mai Luân sinh con xong thì chuyện đều . Bây giờ đang ở trong sơn động, ngoan ngoãn ở cữ theo chỉ dẫn của Vân Tiêu và Ngõa Lạp. Tiểu giống đực khi sinh lâu biến thành thú hình. Trước một tuổi, tiểu giống đực đa phần đều ở hình thú, như chúng sẽ lớn lên cứng cáp hơn.
Trái ngược với niềm vui của Ô Đặc, những giống đực khác đang mang thai mà sinh lo lắng hệt như Vân Hỏa, trong đó cả Khang Đinh và Leo. Sau khi Mai Luân sinh con bao lâu, Hồng Nguyệt trời đêm chuyển thành hoàng nguyệt, bạn lữ của Gregor cùng Na Thiết, Ba Hách và vài giống cái khác cũng lượt đến kỳ sinh nở. Hồi Bạch Nguyệt kỳ, Vân Tiêu đặc biệt giảng giải những điều giống cái cần chú ý khi mang thai, như tăng cường dinh dưỡng, vận động nhiều, tập các bài thể dục cho mang thai để điều chỉnh ngôi thai, vân vân. Những giống cái tuy cũng trải qua quá trình đau đớn, nhưng đều bình an sinh con.
Hoàng nguyệt đến, gió trở nên mát mẻ, đến thời kỳ căng thẳng hàng năm tích trữ lượng lớn thức ăn để chuẩn qua mùa đông. Và trong sự căng thẳng đó, còn một loại căng thẳng khác, đó là vẫn còn vài giống cái sinh. Ngõa Lạp và Cát Tang mang thai muộn, nhưng cũng sắp đến tháng sinh , sinh một lứa nên họ cũng cảm giác . bụng Vân Tiêu vẫn động tĩnh gì đặc biệt, chỉ ngày một lớn hơn.
Sau khi mang thai, những nơi khác Vân Tiêu béo lên bao nhiêu, nhưng khi bước hoàng nguyệt kỳ, mặt y béo , chân thì sưng phù. Tương ứng với đó là nụ của bọn trẻ ngày càng ít , Vân Hỏa thì lúc nào cũng cau mày. Vân Tiêu là mang thai sớm nhất trong bộ lạc, nhưng chậm chạp sinh, mấy đêm liền Vân Hỏa lo lắng đến ngủ .